Không giống như lần trước, lần này Lâm Trọng Đàn biểu hiện giống chính nhân quân tử đến mười phần, lúc tắm cho ta không có một động tác dư thừa nào.
Tắm rửa xong, hắn lại ôm ta về trên giường.
Đệm giường đã được Bạch Li và Thanh Cù đổi một lần nữa, ta đã ngủ cả một ngày rồi nên bây giờ chẳng buồn ngủ nữa, thấy Lâm Trọng Đàn chuẩn bị đi làm bảng chữ mẫu nên ta vội gọi hắn lại.
"Đàn Sinh."
Lâm Trọng Đàn dừng bước chân.
"Ta không muốn ngồi trên giường." Ta nói.
Cuối cùng, ta lại ngồi vào trong lòng ngực Lâm Trọng Đàn, nhưng vẫn giống y hệt như lúc đi tắm, hắn không làm bất kỳ hành động thân mật nào với ta, tựa như ta chỉ giống hai đệ đệ song sinh đang ngồi ăn vạ vậy.
Lòng ta cảm thấy bất an, ta nhịn xuống cảm giác thẹn thùng để hôn môi hắn tiếp.
Hắn không trốn, cứ để kệ cho ta hôn.
Ta hôn một hồi, thật sự không chịu nổi mà đỏ mặt, hơn nữa ta còn đang bệnh, không bao lâu liền rời môi, ngược lại ghé vào bả vai hắn nhẹ nhàng bật hơi.
Ta thật sự không hiểu Lâm Trọng Đàn.
Ta từng nghe kể về câu chuyện một người mù qua sông, bởi vì nhìn không thấy, cho nên người mù đó chỉ có thể lần mò theo mấy cục đá để vượt sông.
Hiện tại ta đang giống hệt như người mù kia vậy, mỗi lần ta thử tâm ý của Lâm Trọng Đàn một chút là lại phát hiện trước sau ta đều không hiểu rõ hắn đang nghĩ gì.
Nhưng Lâm Trọng Đàn nghĩ gì cũng không phải điều ta cần quan tâm nhất, hắn chỉ cần giúp ta là được.
Ta nghỉ ngơi một lát liền nhắc tới sự việc xảy ra với Đoạn Tâm Đình hôm trước.
"Lần trước ta không hề nhục nhã Đoạn Tâm Đình, là hắn mắng ta tiện nô trước, hắn còn kêu thư đồng bắt lấy ta, còn định dùng thước đánh ta, nên ta mới cắn thư đồng của hắn."
Lúc nói mấy lời này ta cứ nhìn Lâm Trọng Đàn mãi, muốn biết hắn sẽ có phản ứng gì, kết quả làm ta thực sự thất vọng.
Hắn dường như đặc biệt bình tĩnh mà nghe ta nói, sắc mặt không có chút nào biến hóa.
Trong nháy mắt ta cảm thấy có lẽ mình chọn sai đường rồi, đáng ra ta không nên nhào vào trong ngực Lâm Trọng Đàn như vậy, hắn sẽ không giúp ta.
Nhưng ngoài hắn ra, ta có thể tìm ai được?
Ta chẳng có ai cả.
Hay có lẽ những điều ta làm vốn chưa đủ?
Hoặc là nói không chừng Đoạn Tâm Đình đã lén cùng Lâm Trọng Đàn thân mật hơn cả ta nghĩ, so sánh bọn ta với nhau, hắn tự nhiên sẽ không giúp ta.
Nhưng mà không lâu sau, Đoạn Tâm Đình lại lần nữa xuất hiện trước mặt ta, lần này hắn trực tiếp đến học túc của ta, không còn vẻ vênh váo tự đắc nữa, ngược lại vành mắt hắn phiếm hồng, mặt mũi nhợt nhạt như mang bệnh.
Hắn hồng mắt nhìn ta, lại nhìn Lương Cát bên cạnh, "Lâm Xuân Địch, không, Lâm công tử, ta có chút lời muốn nói với ngươi, ngươi có thể bảo thư đồng kia rời đi một chút không?"
Ta lãnh đạm nói: "Ngươi nói thẳng đi."
Đoạn Tâm Đình có chút do dự, ta thấy vậy nên bảo Lương Cát đưa hắn đi ra ngoài đi.
Đoạn Tâm Đình vội nói: "Việc lần trước là ta sai, ta không nên đối xử với ngươi như vậy.
Lúc ấy là do ta có chút hiểu lầm ngươi thôi, cho nên mới......!Thực xin lỗi, ta xin lỗi rất nhiều, ngươi có thể giúp ta nói với Đàn Sinh ca ca một tiếng được không, bảo hắn đừng lơ ta nữa."
"Việc hắn có để ý đến ngươi nữa không, không phải chuyện ta có thể can thiệp."
"Sao ngươi không thể can thiệp chứ, Đàn Sinh ca ca hắn......"
Ta ngắt lời Đoạn Tâm Đình nói, "Lương Cát, y phục ta mặc hôm qua muốn đem đi giặt sạch, ngươi mau đi giặt đi."
Tuy rằng ta biết hắn sẽ nhắc tới Lâm Trọng Đàn, nhưng không nghĩ tới hắn sẽ nói trắng ra như thế.
Ta không muốn để Lương Cát biết chuyện giữa ta và Lâm Trọng Đàn.
Đoạn Tâm Đình nhìn thấy Lương Cát đi rồi, nói chuyện càng không cần bận tâm nữa, trong giây lát đã đổi luôn xưng hô, "Được lắm Xuân Địch, ngươi giúp ta đến chỗ Đàn Sinh ca ca nói một tiếng được không? Chuyện lần này là ta sai, do não ta úng mới có thể hiểu lầm ngươi."
Lúc hắn nói lời này còn đưa tay ra lôi kéo ta.
Ta đối với sự đụng chạm của hắn thập phần chán ghét, lập tức thối lui, nhưng Đoạn Tâm Đình vẫn như cũ tiến lên.
Lôi kéo một hồi, không biết như thế nào mà hắn té ngã luôn trên đất, mà ngay lúc này ta nhìn thấy Lâm Trọng Đàn đi đến.
Lâm Trọng Đàn không biết đã đến từ khi nào, còn đang đứng ở cửa.
Đoạn Tâm Đình như còn chưa phát hiện Lâm Trọng Đàn đã tới, ngửa khuôn mặt ủy khuất đáng thương mà nói với ta: "Lâm công tử, ta biết ngươi vẫn còn tức giận, ngươi nếu cảm thấy phát tiết còn chưa đủ, vậy cứ đánh ta vài cái nữa đi."
Ta đánh hắn lúc nào?
Ta há miệng định nói chuyện, nào biết Đoạn Tâm Đình lại thút tha thút thít khóc.
Ta chưa bao giờ gặp qua loại người giống như Đoạn Tâm Đình, nhất thời không biết phải ứng đối như thế nào.
Ta nhìn về phía Lâm Trọng Đàn, phát hiện hắn giống như đang xem kịch mà đứng, hắn không nói lời nào, cũng chẳng rời đi, ta liền dứt khoát cũng không nói gì luôn.
Đoạn Tâm Đình khóc một trận, từ trên mặt đất bò dậy thì thấy được Lâm Trọng Đàn, ta nhìn đôi mắt hắn trong nháy mắt sáng lên, đảo mắt lại tỏ vẻ khổ sở.
"Đàn Sinh ca ca." Hắn ủy khuất mà kêu Lâm Trọng Đàn.
Lâm Trọng Đàn có vẻ như xem kịch đủ rồi, nói " Sao ngươi lại đến đây?"
Đoạn Tâm Đình quay sang ta liếc mắt một cái, "Ta tới tìm Lâm công tử, cùng hắn xin lỗi, lần trước là ta không đúng."
Lúc hắn nhìn ta ánh mắt mang theo sợ hãi, cứ như thể ta mới là người bắt nạt hắn.
Ta nhận ra Đoạn Tâm Đình hôm nay tới tìm ta không phải để xin lỗi thật sự, hắn chỉ là muốn làm cho Lâm Trọng Đàn ghét bỏ ta mà thôi.
Ở hậu viện của phụ thân có vài vị di nương, họ đều không có con, dựa vào mỹ mạo để đổi lấy sự sủng ái của nam nhân, có đôi khi ta gặp được cảnh các nàng ghen tuông lẫn nhau.
Thật là buồn cười, ta vậy mà muốn cùng Đoạn Tâm Đình đi tranh giành Lâm Trọng Đàn sao?
Nếu không phải ta muốn nhờ Lâm Trọng Đàn hỗ trợ việc học, thì ta đã lấy gậy gộc đuổi luôn hai người này đi rồi!
"Nếu xin lỗi xong rồi thì trở về đi.".
Xin hãy đọc truyện tại * TR ÙMTRUYỆN.M E *
Lâm Trọng Đàn nói làm vẻ mặt của Đoạn Tâm Đình bỗng nhiên biến đổi, hiển nhiên hắn không nghĩ tới câu chuyện sẽ phát triển theo hướng này, "Đàn Sinh ca ca, ta......"
Không biết vì sao, hắn nhìn mặt Lâm Trọng Đàn xong thì tự nhiên im lặng.
Một lát sau, Đoạn Tâm Đình đi rồi.
Đoạn Tâm Đình rời đi cũng không làm ta vui vẻ chút nào, ta càng cảm thấy mình đang dùng thân thể để đổi lấy loại đãi ngộ này vậy.
Ta không khỏi cắn răng, dường như ta so với mấy di nương kia còn không bằng.
Các di nương là không có biện pháp gì cả, các nàng cả đời chỉ có thể quanh quẩn chốn hậu viện, ngoài dựa vào sự sủng ái của nam nhân thì đâu còn cách nào khác để nâng cao địa vị.
Còn ta là được đi học đọc sách, đáng lẽ nên dựa vào bản lĩnh của chính mình mà vươn lên, làm rạng rỡ tổ tiên mới phải, chỉ trách thiên tư ta ngu dốt, học gì không học lại đi học kỹ tử luyến đồng dùng thân thể đổi lấy ích lợi.
"Đừng cắn răng như vậy." Lâm Trọng Đàn đột nhiên nói.
Hiện giờ là ta có việc cần hắn giúp đỡ, bởi vậy ta không muốn hắn biết ta chán ghét hắn như nào, rốt cuộc chỉ có thể đem mặt quay đi.
Trong phòng chỉ còn ta và Lâm Trọng Đàn, ta không nói lời nào, Lâm Trọng Đàn cũng im lặng.
Sau một lúc lâu, ta nghe được có tiếng thứ gì đó được đặt lên bàn.
Sau đó có tiếng bước chân đi xa.
Lâm Trọng Đàn đi rồi, để lại trên bàn một đồ vật.
Ta nhìn thoáng qua hộp gấm trên bàn, vẫn là không nhịn được mở nó ra.
Hộp gấm bên trong có một cây sáo ngọc, nhìn qua có vẻ rất tinh xảo.
Sáo ngọc ở đuôi có một chùm tua rua, bên trên dệt hoa văn, hóa ra là chữ "Sáo".
Đè ở dưới cây sáo chính là bảng chữ mẫu bị ta ném đi hôm nọ, ban đầu ta không nhìn kỹ, bây giờ ta mới phát hiện trên bảng chữ mẫu có viết ——
"Tặng đệ đệ Tiểu Địch nhân ngày sinh