***
Được Nam Chu nhắc nhở, Lý Ngân Hàng nổi hết cả da gà.
Có lẽ vì tác dụng tâm lý, cô nghĩ tới trải nghiệm ăn lẩu não một người rồi đặt nó trong hoàn cảnh lúc này để dễ cảm thông hơn.
Cô nghi ngờ bản thân mình ngửi được mùi béo ngậy thoang thoảng.
Ngay cả hơi thở của cô cũng trở nên dầu mỡ hơn.
Dưới áp lực tâm lý thế này, đến hít thở thôi Lý Ngân Hàng cũng cảm thấy ghê tởm tới tận ruột gan.
Mẹ kiếp, đây gọi là tấn công hệ tinh thần sao?
Nghĩ tới độ khó “Tiền sao 11” trước giờ chưa từng có, Lý Ngân Hàng cảm thấy bản thân sắp không ổn rồi.
Nhìn thấy mặt Lý Ngân Hàng dần dần đỏ lên, Giang Phảng khoác tay lên vai cô, tháo vòng bạc trang sức trên choker xuống, lắc lư qua lại trước mắt cô.
Trong ánh sáng ảm đạm, một vòng sáng lắc lư đã thành công thu hút sự chú ý của Lý Ngân Hàng.
Giang Phảng:
– Cô có sợ không gian khép kín không?
Lý Ngân Hàng cố gắng điều chỉnh nhịp thở, vội nói:
– Không.
Giang Phảng hỏi:
– Có sợ bóng tối không?
Lý Ngân Hàng lắc đầu.
Giang Phảng hỏi tiếp:
– Có sợ âm thanh không?
Lý Ngân Hàng:
– Một chút.
Giang Phảng:
– Còn mùi thì sao?
Trong lúc đối thoại với Giang Phảng, tâm lý của Lý Ngân Hàng dần dần vùng vẫy bò lại lên ranh giới bờ vực suy sụp.
Cô gắng hết sức “phân tích sợ hãi” để đối mặt với sợ hãi:
– Ừ.
Ánh mắt của Giang Phảng dịu dàng:
– Ở đây không có mùi gì.
Cô có thể thả lỏng và hít thở.
Nhìn thấy Lý Ngân Hàng khôi phục nhịp thở bình thường, Giang Phảng bật cười, xoay người rời khỏi.
Trong khoảnh khắc xoay người đi, nụ cười trên mặt anh vụt tắt.
Sự dịu dàng của anh chỉ dành để mong những người kéo chân không tồn tại trong đội ngũ.
Vấn đề được giải quyết, đương nhiên cũng không cần thiết phải dịu dàng làm gì.
Anh đi tới cạnh Nam Chu:
– Thầy Nam, có cảm thấy khó chịu không?
Lúc này đây, quái vật tỉnh táo đang ngó trái ngó phải, không có biểu hiện gì khó chịu cả:
– Gì cơ?
Giang Phảng:
– Không có gì.
Nam Chu quay đầu sang nhìn, thấy sắc mặt Lý Ngân Hàng vẫn lúc đỏ lúc trắng, không khỏi cau mày:
– Ngân Hàng không thoải mái à?
Lý Ngân Hàng cố gắng nuốt xuống dịch chua tràn trong khoang miệng:
– Cũng đỡ nhiều rồi.
Giọng Nam Chu có vẻ nghi ngờ:
– Tại sao cô lại không thoải mái?
Đôi mắt Lý Ngân Hàng ngập tràn ai oán, vị chua trong miệng khiến cô buồn nôn, nước mắt lưng tròng.
Còn không phải vì cậu nói chúng ta đang ở trong não người sao?
Sau khi Lý Ngân Hàng khéo léo thể hiện lý do mình không thoải mái, Nam Chu vẫn chưa hiểu ra được ngay.
Cậu nói:
– Cô cảm thấy ghê tởm cho nên cô sẽ nôn ra bất cứ lúc nào đúng không.
– Nôn trong não người khác là việc làm không lịch sự đâu.
– Nam Chu lại nói.
– Nếu cô đã nắm quyền chủ động khiến người ta buồn nôn thì tại sao cô còn không thoải mái.
Lý Ngân Hàng không thể nói được gì.
Cô cảm thấy mình đã đỡ rồi.
Hiệu quả dời sự chú ý theo cách logic của Nam Chu còn xuất sắc hơn cách của Giang Phảng.
Sau khi cứng rắn an ủi Lý Ngân Hàng, Nam Chu giẫm trên tấm thảm mềm mại, vượt qua tiếng nhấm nuốt vang vọng khắp không gian, đi tới trước “cánh cửa” ở hành lang trung tâm.
Khi bước vào “hành lang” này, Nam Chu mới cảm nhận được sự gập ghềnh.
Dường như đang đi trên mặt đất không bằng phẳng.
Cánh cửa này là hình tượng cụ thể hóa của lối vào vật chất nào đó trong não chăng?
Nam Chu gõ cửa, hỏi lịch sự:
– Có ai không?
Giang Phảng nghẹn họng.
Nhất thời không biết sự im lặng đáng sợ hay có người đáp lời càng đáng sợ hơn.
Lý Ngân Hàng cuối cùng cũng dần ổn lại.
Cô ngoan ngoãn đứng cạnh Nam Chu, cùng cậu quan sát cánh cửa nhìn như bình thường cùng với một tổ chức như tơ nhện bao trùm lên nó.
Giữa khe cửa và mặt đất có một khoảng cách, bên trong loáng thoáng truyền ra ánh sáng.
Nam Chu quỳ một gối, nhìn bên trong khe cửa.
Ánh sáng lọt qua khe cửa có nhiều màu sắc, mang theo vầng sáng mờ ảo, lấp lánh như màu sắc ánh mặt trời khúc xạ và phản xạ ánh sáng.
Nam Chu khẽ lẩm bẩm:
– Nếu như chúng ta thực sự ở trong đầu một người.
– Người đó sẽ là người thế nào?
Liếc mắt xác nhận hai người còn lại đều đã chuẩn bị sẵn sàng, Nam Chu ấn tay nắm cửa.
Cảnh tượng xung quanh thoáng cái thay đổi.
Tiếng nhai nuốt biến mất.
Trong giây phút bọn họ bước vào, cánh cửa bọn họ đi qua cũng biến mất ngay sau lưng.
Mùi hương mực và gỗ pha trộn vào nhau xộc tới.
Nam Chu mở mắt ra, phát hiện mình đang đứng trong… một thư viện khổng lồ.
Đỉnh vòm của thư viện khổng lồ giống như một trang sách mở ra, trong đó có một góc vểnh cao lên, khiến cho ba góc khác cũng xảy ra biến hóa kỳ lạ.
Giá sách, sàn nhà và tường đều làm bằng gỗ.
Những giá sách hình vòng cung san sát nhau vây bọn họ ở giữa.
Nam Chu bước mấy bước về phía trước, đi qua mấy giá sách, phát hiện sách không được sắp xếp theo thứ tự, như là xếp đại vào.
Mà trong tay ba người đều xuất hiện một quyển sách bìa cứng xinh đẹp.
Nam Chu mở sách ra.
Bên trong trắng xóa.
Từ trang đầu đến trang cuối không có một chữ hay tranh vẽ nào.
Giấy trắng lướt qua lòng bàn tay cậu kêu loạt soạt, khiến trái tim người ta cũng trống rỗng.
Nam Chu và Giang Phảng liếc nhìn nhau.
Cậu nói:
– Tôi đi lên xem thử.
Dứt lời, Nam Chu kẹp quyển sách trắng, giẫm lên rìa giá sách nhảy lên trên đỉnh.
Bọn họ đang ở chính giữa thư viện kì quái.
Từng vòng từng vòng giá sách, thứ tự hỗn loạn.
Từng lớp giá sách vòng cung mở rộng ra từ giữa, kết hợp chặt chẽ với nhau.
Giống như mê cung trong trận Bát Quái.
Cuối cùng xếp thành một vòng tròn trịa.
Lối ra duy nhất của những giá sách như mê cung này nằm ở phía Nam của bọn họ.
Nơi đó có một cánh cửa gỗ hoa văn nổi kỳ quái.
Giang Phảng ở dưới quan sát xung quanh, đồng thời hỏi cậu:
– Cậu nhìn thấy gì thế?
Nam Chu khái quát đơn giản:
– Mê cung giá sách và một cánh cửa thoát khỏi mê cung.
Lý Ngân Hàng giật mình:
– Chúng ta ra khỏi mê cung bằng cánh cửa đó là thắng đúng không?
Nam Chu cúi đầu, nghiêm túc nói:
– Không phải.
Lý Ngân Hàng vừa định nói, chợt thấy một chú lính chì một chân vác súng nhảy lò cò tới đây, đứng ở đầu bên kia giá sách.
Giang Phảng nghiêng người nhanh chóng chắn trước mặt Lý Ngân Hàng, rút một lá bài, sẵn sàng tấn công.
Nam Chu ngồi trên nóc giá sách, buông một chân xuống, nhìn chú lính chì chỉ cao đến đầu gối mình.
Trong mắt tràn đầy tò mò.
Chú lính chì gõ gõ cây súng dài xuống đất, nói bằng giọng nam gấp gáp nhưng êm tai:
– Mấy người muốn mở cánh cửa thoát ra ngoài đúng không?
– Động não lên, tới giúp anh ta đi.
Dứt lời, nó nhảy tưng tưng về phía trước trên đôi giày da.
Lý Ngân Hàng và Giang Phảng liếc nhau, lựa chọn theo cùng.
Nam Chu không bước xuống, cậu nhảy qua những giá sách, bước chân nhanh nhẹn không âm thanh, giúp bọn họ chỉ tuyến đường gần nhất.
Cũng tiện xác định đường mà chú lính chì dẫn bọn họ đi có mai phục hay bẫy rập không.
Dưới sự chỉ huy của chú lính chì, bọn họ chỉ mất mười phút để đi vòng qua giá sách như mê cung này.
Bọn họ dễ dàng tới trước cánh cửa.
Đến bên cửa, Lý Ngân Hàng mới hiểu được lời Nam Chu nói có ý gì.
Trên cánh cửa gồ ghề có khảm một bàn cờ vua.
Có một cái xác khô hình người, tóc