Lý Vân Tiêu nói:
- Phía sau hai người này rốt cuộc là vị Chấp chính nào quấy phá, còn đợi điều tra, nhưng Ngũ Hà Sơn Phong Ấn ta phải phá.
Bách Chiến Thắng nói:
- Phá Quân đại nhân danh khắp thiên hạ, mặc dù có lời khó nói, nhưng làm ra chuyện lớn như vậy, chẳng lẽ không sợ người trong thiên hạ thóa mạ sao?
Lý Vân Tiêu mỉm cười nói:
- Mặc dù không sợ, nhưng mà không cần thiết chọc cái phiền phức này. Nếu hai người Phi Thành cùng mục tiêu của ta nhất trí, việc này liền giao cho bọn họ đi làm a.
Hắn lấy ra ngọc ấn, đưa cho Bách Chiến Thắng nói:
- Đem ấn này giao cho hai người bọn hắn. Đợi bọn hắn phá vỡ Phong Ấn, ta lại ra bắt gian, gánh tội liền giao cho Thánh Vực a.
Bách Chiến Thắng nhìn ngọc ấn, nội tâm một trận phát khổ, nhưng bất kể là Lý Vân Tiêu hay là Thánh Vực, đều không phải là hắn chọc nổi, huống chi Thánh Vực đã mặc kệ, mình kiên trì làm chi.
Sau khi nghĩ thông suốt, hắn cũng sảng khoái, thu hồi ngọc ấn nói:
- Vậy liền y theo ý chí của Phá Quân đại nhân.
Mấy người thương định xong, liền đi tới Phong Ấn Chi Địa.
Đột nhiên giữa không gian truyền đến một trận gào thét, như bách thú phi nhanh, ngàn điểu đua tiếng.
Mấy người ngừng lại, đều kinh dị nhìn lên trời cao.
Bất quá trong khoảnh khắc, trên bầu trời tràn đầy tử võng rậm rạp chằng chịt, giăng khắp nơi, xỏ xuyên qua càn khôn.
Ở trên tử võng, không ngừng có dã thú cùng phi cầm chi ảnh hiện lên.
- Truyền tống đại trận nhảy qua vực!
Bách Chiến Thắng kinh hô một tiếng, trên trán chảy ra mồ hôi lạnh, khắp bầu trời hiện lên Yêu Khí, hiển nhiên là có Yêu Tộc Đại Năng phá không truyền tống, hơn nữa xa không chỉ một người.
Sắc mặt Lý Vân Tiêu trầm xuống, lạnh lùng nhìn.
Sau khi có bốn con quái vật không phải Long không phải Mã xuất hiện, trên người mặc trang bị kim sắc, bốn vó ở trên tử võng bôn tẩu, chậm rãi lôi ra một chiếc chiến xa, hiện lên ở trên bầu trời, không ngừng đi tới.
Trên chiến xa tràn đầy đồ án xa hoa lộng lẩy, có khắc bách thú bách điểu, không ngừng có yêu thú cường đại hiện lên, đi theo bốn phía chiến xa phi nhanh, có Phi Cầm lăng không, xoay quanh ca hát.
- Cái này, cái này...
Tim Bách Chiến Thắng đập loạn, hầu như muốn nhảy ra, thất thanh nói:
- Yêu Hoàng!
Lý Vân Tiêu nắm chặt song quyền, cũng cảnh giác, tuy rằng người tới chưa hiện thân, nhưng tồn tại có thể có khí thế này, hiện nay trong Yêu Tộc, ngoại trừ Vạn Yêu Chi Hoàng ra, liền không có người thứ hai.
Theo bốn quái vật, kim sắc chiến xa, chim bay thú chạy kia xuất hiện, bắt đầu có đạo đạo khí tức cường đại phá không mà hiện, hóa thành từng thân ảnh Yêu Tộc, theo sát hai bên chiến xa.
Bách Chiến Thắng hoảng sợ thấp giọng nói:
- Phá Quân đại nhân, cái này như thế nào cho phải?
Lý Vân Tiêu trầm ngâm nói:
- Yêu Hoàng xuất hiện, hơn phân nửa là bởi vì Kim Giản mất, xem ra hiện tại chính là thời cơ bọn họ nội ứng ngoại hợp phá vỡ Phong Ấn, nói như thế, sẽ không có chuyện gì của ta. Bất kể là người Thánh Vực xuất thủ cũng tốt, Yêu Hoàng xuất thủ cũng được, chỉ cần Phong Ấn mở là được.
Sắc mặt Bách Chiến Thắng trắng bệch, hiện tại phá vỡ Phong Ấn hầu như thành kết cục đã định, hiện tại hắn quan tâm là Thiên Nhạc Phủ ảnh hưởng bao nhiêu.
Nếu như có đại quy mô Yêu Tộc xuất hiện, phát sinh xung đột gì, sợ là Thiên Nhạc Phủ liền trực tiếp trở thành lịch sử.
Lý Vân Tiêu biết tâm tư của hắn, nói:
- Tốt nhất là hạ lệnh tất cả nội môn đệ tử rút lui khỏi Thiên Nhạc Phủ, đi Cổ Võ đế quốc lẫn tránh, đồng thời thông tri tất cả tông môn phụ cận, để cho bọn họ cũng cảnh giác, dù sao Yêu Tộc từ Ngũ Hà Sơn xuất thế, hậu quả khó mà dự liệu.
Bách Chiến Thắng nói:
- Đại nhân nói cực phải, ta liền đi làm.
Hắn vội vàng lấy ra mấy khối truyền tin Ngọc Bài, lăng không đánh ra các loại tin tức, lóe lên liền biến mất ở bốn phía. Sau đó thi triển Độn Thuật, bay tới chỗ Phong Ấn.
Trên bầu trời chiến xa chạy một lúc đột nhiên ngừng lại.
Vài bóng người Yêu Tộc trực tiếp ở phía trước hiển lộ ra, cúi thân quỳ xuống, đồng nói:
- Gặp