Edit: Sa Một loạt sự kiện do Bùi Thời Khởi tạo ra chỉ là một trong những biến cố dày đặc trong khoảng thời gian này.
Hành động của Bùi Thập Thất làm Thi Âm cảm động, sự thay đổi của Ninh Từ khiến Thi Âm giật mình. Nhưng bất kể ra sao, việc Bùi Thời Khởi bỏ diễn cũng không khiến cả lớp ngừng tập kịch, Ninh Từ có dần trở nên giống cô hay không thì cô cũng không có tư cách xen vào lựa chọn trưởng thành của người khác. Điều duy nhất làm Thi Âm tiếc nuối là tới bây giờ cô vẫn chưa đoán ra cái kho báu kia chỉ là trò đùa dai hay là vì cô trả lời không đúng câu hỏi.
“Bùi Thời Khởi, câu nói thật đi, có phải cậu móc mỉa tớ không?”
Nếu là người khác, cho dù mánh khóe tinh vi hơn nữa thì Thi Âm cũng không tò mò, nhưng đây là Bùi Thập Thất đó… Những chuyện liên quan đến Bùi Thập Thất, dẫu chỉ là một lập trình nho nhỏ được làm để giết thời gian trong giờ học thì cô cũng muốn tìm hiểu rõ ràng.
Thiếu niên giơ tay ném nhẹ quả bóng rổ, bóng gọn gàng lọt vào rổ. Cậu quay đầu nhìn cô, nhướn môi, ngữ điệu biếng nhác: “Cậu đoán xem.”
… Biết ngay mà.
Chuyện mà Bùi Thập Thất không muốn nói thì có dùng mọi cách, cậu cũng sẽ không tiết lộ, kể cả chuyện của người khác lẫn chuyện của mình.
Thi Âm nghĩ Quách Mạn Trân chắc chắn lừa mình, bây giờ cho dù cô cầm cái lon khóc trước mặt cậu thì cậu cũng sẽ chỉ cho cô hai trăm tệ rồi đuổi cô đi thôi.
Trong lúc cô mắng thầm, thiếu niên đang đứng phía trước bỗng ngoảnh, nhíu mày nhìn cô: “Có biết ném bóng hai bước không?”
“Để làm gì?”
“Có muốn học không?”
“… Thôi khỏi.”
Thầy tổ trưởng môn Thể dục nhờ cô tới thông báo một chuyện với cậu, nếu ở đây lâu quá thì không thích hợp lắm. Nữ sinh nhướn mày, cầm vợt bóng bàn bỏ đi.
…
Sau sự kiện bỏ diễn cùng một loạt hệ lụy kéo theo, vì nam chính im hơi lặng tiếng nên chuyện dần bị cho vào lãng quên. Trừ việc cung cấp đề tài tán dóc cho bạn học sau ngoài giờ học, ý nghĩa lớn nhất của chuyện này là khiến đáy lòng Thi Âm xao động.
Ngoài ra, sinh hoạt thường ngày cũng có rất nhiều thay đổi khiến nữ sinh trở tay không kịp, chẳng hạn như đội ngũ kết bạn tan trường từ hai người đã biến thành ba người, có thêm Ninh Từ. Nghe nói sự thay đổi này bắt nguồn từ cô.
Trên thực tế, giờ tự học tối của lớp thử nghiệm nhiều hơn các lớp khác một tiết. Nhưng vì đến cả lớp thử nghiệm còn học thêm một tiết thì các lớp bình thường lại càng không được phép lười biếng, do đó dần dà, cả khối mười một đều tan trường muộn hơn quy định một tiết, nhờ vậy mà tình hữu nghị cùng về nhà sau giờ tan trường của Thi Âm và Chương Doanh Lộ được tiếp tục duy trì.
Một hôm nọ, Thi Âm xin phép về sớm, vì vậy không về cùng Chương Doanh Lộ. Chương Doanh Lộ về nhà một mình, vô tình nhìn thấy Ninh Từ – người mà hôm trước Thi Âm đã cho mượn áo khoác đồng phục.
Đoạn đường này tương đối vắng, nữ sinh đi một mình giữa đêm tối yên tĩnh, dáng hình nhỏ nhắn dưới ánh đèn đường và trong cơn gió lạnh thoạt trông hơi cô đơn. Như cảm nhận được có người nhìn mình chằm chằm, nữ sinh quay đầu lại, thoáng ngỡ ngàng, bèn mỉm cười, giọng nói rất thân thiện: “Chào cậu.”
Sau đó… sau đó, hai cô gái cùng nhau về nhà, cũng hẹn hôm sau cùng về.
Tan trường cùng nhau chẳng phải chuyện gì to tát. Ninh Từ ở cùng khu với Thi Âm và Chương Doanh Lộ, là bạn cùng lớp với Thi Âm, lại nói chuyện hợp ý với Chương Doanh Lộ, vì vậy cô ấy vô cùng tự nhiên gia nhập đội ngũ tan trường. Thậm chí vì cùng thích anime nên Ninh Từ và Chương Doanh Lộ càng có nhiều đề tài nói với nhau, tối nào cũng trò chuyện rất rôm rả, có khi còn quên mất Thi Âm đang lẳng lặng gặm khoai tây ở bên cạnh.
Thật ra Thi Âm không sao cả, cô không phải là người nói nhiều, chỉ nói những chuyện cần nói, nói để không khí không gượng gạo, những lúc người khác tâm sự với cô thì cô cũng chỉ nói những câu ngắn gọn và đúng trọng tâm chứ không phải là người thích nói chuyện hay thích chia sẻ.
Vì vậy, vừa có bạn về nhà để an toàn vừa không cần suy nghĩ đề tài nói chuyện, cô cảm thấy rất tốt. Nhưng như thế vẫn không ngăn được Ninh Từ cảm thấy áy náy. Thường xuyên, đang trò chuyện cao hứng, cô ấy sẽ chớp mắt nhìn sang nữ sinh im lặng ở bên cạnh, trong phút chốc nhận ra hành động của mình không ổn lắm nên hết sức hảo tâm cue(1) cô. Bình thường sẽ là những câu như “Thi Âm nói thử đi?”, “Thi Âm thấy đúng không?”, “Thi Âm thích nhân vật nào nhất?”…
Nữ sinh mù mờ ngẩng đầu, cô không thường xem anime nên không biết gì về đề tài mà hai cô bạn đang nói, chỉ bèn thành thật lắc đầu: “Ờ, tớ không rành lắm.”
… Sau đó bầu không khí sẽ sượng sùng vài giây.
(1) Cue: từ ngữ thịnh hành của giới trẻ Trung Quốc, có nghĩa là “nhắc tới”.
Dần dà, số lần Thi Âm thở dài ngày càng nhiều. Cô thở dài không phải vì cảm thấy bị cho ra rìa mà là vì trong những tình huống kể trên, đối phương sẽ tỏ ra ngại ngùng và lúng túng, giống như trong đoạn đường ngắn ngủi này, hai người họ là bạn đồng hành vô cùng thân thiết, còn cô là kẻ thứ ba lạc quẻ, cứ có cảm giác cô là kẻ không biết điều lần nào cũng phá hỏng không khí.
Thi Âm ngẫm nghĩ, tự thấy suốt mười mấy năm sống trên đời, mình chưa bao giờ đảm đương nhân vật “không biết điều”, vì vậy việc này khiến cô cảm thấy thật kỳ diệu. Thậm chí cô có suy đoán hơi quá đáng, rõ ràng đã nhiều lần cô nói mình không biết nhiều về anime