Mộ Dung Sở Y thoạt nhìn không ổn lắm, xưa nay hắn luôn tha thướt xuất trần, mặt mũi không có quá nhiều gợn sóng, cho dù lúc trước tranh chấp với Nhạc Thần Tình trên đảo Dơi rồi giận dữ bỏ đi, cảm xúc vẫn luôn đè nén trong lòng.
Nhưng lúc này Mộ Dung Sở Y hệt như hồ lạnh đầu xuân, có nhiều thứ dưới mặt băng của hắn không còn giấu được nữa.
Dù là Mặc Tức và Cố Mang cách hắn khá xa cũng cảm nhận rõ được sự nôn nóng và suy sụp của hắn.
“Cái gì? Ngài hỏi hộ gia đình sống cạnh bến cảng hơn ba mươi năm trước?” Ông chủ vác cái bụng phình to, gõ bàn tính lách cách, ông ta đang đếm tiền hăng say, thế nên chỉ lơ đãng lầm bầm: “Ây da đúng là lúc trước ta làm nghề buôn bán ven vùng sông biển thật, nhưng hộ gia trình sống cạnh bến cảng Lâm An nhiều như thế, không trên trăm hộ cũng tám mươi hộ, sao ta nhớ nổi từng nhà chứ.”
“Cái nhà họ Sở ấy.”
Ông chủ lèm bèm: “Họ Sở cũng nhiều lắm, họ này ở Lâm An không hiếm.”
Mộ Dung Sở Y đang dò hỏi về một hộ gia đình họ Sở… còn là hơn ba mươi năm trước sao?
Mặc Tức suy tư chốc lát, đột ngột hiểu ra: Tết Đoan Ngọ Nhạc Thần Tình từng nói, hình như mấy năm qua Mộ Dung Sở Y vẫn luôn có ý định tìm kiếm người thân thật sự của mình, mà manh mối trong tay hắn thật ra cũng chẳng nhiều, chỉ biết năm đó mình được Mộ Dung Hoàng bế về nhận nuôi trước cổng miếu chùa, trong tã lót chỉ có một tờ giấy rách, trên giấy viết một chữ “Sở” xiêu vẹo, ngoại trừ điều đó thì không còn gì nữa.
Dòng họ Mộ Dung, con trai tên một chữ, con gái tên hai chữ.
Nhưng vì hồi bé sức khỏe của Mộ Dung Hoàng không được tốt, thầy tướng số nói rằng đặt cho bà tên con trai mới dễ nuôi, vì vậy Quân thượng mới cho phân tộc của bọn họ đặc cách này.
Song Mộ Dung Hoàng vẫn cảm thấy tên hai chữ nghe hay hơn, sau khi nhận nuôi đứa trẻ bị bỏ rơi đó, bà bèn dựa theo chữ “Sở” mà người nhà của nó để lại, đặt một cái tên là Mộ Dung Sở Y.
(1) Sở Y có thể hiểu là trong quần áo có chữ Sở.
Có lẽ gần đây Mộ Dung Sở Y tìm được thêm chút manh mối, thế nên bấy giờ mới tìm đến tửu hương lâu này, hỏi ông chủ về chuyện xưa hơn ba mươi năm trước.
Quả nhiên, Mộ Dung Sở Y không chịu đi, mà lấy một mảnh bối tệ vàng từ trong túi Càn Khôn, dùng hai ngón đẩy tới tay ông chủ: “Ông nghĩ kỹ lại đi.”
Ông chủ vừa thấy bối tệ vàng, ngón tay núc ních gõ bàn tính lập tức khựng lại, vừa cất bối tệ vừa ngẩng đầu cười nói: “Quý nhân sao ngài khách sáo thế, thật ra…”
Nụ cười của ông ta thình lình cứng lại khi nhìn rõ tướng mạo của Mộ Dung Sở Y.
Mộ Dung Sở Y: “Sao vậy?”
Nền đá nằm sâu trong ký ức như bị nạy ra, ông chủ nhìn chăm chú vào Mộ Dung Sở Y hồi lâu, sắc mặt hoang mang bối rối, đột nhiên kêu “a” một tiếng, hai mắt trợn to: “—— Là nàng?” Nhưng rồi lại lắc đầu nguầy nguậy: “Không không không, là nàng ta?”
Kế đến lại vuốt mặt một cái.
“Không phải, chẳng lẽ ngài là…”
Ông chủ nói năng lung tung, trông vừa khiếp sợ lại hỗn loạn tột cùng.
Mộ Dung Sở Y lại như nghe hiểu ngụ ý của ông chủ, bỗng nhiên chụp lấy cánh tay của ông ta, tiến lên một bước, mắt phượng chớp động những tia sáng tối khó dò.
Mộ Dung Sở Y thấp giọng hỏi: “Hơn ba mươi năm trước, bến cảng Lâm An, ông biết được gì đó, đúng không?”
Ông chủ trông như đang nằm mơ, trì hoãn một lúc mới hồi phục tinh thần, thấy khách khứa xung quanh cùng ném những ánh mắt tò mò về phía hai người họ, ông ta run rẩy móc khăn tay ra lau gương mặt phì nộn, do dự giây lát rồi nói với Mộ Dung Sở Y: “Tiên trưởng ngài… ngài theo ta lên lầu trước, để ta nghĩ lại… để ta nghĩ lại, lên lầu rồi nói sau.”
Hai người bèn bước đến đầu cầu thang.
Thấy Mặc Tức chau mày kiếm, Cố Mang nhìn theo ánh mắt của hắn, hỏi: “Ngươi quen người bảnh trai mặc áo trắng này hả?”
Y mới học được chữ “bảnh trai” từ chỗ thuyền nương, thấy Mộ Dung Sở Y xinh đẹp nên dứt khoát gọi người ta là “người bảnh trai” luôn.
“…” Mặc Tức nói: “Quen, lúc trước huynh cũng quen hắn đó.
Chỉ là huynh quên mất thôi.”
“Ồ, vậy ta có cần đi chào hỏi hắn không?”
Mặc Tức túm lấy cổ tay của Cố Mang, giữ y lại, lắc lắc đầu.
“Hắn có chuyện riêng phải xử lý, huống chi ta và huynh cũng không thân với hắn lắm, bây giờ gặp nhau khó tránh sẽ ngượng ngùng.” Mặc Tức nói khẽ: “Huynh ăn cơm trước đi.”
Lúc đôi bên nói chuyện, ngoài cầu thang truyền đến tiếng bước chân.
Ông chủ dẫn Mộ Dung Sở Y vào một gian phòng trang nhã, tuy Mặc Tức và Cố Mang nhìn không thấy hai người họ, song lại nghe rõ mọi thanh âm.
Chén sứ va leng keng, tiếp theo là tiếng rót trà, cuối cùng giọng nói có phần yếu ớt của ông chủ truyền ra từ sau bức mành trúc: “… Mạo muội hỏi một câu, tiên trưởng là người sinh năm nào?”
Mộ Dung Sở Y nói ra năm sinh của mình, ông chủ nghe xong thì lặp lại nhiều lần, dường như đang suy tính gì đó, thế rồi liên tục thở dài.
“Lẽ nào thật sự… thật sự giống như năm đó nàng ta nói?”
Chất giọng của Mộ Dung Sở Y ôn hòa như viên ngọc ngâm nước, nhưng cảm xúc cất giấu trong đó lại như dung nham dưới núi đá: “Nếu ông chủ biết được điều gì, cớ sao không nói rõ.”
“Ta… ài, ta thật sự cũng không dám tin chắc, có điều tướng mạo này của tiên trưởng…” Nói đoạn, ông chủ lại thở dài một tiếng: “Được rồi, được rồi, ta nói hết những chuyện ta biết cho ngài trước nhé.”
“Đó đúng là chuyện cũ của hơn ba mươi năm trước…”
Ông chủ chậm rãi mở miệng, giọng nói nghe sao ngậm ngùi.
“Hơn ba mươi năm trước, ta đến vùng sông nước Lâm An kiếm sống, lúc đó ta là lão quỷ nghèo, ăn bữa trước mà không có bữa sau, đôi khi đói quá chịu không nổi, đành phải nhặt nửa miếng bánh hay mấy cái màn thầu mà người khác ném dưới đất lên ăn.”
“Có lần ta nhặt màn thầu cạnh bến cảng bị ông chủ của một quán cơm nhỏ cạnh bờ nước bắt gặp.
Ông chủ đó là người tốt bụng, bèn bảo ta vào quán của ông ấy ngồi một lát, còn cho ta một bát cơm chiên và một bát canh rong biển tôm khô.”
“Trong quán của ông ấy có hai đứa con gái và một đứa con trai, ba người cùng phụ cha dọn dẹp quán cơm.
Ta còn nhớ chén cơm đó do con gái lớn của ông ấy chiên đấy, cho một muỗng dầu mỡ heo, thêm một muỗng nước tương, cả một bát đầy vung, vừa thơm vừa nóng hổi… Thuở còn nghèo rớt mồng tơi, ta thường ghé quán của ông ấy ăn cơm, nhưng mà không có ăn chùa đâu, ăn xong ta sẽ giúp nhà ông ấy làm một ít việc nặng.”
Tiếng húp trà “rột rột” vang lên, ông chủ lại uống vài hớp trà để bình ổn cảm xúc, sau đó mới nói tiếp.
“Gia đình này đúng là họ Sở, cả nhà đều là người thiện lương, con trai út còn nhỏ, hai chị em kia lại là mỹ nhân cực kỳ có tiếng trong thành Lâm An, vừa mới cập kê đã có không ít phú thương lão gia đến cửa cầu thân.
Có điều cha của hai nàng yêu thương hai nàng lắm, đám phú thương lão gia kia vì lý do môn hộ mà chỉ có thể nạp các nàng làm thiếp chứ không thể cưới hỏi đàng hoàng được, nhưng ông chủ lại nhất quyết không chịu.
Ông ấy thà rằng để hai nàng tự chọn chứ quyết không gả đại con mình ra ngoài.”
“Hoa quý không chủ, tất nhiên làm người ta nhung nhớ.
Lúc đó tiếng thơm của hai chị em các nàng càng truyền càng xa, người cầu thân cũng ngày càng khó đối phó.
Cuối cùng rước lấy một đám lão gia quý tộc hoành hành ngang ngược, mềm không được thì cho ăn cứng, ép buộc cha người ta giao con.”
“Vậy sau đó thì sao?”
“Sau đó…” Ông chủ thở dài thườn thượt: “Thật ra sau đó xảy ra chuyện gì, ta cũng không có tận mắt chứng kiến, lúc ấy ta bắt đầu làm vận tải tàu thủy, chạy đi buôn rồi, hơn cả tháng đều ở bên Tuyền Châu.
Mà chờ ta trở về, quán cơm nhà họ Sở đã bị đốt thành một mảnh đất cháy sém.”
(2) Tuyền Châu là một thành phố trực thuộc tỉnh của tỉnh Phúc Kiến, Trung Quốc.
Mộ Dung Sở Y: “…!”
“Ta kéo hàng xóm xung quanh lại chất vấn, nhưng bọn họ đều ấp a ấp úng, chẳng dám nhiều lời.
Lúc đó ta còn trẻ, không chấp nhận được chuyện như vậy xảy ra, thế là không nghĩ ngợi nhiều phóng đến chỗ quan phủ kêu oan tố cáo ngay.
Thái sư gia nói cho ta biết, là nhà họ Sở không chịu nổi đám người cầu thân cứ đạp cửa quấy rối nên cả nhà đã dọn khỏi thành Lâm An.”
Giọng nói âm trầm của Mộ Dung Sở Y lờ mờ lộ ra cơn phẫn nộ đã sắp dằn hết nổi.
“Cả nhà dọn đi cần gì phải đốt nhà cũ?”
Ông chủ nói: “Ta cũng nghĩ thế đấy.
Lúc đó ta đã biết quan phủ không có nói thật với mình rồi.
Ài, dù sao nhà họ Sở cũng có ơn với ta, ta không muốn chuyện này cứ trôi qua một cách không minh bạch như vậy, thế là ta không ngừng truy tìm manh mối và dò hỏi người khác trong thành Lâm An… sau này… sau này…”
“Sau này thế nào?”
Cho dù sự việc đã trôi qua rất lâu, lúc nhắc lại chuyện xưa, ông chủ vẫn đau khổ như trước, giọng nói của ông ta run rẩy, uống thêm vài hớp trà mới khẽ khàng lên tiếng: “Sau này… ta tự mình đi tìm, cuối cùng ở ngoài thành Lâm An, không ngờ lại tìm được… tìm được xác của lão cha nhà họ Sở, đầu thân tách rời…”
Nói đến đây, ông chủ không khỏi rùng mình một cái, hốc mắt đỏ lên, ông ta không