***
Trên bậc thang “Đảo Vườn”.
Một đôi người chơi trẻ tuổi khoác giỏ chào hàng hoa quả nhà tự trồng đi ngang qua bọn họ.
Cô gái nhiệt tình mời bọn họ mua hoa quả bằng giá thấp hơn cửa hàng để đổi lấy tích điểm.
Nam Chu mua mười quả táo của đôi tình nhân.
Vừa nhìn thấy táo, Nam Cực Tinh lập tức từ bỏ chú chuồn chuồn nó đang nhìn bằng ánh mắt chờ mong, nhảy thoăn thoắt lên ngực Nam Chu, hưng phấn giẫm tới giẫm lui.
Thấy vậy, Lý Ngân Hàng nói:
– Cho Nam Cực Tinh quả trong tay cậu đi.
Nam Chu:
– Không được.
Lý Ngân Hàng:
– Nó đã ăn được một nửa rồi, cậu cũng đâu ăn tiếp được.
Nam Chu:
– Khác nhau.
Dứt lời, cậu cất quả táo nham nhở vào trong ô vật phẩm, chia cho Giang Phảng và Lý Ngân Hàng mỗi người một quả táo tươi, mình cũng lấy một quả.
Cậu bẻ quả táo làm đôi, dùng tay khẽ bóp nửa quả nát ra, đưa tới trước mặt Nam Cực Tinh.
Nam Cực Tinh dùng móng vuốt nâng niu nửa táo nát, vùi đầu vào ăn.
Lý Ngân Hàng nâng quả táo lên chậm rãi cắn.
Cô cảm thấy một người đàn ông bình thường bóp vỡ nửa quả táo cũng không có gì lạ.
Đút Nam Cực Tinh xong, Nam Chu cũng khẽ cắn một miếng.
Độ ngọt, mùi hương, vị của táo sản xuất ở “Đảo Vườn” không khác gì nhiều so với táo trồng ở trước cửa phòng cậu.
Cậu có thể xác định cô gái kia đã mua hạt giống ở “Đảo Vườn”.
Ở “Đảo Vườn”, táo thế này có cả đống.
Từng cây táo đỏ bạt ngàn.
Tại sao phải để lại quả táo đã bị Nam Cực Tinh gặm nham nhở kia chứ.
Về đoạn hồi ức mà mình đã mất đi, cậu chỉ có thể truy ngược dòng đến đoạn quả táo rơi xuống lăn vào ban công.
Sau khi tỉnh dậy trên xe bus, trong tay cậu có một quả táo.
Cậu biết, từ đó trở đi, mình đã đi qua một đoạn đường, quen biết một số người.
Trong đầu cậu loáng thoáng một vài hình ảnh, khái niệm và câu chuyện quan trọng.
Nhưng nhớ kỹ thì hoàn toàn trống rỗng.
Dẫu vậy, có rất nhiều thứ đã được lưu lại trong đầu óc cậu.
Ví dụ như…
Cậu quăng phần hạt táo còn thừa vào chiếc thùng rác nắp xoay bằng sắt cách đó mười mấy mét, khiến nó lắc lư mấy vòng tại chỗ.
Nam Chu đứng dậy:
– Đi thôi.
Lý Ngân Hàng cầm táo:
– Không tìm người à?
Nam Chu lau nước táo dính trên tay:
– Làm hạng nhất.
Như vậy cô ấy có thể tìm tới tôi.
Đương nhiên, cũng có thể không bao giờ tới.
Nói thật, chấp niệm của Nam Chu với cô gái trồng táo không đặc biệt sâu.
Cậu chỉ muốn tìm hiểu rõ nguyên nhân cô gái trồng táo vì cậu.
Cô gái ấy trồng cây táo tặng cậu.
Cây táo mọc ra quả táo.
Quả táo rơi khỏi lòng bàn tay cậu.
Trong sách nói, một người tên Newton bị quả táo đập trúng nên đã phát hiện ra định luật vạn vật hấp dẫn.
Nam Chu đuổi theo quả táo rơi xuống do định luật vạn vật hấp dẫn, để rồi mất đi ký ức của mình.
Tìm được nguồn gốc quả táo, phải chăng có thể tìm được đoạn ký ức mất đi?
Đương nhiên, không tìm được cũng không sao.
Quyết chí tiến lên, thắng trò chơi, hoàn thành tâm nguyện.
Cho dù nguyện vọng mà Nam Chu không hề do dự ước bên cạnh hồ ước nguyện cũng thuộc về một phần trí nhớ đã mất đi kia.
Tuy không thể đi tìm nguồn gốc, nhưng bản thân cậu vẫn dùng nó.
Đội ba người ai cũng mang tâm sự của riêng mình, bước xuống cầu thang chuẩn bị rời đi.
Khi đi hơn một trăm mét, một trận gió thổi tới quấn theo âm thanh khe khẽ nơi rừng cây nhỏ bọn họ vừa đi ngang.
Cái tai mẫn cảm của Nam Chu giật giật.
Giang Phảng cũng ngẩng đầu lên.
Trên ngọn cây trong cánh rừng bên cạnh có treo chiếc áo choàng đỏ của cô gái trong đôi tình nhân bán táo mà bọn họ vừa gặp.
Tay áo bắt chéo buộc trên ngọn cây.
Giống như một dấu hiệu ước định sẵn, gió thổi chiếc áo phần phật như cờ cá chép.
Ban nãy có mấy người muốn đi lên bậc thang này, nhưng khi nhìn thấy chiếc áo khoác từ xa đã lựa chọn rời khỏi.
Mỗi ngày đối với những người chơi đang vùng vẫy trong sống chết đều là ngày cuồng hoan trước tận thế.
Với bọn họ, bán sạch táo trong túi chính là chuyện đáng chúc mừng trong cuộc sống vô vọng của mình.
Vì thế, những người hiểu rõ quy tắc ngầm có thiện ý nhường không gian màn trời chiếu đất cho bọn họ tận tình buông thả.
Nghe thấy tiếng vang khe khẽ, Lý Ngân Hàng ho khụ khụ, mặt ửng đỏ:
– Đi thôi đi thôi.
Nam Chu đứng bên cạnh rừng cây, không nhúc nhích.
Giang Phảng:
– Sao thế?
Nam Chu chỉ về phía rừng cây:
– Bọn họ đang kêu.
Giang Phảng chẳng biết phải nói gì.
Lý Ngân Hàng cũng vậy.
Nam Chu:
– Áo khoác cũng rơi ở đây.
– Bọn họ gặp nguy hiểm rồi.
– Tôi đi xem thử.
Nghe vậy, hai người một người túm vạt áo, một người khoác lấy tay, khống chế cậu từ phía sau.
Nam Chu khó hiểu.
Lý Ngân Hàng kéo cậu lại:
– Anh, kệ họ, đi thôi, đi thôi.
Nam Chu không nhìn cô, tiếp tục ló đầu vào nhìn:
– Tôi nhỏ hơn cô.
Nhìn con mèo tò mò không thể kiềm chế này, Lý Ngân Hàng dở khóc dở cười.
Boss không biết ấy ấy sao.
Cô đảo mắt, phát hiện Giang Phảng đang cười tủm tỉm khoá chặt cánh tay Nam Chu, bèn trừng mắt rồi nháy mắt ra hiệu cho anh.
Còn cười được à? Khuyên đi.
Người anh thích chuẩn bị đi xem người ta ấy ấy kìa.
Nam Chu thực sự rất tò mò, cậu quay sang nhìn Giang Phảng:
– Bọn họ đang làm gì thế?
Giang Phảng nói mà chẳng hề lắp bắp:
– Cuộc họp vĩ đại khẩn cấp.
– Hoạt động thăm dò sự sống.
– Cuộc đua của hàng nghìn con ngựa.
– Ấn chuông phục vụ.
Nam Chu:
– Tất cả những lời này đều nói về cùng một việc à?
Giang Phảng:
– Cũng từa tựa thế.
Nam Chu bình tĩnh cảm thán:
– Ngôn ngữ thật uyên bác.
Giang Phảng nhìn mặt cậu, nói như thật:
– Đúng, lúc vừa tới Trung Quốc tôi cũng cảm thấy vậy đấy.
Giang Phảng nói mấy câu, thành công lừa sự chú ý của Nam Chu.
Lý Ngân Hàng đi theo sau, nhìn Nam Chu quay sang Giang Phảng hỏi linh tinh.
Không thể không nói, Giang Phảng thực sự có tố chất lừa gạt mèo con.
Giang Phảng và Nam Chu sóng vai đi, trong lúc dịu dàng trả lời câu hỏi, ánh mắt Giang Phảng bất giác nhìn bờ vai cậu.
Xương quai xanh khiến cho cổ áo sơ mi của cậu hơi mở rộng sang hai bên.
Giang Phảng ngây người.
***
Trước khi quyết định dẫn Nam Chu ra khỏi “Ngày dài vĩnh hằng”, Giang Phảng hỏi cậu:
– Cậu có cần mang theo số quần áo này không?
Nam Chu:
– Tôi có thể mang theo tủ quần áo của tôi không? Để quần áo bẩn vào trong tủ, nó sẽ tự động sạch.
Giang Phảng đặt tay bên môi, khẽ cười:
– Túi đồ của tôi không còn nhiều vị trí đâu.
Mang theo cậu không thành vấn đề, mang theo Nam Cực Tinh, tôi phải vứt súng đi.
Mang theo nhật ký tranh, táo và tập vẽ phác họa, tôi phải vứt đi ba món đồ khác.
Nếu như mang theo tủ quần áo, sợ rằng hơi khó.
Đây là lời thật lòng.
Số ô vật phẩm mà anh mở đều qua tính toán kỹ lưỡng, có bao nhiêu mở bấy nhiêu.
Mỗi đồ vật đều có tác dụng.
Nhưng không biết tại sao, sở thích thu thập của Giang Phảng lại phải nhường bước trước Nam Chu.
Trong lúc Nam Chu đang cúi đầu do dự, Giang Phảng nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cậu, cười nói:
– Không sao, tôi cũng có quần áo.
Quần áo hệ thống cung cấp cũng không cần giặt.
Chỉ cần cậu không ngại mặc đồ tôi từng mặc là được.
Nam Chu “ừ” một tiếng.
Hệ thống túi đồ và thời trang là hai hệ thống độc lập.
Ngón tay Giang Phảng lướt qua giao diện trang phục, nhanh chóng bỏ qua mấy bộ váy Lolita bị hệ thống cưỡng chế cởi bỏ, bây giờ mặc cũng không tiện hành động.
Lục lọi một hồi, cuối cùng anh cũng tìm được một bộ thích hợp.
Một chiếc áo măng tô màu đen, ước chừng rất thích hợp với thắt lưng mảnh mai của Nam Chu, phối hợp thêm đai lưng màu vàng lợt, càng tô thêm khí chất lạnh lùng của cậu.
Giang Phảng đưa cho Nam Chu, dịu dàng nói:
– Mặc vào thử.
Mặc xong thì xuống ăn cơm.
Nam Chu ôm áo măng tô, ngoan ngoãn đáp lời:
– Ừ.
Giang Phảng xuống dưới, gạn nước cá sạo chưng, bưng ra khỏi nồi.
Trong phòng ăn, những đồng đội được anh dạy bảo cúi gằm xuống, thật thà giống như một ổ gà con.
Cho dù bọn họ không hiểu được tại sao sếp mình mang nồi niêu thìa bát tới nhà người ta nấu cơm, nhìn không giống như kết bạn bình thường mà giống như kết bạn gái hơn.
Một lát sau, Nam Chu ăn mặc chỉnh tề bước xuống dưới.
Giang Phảng thoáng liếc mắt nhìn qua.
Anh sững người.
Anh cảm thấy có gì đó không đúng.
Trước khi những đồng đội khác chú ý tới Nam Chu, Giang Phảng vội bước lên trước, ngón tay vạch cổ áo cậu ra, xác nhận xong, khóe môi cong lên dở khóc dở cười.
Anh khép chặt cổ áo lại cho cậu, ra lệnh:
– Quay về.
Tôi tìm cho cậu thêm chiếc áo sơ mi.
Nam Chu nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngờ.
– Bên trong áo măng tô… – Giang Phảng nhịn cười, kiên nhẫn giải thích – Phải mặc đồ bên trong, không được để trần.
Nam Chu giật mình nhận ra:
– Ồ.
Tôi chưa từng mặc đồ kiểu này bao giờ.
Giang Phảng ấn ngực người bạn mới ngây thơ của mình, cười nói:
– Đi, tôi dạy cậu.
Cậu bị Giang Phảng ấn ngực, kéo về phòng.
Nhớ tới xương quai xanh trầmn trụi xinh đẹp, và hai điểm đỏ tự nhiên khi ấy, Giang Phảng dời mắt đi một cách cực kỳ tự nhiên, hơi thở dần nóng lên.
Bên kia, Nam Chu cũng hiểu rõ ngọn nguồn mọi chuyện nhờ sự giải thích không rõ ràng của Giang Phảng.
Nam Chu:
– A, bọn họ đang giao phối để sinh sản đúng không?
Giây phút nghe thấy câu này, vẻ mặt Giang Phảng rất phức tạp.
Nhưng anh nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc và tư thái của mình:
– Cũng có thể hiểu như vậy.
Lòng tò mò của Nam Chu được thỏa mãn:
– Anh nói vậy là tôi hiểu rồi.
Ba người nghỉ ngơi hai ngày trong bầu không khí trong lành và an tĩnh của “Đảo Vườn”, cuối cùng hồi phục lại thể lực bị rút sạch trên núi tuyết.
Trong thời gian này,