Vật Cưng Của Cửu Gia

Chó cũng biết cắn người! (1)


trước sau

“Quản gia mới?” - Lâm Nhã Tịnh ngạc nhiên hỏi. Cô có chút vui mừng khi nghe tin này. Bởi vì quản gia Lâm đã để lại ám ảnh trong đầu cô với sự việc tối hôm qua, nếu như còn gặp lại bà ta, cô có thể sẽ làm ra điều điên rồ gì đó.

Thật tốt...

“Vâng, nhân lúc cháo còn nóng, tiểu thư mau ăn đi” - Quản gia Mạc từ từ múc cháo từ một cái tô lớn sang cái chén nhỏ đưa cho cô.

“Vậy quản gia cũ đâu rồi?” - Lâm Nhã Tịnh nhìn chằm chằm vào chén cháo đủ loại rau củ quả, còn đang bốc khói trong tay mình, trông chúng vô cùng ngon miệng nhưng cô lại không có cảm giác thèm ăn nào, nếu là trước đây, có người quan tâm cô thể này, cô nhất định sẽ hết sức vui mừng, cho dù không muốn ăn cô cũng sẽ ăn nhiệt tình.

Nhưng hiện tại bây giờ, cô chỉ cảm thấy nặng nề, gò bó.

Cập nhật sớm nhất tại.

“Việc này, tôi cũng không biết nữa, tôi vừa mới được thuê sáng hôm nay thôi” - Quản gia Mạc nhìn cô mà trả lời, từ giọng điệu đến nét mắt đều hiền từ, hòa nhã, dễ gần, không có một chút giả dối hay khinh thường nào đổi với cô giống như quản gia cũ. Lâm Nhã Tịnh bỗng nhiên không còn hứng thú với vấn đề này nữa, gật gật đầu: “Quản gia, chén cháo này tôi sẽ ăn sau, không biết Cửu gia có gì dặn dò hay không?” Lâm Nhã Tịnh ơi Lâm Nhã Tịnh, từ bây giờ cô thật sự biết cách ngoan ngoãn nghe lời chủ nhân rồi...

Cô thật sự phải làm thú cưng của anh ta sao? “Cửu gia, ngài ấy chỉ nói tôi chăm sóc cô, không có căn dặn gì khác” - Quản gia Mạc vừa nói dứt lời, Lâm Nhã Tịnh liền lên tiếng: “Nếu như vậy, tôi hiện tại muốn yên tĩnh, bà có thể ra ngoài trước không?” Quản gia Mạc như muốn nói thêm điều gì đó với cô, nhưng cuối cùng vẫn là im lặng bước ra ngoài. Lâm Nhã Tịnh thở dài, dựa lưng ra phía sau, gương mặt hướng ra bên ngoài cửa sổ, đôi mắt nhìn chăm chăm vào một khoảng không vô định. Cô cứ ngồi ngẩn người ở đấy, không biết thời gian đã trôi qua rất nhanh, bầu trời như trong phút chốc đã ngả dần về chiều tối.

“Tuyệt thực?” - Từ trong căn phòng im ẳng tối đen, Lâm Nhã Tịnh bỗng nhiên nghe thấy một tiếng nói phát ra, cô quay đầu lại mới thấy được dáng người đàn ông quen thuộc đang đứng ở cửa.

Trong đôi mắt thoáng qua tia hoảng hốt, nhưng cô không mún nói chuyện với anh, cô cúi đầu nhìn chén cháo vẫn còn nằm trong tay mình, không biết từ lúc nào mà nó đã trở nên nguội lạnh.

“Trả lời” - Âm thanh một lần nữa cất lên, ngữ khí ra lệnh mang theo tia không vui.

Không hiểu sao khi âm thanh truyền đến tai, Lâm Nhã Tịnh không kìm được bản thân mang theo chút hoảng loạn, lắp bắp: “Cửu gia, tôi...tôi không có ý định tuyệt thực, chỉ là không muốn ăn mà thôi”

Âu Dương Dạ Trạch cũng không bật đèn, đi thẳng vào trong phòng, đôi mắt liếc nhìn qua chén cháo còn nguyên trong tay cô, khóe môi khẽ nhếch lên một cách nguy hiểm: "Như vậy, vận động một chút, cho dễ ăn" Dứt lời, Lâm Nhã Tịnh bị Âu Dương Dạ Trạch trực tiếp mạnh mẽ kéo ra khỏi giường, chén cháo vì cô đột ngột đứng lên mà đổ ra bừa bãi.

Lâm Nhã Tịnh không khỏi cảm thán một tiếng, người giàu đúng là người giàu, không cần quan tâm đến cái giường bị bẩn, cũng chẳng cần tắc lưỡi tiếc đồ ăn bị đổ... “Tôi ăn, tôi ăn, tôi không đi có được không?” - Lâm Nhã Tịnh cố gắng ngăn cản hắn bước tiếp, bàn tay còn lại dùng sức cố gắng giải thoát cho cổ tay đang bị nắm chặt đến sưng đau.

Âu Dương Dạ Trạch không đáp lại cô một lời nào, vẫn một đường thẳng đi ra khỏi biệt thự.

Lâm Nhã Tịnh không muốn đi cùng hắn, chỉ bằng cái giọng điệu không vui của lúc nãy, cô cũng có thể biết được, chuyến đi này đối với cô, một chút cũng sẽ không dễ chịu.

"Cửu gia! Tôi không đi!" - Lâm Nhã Tịnh vừa nói xong câu này, cô liên bị

ép vào trong xe ngồi.

Cảm nhận chiếc xe từ từ lăn bánh, cô càng bất an hơn. Mắt nhìn đến không gian trong chiếc xe này quen thuộc đến đáng sợ, đây chính là chiếc xe hôm qua hắn dùng để chở cô về đây.

Thân thể cô không tự chủ được mà co rúm lại một chỗ, không thốt lên được câu nào, còn Âu Dương Dạ Trạch lại không phải loại người thích nói chuyện phiếm.

Không khí trong xe cứ thế duy trì một sự ngưng trọng im ắng. Cho đến khi chiếc xe dần lăn bánh chậm lại.

Âu Dương Dạ Trạch mở cửa xuống xe, Lâm Nhã Tịnh rất muốn ngồi im tại chỗ, nhưng nghĩ đến câu nói tối hôm qua hắn uy hiếp cô. Cô đành cắn răng, theo bước chân hẳn mà xuống xe.

Cô ngẩng đầu nhìn nơi xa lạ mà cô đặt chân tới, cô không biết đây là nơi nào, ngoài ngồi nhà to lớn trước mặt này, còn lại xung quanh đều là câu cỏ, rất giống như đang ở vùng núi hoang vu. Lâm Nhã Tịnh nhìn khung cảnh mà tim đập chậm đi một nhịp, nhắm mắt theo đuôi Âu Dương Dạ Trạch vào trong nhà.

Bên trong hiện đang có rất nhiều người ở đó, có nam cũng có nữ, nhưng tất cả đều đứng, chỉ duy nhất trong đó có một người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa dài màu trắng, trên người cũng mặc một bộ đồ trắng tỉnh túy, nhìn thấy Âu Dương Dạ Trạch đến, liền cười nói: "Cửu gia, chú tới rồi sao? Anh đây còn tưởng chú đang bận ôm hôn công chúa trong lâu đài, mê đắm mãi không dứt ra được”

Lâm Nhã Tịnh nghe đến giọng điệu đùa cợt này, trong lòng bỗng rùng mình một cái. Cô không dám tưởng tượng được vẻ mặt của Âu Dương Dạ Trạch như thế nào khi nghe câu này.

Cô vô thức ngẩng đầu nhìn Âu Dương Dạ Trạch, vừa vặn ánh mắt của cô lại chạm vào tầm mắt của anh, cô giật mình, không tự chủ được mà lập tức cúi đầu, không dám nhúc nhích.

Âu Dương Dạ Trạch nhếch miệng, dùng cánh tay rắn chắc kéo Lâm Nhã Tịnh sát lại bên người, lên tiếng: “Không phải ôm đến đây rồi sao?” Cô nghe thấy tiếng người đàn ông cười vang khắp cả căn phòng, sau đó lại cất tiếng nói: “ôm nay là ngày đặc biệt thế nào mà Cửu gia cao cao tại thượng của chúng ta lại đích thân đến đây thế này?”

Lâm Nhã Tịnh khẽ nắm chặt tay, mới ban đầu cô còn nghĩ người này là bạn bè của hẳn, nhưng nghe đến giọng điệu thế này, chỉ sợ...là thù địch của hắn rồi. Cô bị kéo đến chỗ này là làm vật hy sinh? Không phải hắn lại muốn bán cô thêm một lần nữa đó chứ?! Cả người cô khẽ run lên.

Âu Dương Dạ Trạch dường như cảm nhận được cô gái bên cạnh mình có chút khác thường, cúi đầu, ngón tay thon dài nâng gương mặt cô lên, đôi con ngươi không rõ vui giận của hắn nhìn chăm chú vào mắt của cô. Sau đó hắn khẽ cười, nhẹ vuốt lên mái tóc dài của cô, giọng nói trầm thấp mang theo nửa đùa nửa thật: “Đến đây là chơi cùng chú một trò chơi, vật cá cược của đêm nay sẽ là cô công chúa này” Đôi mắt cô không kìm nén được mà mở to, đôi bàn tay run rẩy nắm chặt lại.

Cô không muốn tin. Cô quay đầu lại nhìn người đàn ông mặc đồ trắng xa lạ kia, thấy được đôi mắt ấy cũng đang nhìn cô tràn đầy dục vọng chiếm hữu.

Cô quả nhiên đoán không sai... Người đàn ông mặc đồ trắng cười lên trông yêu nghiệt vô cùng, giọng nói đáp trả mang theo vẻ phóng khoáng: “Được, nếu như Cửu gia đây đã nhường một bước, không phải Triệu Tử Mặc tôi cũng nên có lễ để đáp lại sao. Như vậy đi, tôi đã lấy đi một người của chú, vậy thì chú cứ tùy ý chọn một người bên tôi, tôi tuyệt đối không nói hai lời”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện