Thời gian trôi qua từng ngày, đảo mắt một cái đã lại sắp qua năm mới. Cuối năm, nhà họ Tần có một tin vui, chính là chuyện Mễ Tuyết Tuệ mang thai, tin tức này khiến Tần Trọng mừng, rỡ, vì Mễ Tuyết Tuệ coi như phụ nữ lớn tuổi rồi mà còn có thai, nhà họ Tần từ trên xuống giường đều khẩn trương cả lên. Lúc này Mễ Tiểu Nhàn đang trong kỳ nghỉ đông, mọi việc lớn nhỏ ở nhà đều bị em ôm đồm.
Khi Tần Hàm Lạc biết việc này là lúc cô đang ở văn phòng viết bản thảo, Mễ Tiểu Nhàn gọi tới, lúc ấy cô nắm di động ngẩn người vài giây, sau đó trên khuôn mặt chậm rãi nở một nụ cười sáng lạn ấm áp, nụ cười ấy phát ra từ tận phế phủ, đã lâu rồi cô không cười như thế.
"Cuối tuần này tôi sẽ về nhà." Cô không kiềm chế được nỗi vui sướng trong lòng, dịu dàng nói, sau đó lại bổ sung: "Sau này cuối tuần đều về."
Mễ Tiểu Nhàn ở đầu bên kia không nói gì, hai người đã một thời gian rất dài không liên lạc, trừ chuyện trong nhà, nhất thời cũng không biết nói gì, nhưng lại đều im lặng, cũng không ai muốn cúp máy trước. Tần Hàm Lạc lắng nghe tiếng hít thở yếu ớt của Mễ Tiểu Nhàn, lòng như có dòng nước ấm chảy qua. Cô nhắm mắt lại, cảm thụ sự ái muội của khảnh khắc yên tĩnh này, sự trầm mặc dịu dàng, bỗng nhiên có cảm giác rất kỳ quái, như thể một con thuyền đang phiêu bạt bỗng nhiên tìm được một bến đỗ, một người du khách tha hương bỗng cảm giác được quê nhà, vừa kích động, lại an tâm.
"Vậy, em cúp máy nhé." Hồi lâu sau, bên phía Mễ Tiểu Nhàn truyền đến một tiếng nói yếu ớt nghe như tiếng thở dài.
"Chờ đã." Tần Hàm Lạc mở to mắt, hơi sốt ruột nói.
"Làm sao thế?"
Ý cười bên môi Tần Hàm Lạc càng sâu sắc: "Tiểu Nhàn, em muốn có em trai hay em gái?"
"Con trai hay con gái em đều thích cả, chỉ cần là con của mẹ đều sẽ rất ngoan." Thanh âm ngọt ngào của Mễ Tiểu Nhàn cũng pha thêm chút vui vẻ.
"Tôi hy vọng là con gái, sẽ xinh đẹp thông minh giống em." Tần Hàm Lạc nói từ đáy lòng.
"Giống chị nhìn cũng khá lắm, nhưng mà đừng ngốc như chị thì tốt hơn." Mễ Tiểu Nhàn nói giỡn.
"Ha ha!"
Cúp máy, tâm tình của Tần Hàm Lạc rất tốt, cô ngả người tựa lên ghế, không ngừng xoay cây bút trong tay đùa nghịch, nheo mắt nhìn bầu trời xanh thẳm ngoài cửa sổ, lặp đi lặp loại cuộc đối thoạt vừa rồi với Mễ Tiểu Nhàn, nụ cười trên mặt quả thật không ngừng được. Mễ Tuyết Tuệ mang thai là chuyện vui lớn, cô và Tiểu Nhàn sẽ có một em trai hoặc em gái chung, hơn nữa quan trọng nhất là, về sau cho dù không kết hôn thì áp lực cũng tự nhiên giảm bớt.
"Ái chà! Hàm Lạc, có chuyện gì mà hôm nay trông vui thế? Cười toe toé, mặt còn ửng hồng nữa, mùa xuân của cô đến rồi à?" Đồng nghiệp Lăng Nhất Tiên thấy cô như thế, nhịn không được tò mò hỏi.
"Hả?" Tần Hàm Lạc phục hồi lại tinh thần từ dòng suy nghĩ miên man, hơi xấu hổ nói: "Không có gì."
"Không có gì? Mấy bữa nay sắc mặt cô như bầu trời âm u, hôm nay lại đột nhiên rạng ngời, nói không có gì thì có quỷ mới tin!" Lăng Nhất Tiên hèn mọn nói.
"Việc vui thì đương nhiên có, là do mẹ kế tôi có thai."
"Mẹ kế? Có thai?" Lăng Nhất Tiên kinh ngạc nói.
"Đúng thế."
"Thế mà cô còn vui đến vậy?" Lăng Nhất Tiên quái dị nhìn cô.
"Sao lại không được vui?"
"Cô không sợ mình ra rìa à?
"Xì! Nói hươu nói vượn! Một nhà chúng tôi có quan hệ rất tốt, không có chuyện mẹ ghẻ con chồng gì đó đâu." Tần Hàm Lạc trợn mắt.
"Vậy cũng không cần cười sung sướng đến thế chứ, nhìn cô vậy có lẽ còn vui hơn ba cô nữa."
Có sao? Tần Hàm Lạc sờ sờ mặt mình, thật sự trông rất vui à?
Sau khi Giản Hân Bồi và Triệu Văn Bác kết hôn, tâm tình của Tần Hàm Lạc vẫn rất thấp, thứ nhất là vì ý thức được Giản Hân Bồi đã chân chính thuộc về một người khác, quá khứ giữa các nàng đã ngày càng trôi xa, khiến cô không thể tránh khỏi có cảm giác mất mát. Thứ hai là vì cô biết Giản Hân Bồi cũng không yêu Triệu Văn Bác, cô cảm thấy đau lòng vì lựa chọn của nàng, mà lại không thể làm gì được, cô muốn biết rốt cuộc Giản Hân Bồi nghĩ gì, nhưng lại không muốn dưới sự uy hiếp của nàng mà đồng ý điều kiện tiên quyết là phải rời bỏ Tiểu Nhàn, cách đó của Bồi Bồi khiến cô không thể chấp nhận. Nhưng ngày đó khi bọn họ kết hôn, lòng cô rất đau, cảm giác đó khiến cô hiểu rõ, bản thân mình vẫn yêu Bồi Bồi.
Trong khoảng thời gian này, cô giả bộ như rất bình tĩnh, không có thời gian rảnh, cũng rất an tĩnh ở nhà, xem tivi, lên mạng, hoặc tự mình vào bếp làm đồ ăn. Có khi Trương Tử Toàn hoặc Triệu Dĩnh sẽ gọi điện thoại rủ cô ra ngoài chơi, phần lớn thời điểm cô đều đồng ý, cô không muốn để cho đám bạn tốt lo lắng, nỗi đau lòng của cô, hiện tại chỉ nguyện ý để cho chính bản thân mình thấy. Cô sẽ thường xuyên nhớ tới Giản Hân Bồi, nhớ tới những chuyện vui vẻ giữa hai người trước đây, nhớ tới lúc thân mật khăng khít hồi học tiểu học và trung học, nhớ lại những ngày tháng đau khổ mà dị thường ngọt ngào. Cô không hề gây áp lực cho bản thân, không làm con đà điểu như ngày trước, cố ý lảng tránh, cố ý trốn, cố ý khoá nàng lại trong một góc bí mật trong tim. Cô tuỳ ý để mình trầm mê nhớ lại từng việc từng việc đã xảy ra giữa cô và nàng, để mặc vô số kí ức ngắt quãng vụt loé lên trong đầu. Giữa đêm dài tĩnh lặng để mặc cho lòng đau thắt hoà cùng nước mắt rơi.
Lần này Tần Hàm Lạc không thương xót mình nữa, hễ là những chuyện có liên quan đến Giản Hân Bồi, mặc kệ là nhu tình như nước hay tổn thương sâu sắc, mặc kệ là ngọt ngào như mật hay máu tươi đầu đìa, cô đều bắt mình đối mặt. Trong quãng thời gian này, cô chỉ cho phép mình nghĩ đến một mình Giản Hân Bồi, nghĩ đến tất cả những chuyện có liên quan đến nàng. Cô không hề liên lạc với Mễ Tiểu Nhàn dù một lần, mỗi khi lúm đồng tiền xinh đẹp động lòng người của em hiện lên trong đầu, cô sẽ lập tức bắt mình dời lực chú ý qua Giản Hân Bồi.
Cô dùng cách thức tàn nhẫn để từ biệt đoạn tình cảm lưu luyến đã qua, cô điên cuồng khiến mình chìm vào hồi ức, nếm lại toàn bộ nỗi cay đắng ngọt bùi, vừa cười vừa khóc vượt qua. Sau đó khi tỉnh lại, lại nói với bản thân hết lần này đến lần khác, đã qua rồi, tất cả đều đã qua. Cô gái xinh đẹp kiêu ngạo bốc đồng ấy, người con gái mà cô đã từng đặt ở nơi mềm mại nhất trong tim, người mà cô yêu nay đã là vợ người khác, là vợ của bạn thân, cho dù nàng không yêu Văn Bác, nhưng Văn Bác quan tâm nàng như thế, dù thế nào thì nàng cũng sẽ hạnh phúc thôi.
Cô vẫn đau như cũ, thậm chí còn đau hơn bất kỳ lúc nào, bởi vì một mình cô tự đối mặt với quá khứ và hiện tại của chính mình, không có ai dịu dàng trao cô an ủi. Nhưng loại phương pháp lấy độc trị độc này dĩ nhiên còn hữu hiệu hơn với việc cố ý không đối mặt trước kia, nỗi đau khổ tựa hồ ngày càng giảm bớt, mà cô đã dần dần chấp nhận sự thật là Giản Hân Bồi đã kết hôn.
Mà hôm nay, tin vui trọng đại về việc Mễ Tuyết Tuệ mang thai lại khiến cô nở nụ cười đã lâu vắng bóng.
Là thật lòng vui vẻ, Tần Hàm Lạc rõ ràng cảm giác được nỗi vui sướng của mình tuyệt đối không kém ba, nhưng hai người vui thì giống, nhưng về mặt ý nghĩa lại hoàn toàn bất đồng. Đứa em trai hoặc em gái trong bụng dì Mễ sẽ làm giảm bớt áp lực cho đứa con gái như cô, giảm bớt áp lực của cô và Tiểu Nhàn, nếu...nếu về sau cô và Tiểu Nhàn đến với nhau...
Chờ đã, Tần Hàm Lạc, mày đang nghĩ gì thế? Tần Hàm Lạc bị ý nghĩ mình hù doạ, chẳng lẽ...chẳng lẽ vừa nghe được tin tức này, tiềm thức của cô đã lo nghĩ ngay đến việc cô và Tiểu Nhàn phải đối mặt trong tương lai sao?
Tần Hàm Lạc hơi trầm tư, buông bút, hai tay đan xen, mặc kệ thế nào, cuối tuần này cô muốn về nhà một chuyến.
***
"Gừng sẵn sàng chưa?"
"Được rồi được rồi." Tần Hàm Lạc vội vàng đưa củ gừng đã gọt hết vỏ qua, sau đó ngơ ngác nhìn chúng nó biến thành vô số sợi mỏng dưới những nhát sắt điệu nghệ của Mễ Tiểu Nhàn.
Canh trong nồi "ục ục" kêu vang, Mễ Tiểu Nhàn động tác nhanh nhẹn bỏ gừng thái sợi vào chảo đảo một chút, sau đó đổ thịt bò đã tẩm ướt sẵn vào, nhanh tay đảo đều.
Không lâu sau, nhà bếp thơm lừng hương đồ ăn, là món bò xào hành mà Tần Hàm Lạc thích ăn nhất. Ngửi được mùi hương này, tay chân không khỏi mấp máy, cô vừa rửa rau vừa thỉnh thoảng nhìn bóng lưng xinh đẹp của Mễ Tiểu Nhàn, khoé môi bất giác cong lên.
"Hàm Lạc, để dì giúp con rửa rau." Không biết Mễ Tuyết Tuệ đã xuất hiện ở phòng bếp từ khi nào.
"Không cần không cần, dì Mễ, dì ra ngoài nghỉ ngơi đi, một mình con làm được