Vi Phu Từng Là Long Ngạo Thiên

55: Lẽ Nào Y Chỉ Trị Giá Năm Mươi Linh Thạch Sao! 2


trước sau


Chẳng bao lâu sau, y nhận ra tình huống bất thường, cảm giác có vài người phụ nữ vây quanh, đứng xa xa chỉ trỏ y.
“Đẹp thật.”
“Rửa mặt sạch sẽ chắc chắn rất đẹp.”
“Trên đầu y cắm cỏ, không biết bán bao nhiêu tiền.”
Nghe những lời này, y hơi hoảng hốt.

Hiện giờ, toàn thân y gãy lìa không thể cựa quậy, gần như là cá nằm trên thớt.
Y bắt đầu nháy mắt ra hiệu với Tần Uyển Uyển mau chóng dọn hàng.
Nhưng Tần Uyển Uyển ăn bánh xong liền dựa vào cột nhà ngủ, ngủ sâu tới mức ngáy o o, vốn không thấy ánh mắt của Giản Hành Chi.
Giản Hành Chi nhỏ giọng gọi nàng: “Cố Bắc Thành? Bắc Thành!”
Tần Uyển Uyển gãi lỗ tai, xoay đầu, tiếp tục ngủ.
Giản Hành Chi hít sâu một hơi, đang định hô to một tiếng, bỗng nghe thấy giọng nói the thé của một tên đàn ông trung niên ẻo lả: “Ồ, người này còn sống à? Bán thế nào đây?”
Dứt lời, người đàn ông ngồi xuống.

Lúc này, Giản Hành Chi mới thấy rõ người đàn ông kia mặc trường sam vàng nhạt, bộ dạng cũng coi như không tệ trong đám người thường, nhưng chẳng thể nào so với với Giản Hành Chi.

Mặt y trang điểm dày cộm, ăn mặc quỷ dị khó tả, vài người đàn ông tương tự y đứng phía sau, vây quanh Giản Hành Chi xì xào bàn tán.
Giản Hành Chi nhìn chằm chằm người đàn ông.

Ông ta giơ tay lên sờ mặt y vài cái, lộ ra ánh mắt kinh diễm.
“Cốt tướng đẹp thật, nở nang đến khó tin” Người đàn ông nhận xét, nhìn xung quanh một vòng: “Ai bán kẻ tàn phế nằm đây? Không có ai thì ta khiêng đi đấy.”
“Ta không bán.”

Giản Hành Chi mở miệng, nhìn chằm chằm người đàn ông.

Ông ta nghe vậy, bật cười quay đầu: “Không bán? Đến lượt tên phế nhân như ngươi nói sao?”
“Ông muốn chết.”
Giản Hành Chi nghe vậy, ánh mắt lạnh lẽo.
Người đàn ông phẩy tay: “Khiêng đi.”
“Tần Vãn!”
Giản Hành Chi quát to, Tần Uyển Uyển bừng tỉnh, suýt nữa lăn xuống bậc thềm.
Nàng lau nước miếng, ngẩng đầu nhìn, phát hiện một đám đàn ông lòe loẹt vây xung quanh Giản Hành Chi.

Xe đẩy Giản Hành Chi ngủ đã bị hai người đàn ông nâng lên, một người trung niên diêm dúa nhìn cô, cười híp mắt nói: “Tiểu cô nương, là cô bán người à?”
“Bán người?”
Tần Uyển Uyển không kịp phản ứng: “Bán người cái gì?”
“Thì y đó.” Người đàn ông giơ tay chỉ Giản Hành Chi dưới đất: “Nằm ở đây, đầu cắm cỏ, ta được người khác thông báo nên cố tình chạy tới.

Nghe nói ca ca cô sắp chết rồi, muốn bán y.

Cô nói đi, bao nhiêu linh thạch?”
Tần Uyển Uyển nghe hết câu, rốt cuộc cũng hiểu người đàn ông này đang nói gì.

Nàng nhìn Giản Hành Chi, lại nhìn người đàn ông, gượng cười: “Vị Đại ca này, chúng ta chỉ ngồi đây nghỉ ngơi một chút, ta không định bán y.”
“Cô nương, ca ca cô đã liệt hết toàn thân rồi nhỉ?”
Người đàn ông mở miệng, cầm tay Giản Hành Chi lên.

Xương Giản Hành Chi đều gãy hết, cánh tay mềm oặt.

Người đàn ông khẽ thở dài: “Ở trong tay cô cũng chẳng sống được bao lâu, ta thấy huynh muội hai người đáng thương, chi bằng lấy y đổi chút tiền tài, sau này cô còn có thể sống tốt hơn một chút.”
Tần Uyển Uyển không lên tiếng, nàng nhìn sang Giản Hành Chi, thấy Giản Hành Chi điên cuồng nháy mắt với nàng.
Tần Uyển Uyển sững sờ.

Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy biểu cảm này trên mặt Giản Hành Chi.
Trông y giống như… sợ?
Nhận ra chuyện này, niềm vui to lớn tuôn ra trong lòng nàng.
Nhưng nàng không dám để Giản Hành Chi nhận ra, khẽ ho, dường như đang cân nhắc: “Chuyện này… Đại ca, các người mua ca ca ta để làm gì?”
“Ta là ông chủ Thanh Trúc của Phong Nhã Lâu trong thành.” Người đàn ông giơ đầu ngón tay lên quấn tóc: “Phong Nhã Các là nơi tiêu tiền nức tiếng gần xa, với tư sắc của ca ca cô, ta sẽ trị khỏi cho y.

Đến lúc đó, cô sống tốt, y cũng sống sót, còn có thể sống một cách sung sướng, vinh hoa phú quý.

Đây chẳng phải một công đôi việc à?”

“Tần Vãn!”
Giản Hành Chi trừng nàng: “Còn nói nhảm gì đấy?!”
Ra tay đi!
“Đúng là một công đôi việc.”
Tần Uyển Uyển gật đầu: “Vậy… ông chủ cảm thấy ca ca ta trị giá bao nhiêu linh thạch?”
Thanh Trúc không đáp, ông ta quay đầu nhìn Giản Hành

Chi, ngẫm nghĩ: “Người này, mặt mũi không tệ, nhưng thân thể hỏng rồi, trị cho y tốn không ít.

Thế này đi, ta cho cô con số này.”
Thanh Trúc giơ năm ngón tay: “Năm mươi linh thạch trung cấp.”
“Rắm thối!”
Giản Hành Chi mắng to: “Chỉ có năm mươi linh…”
“Bịt miệng y lại!” Thanh Trúc trừng mắt nhìn sang, gã sai vặt bên cạnh lập tức bịt miệng Giản Hành Chi bằng một phù chú phong bế.
Giản Hành Chi lạnh mắt, nhìn chòng chọc bóng lưng Thanh Trúc.
Thanh Trúc tiêu rồi.
Tần Uyển Uyển nghĩ.
Nàng ho khẽ, tốt bụng nhắc nhở: “À ừm… Ông chủ, ta cũng chỉ muốn tốt cho ông thôi, ca ca nhà ta có vài tật xấu, sợ ông mang người về, đến lúc đó lại gặp nguy hiểm.”
“Nguy hiểm?” Thanh Trúc nghe vậy cười lớn: “Ta là tu sĩ Kim Đan, dựa vào ca ca nửa tàn phế của cô mà cũng khiến ta gặp nguy hiểm?”
“Ông có lòng tin là được.”
Tần Uyển Uyển gật đầu, vươn tay: “Đưa tiền đây.”
“Ưm ưm ưm ưm!”
Giản Hành Chi nhìn Tần Uyển Uyển vươn tay, mở to mắt, ra sức vùng vẫy.
Đáng tiếc toàn thân y gãy xương, miệng lại bị bịt, sự vùng vẫy của y chỉ có thể thể hiện bằng cách chớp mắt liên tục.
Tần Uyển Uyển cố ý không nhìn y.

Sau khi nhận tiền của Thanh Trúc, nàng cười đáp lễ: “Vậy ta chúc ông chủ bình an, kinh doanh phát đạt.”
“Không dám.” Thanh Trúc chắp tay: “Ta cũng chúc cô nương vạn sự như ý.”
Hai người chào một phen, Tần Uyển Uyển được cho phép tạm biệt Giản Hành Chi lần cuối.
Nàng đi tới bên cạnh Giản Hành Chi, thì thầm: “Sư phụ, ta đi mua y phục mới, cảm tạ tiền bán thân của sư phụ.”

Dứt lời, nàng lau nước mắt, thống thiết nói: “Ca ca, huynh đi di.

Bất kể huynh là kỹ nam hay hoa khôi, huynh mãi mãi là anh hùng trong lòng Uyển Uyển.

Anh hùng…” Tần Uyển Uyển hơi không kiềm chế nổi nụ cười: “Tạm biệt.”
Dứt lời, Tần Uyển Uyển vẫy túi tiền, xoay người bỏ đi.
Trước khi đi, nàng vẫn hơi lo lắng: “38, ta cứ đi như thế không sao chứ?”
“Hệ thống khuyên cô lúc này nên tạm thời rời đi.”
38 đáp đâu ra đấy: “Căn cứ kiểm tra đo lường, Giản Hành Chi phải đến Phong Nhã Lâu.”
Tần Uyển Uyển nghe vậy, yên tâm gật đầu.
Giản Hành Chi đời trước trong trí nhớ Tần Vãn sống phây phây đến cuối cùng, một phàm nhân như y cũng có thể sống sót, không lý nào Giản Hành Chi lại xảy ra chuyện.
Nàng yên tâm rời đi, thậm chí nhớ đến ánh mắt cuối cùng muốn ăn thịt người của y, không nhịn được bật cười thành tiếng.
Giản Hành Chi nhìn chòng chọc bóng lưng Tần Uyển Uyển, nếu như ánh mắt có thể giết người, hẳn bấy giờ Tần Uyển Uyển đã vạn tiễn xuyên tim.
Tên nghịch đồ này, dám bán y ở đây chỉ vì năm mươi linh thạch tầm thường.

Y chỉ trị giá năm mươi linh thạch thôi sao?!
Giản Hành Chi càng nghĩ càng tức.
Y nhắm mắt lại, ngưng tâm tĩnh khí, vận hành tâm pháp.
Đợi đấy, đợi y nối xương xong, xem y có đập nát Phong Nhã Lâu hay không!
Rồi y lại cướp năm mươi linh thạch trở về, đó là tiền của y!
------oOo------


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện