Hứa Thanh Phong dắt Hàm Tinh đến nơi mình đỗ xe.
Chờ tới khi xung quanh yên tĩnh lại thì anh mới phát hiện tay hai người đã đan vào nhau từ bao giờ, da thịt đụng chạm truyền đến cảm giác ấm áp, còn mang theo một chút thê dại.
"Tới nơi rồi." Hàm Tinh nhắc nhở anh.
Hứa Thanh Phong luyến tiếc buông tay, nắm chặt tay Hàm Tinh giúp cô mở cửa xe, lúc này mới buông ra.
Hai người lái xe đến thành Bắc nhộn nhịp, nơi này tụ tập rất nhiều hàng quán. Trời vừa tối, xe cộ đi lại đông nườm nượp, rất nhiều nhà hàng đã không còn chỗ ngồi.
Hứa Thanh Phong đỗ xe xong, dẫn cô đến trước một quán lẩu.
Hứa Tiêu Thiến sớm đã chọn xong chỗ, là một bàn ở tầng hai cạnh cửa sổ.
Hai người tiến vào quán lẩu, tiếng người ồn ào, mùi cay nồng đặc trưng của nước lẩu bay khắp quán, còn có hơi nước bay lên từ những nồi nước dùng, quanh quẩn trong không khí.
Đi đến cầu thang, Hứa Thanh Phong từ xa đã nhìn thấy Hứa Tiêu Thiến ôm bụng bầu vẫy vẫy tay về phía này.
Bên cạnh Hứa Tiêu Thiến còn có một người đàn ông trẻ tuổi. Hàm Tinh nhìn một lúc thì nhận ra đó là chú rể trong bức ảnh kia, cũng chính là chồng của Hứa Tiêu Thiến.
Hàm Tinh có chút khẩn trương, yên lặng đi sau Hứa Thanh Phong. Càng tiến lại gần cô càng cảm nhận được ánh mắt sáng trưng của Hứa Tiêu Thiến, giống như hai cái bóng đèn nhỏ tò mò nhìn cô.
Tạ Vũ ngồi bên cạnh lại cực kỳ bình tĩnh, hơi gật đầu với cô xem như chào hỏi, tiện tay kéo Hứa Tiêu Thiên về chỗ ngồi.
Chẳng qua là sau khi đã ngồi xuống rồi, sự nhiệt tình của Hứa Tiêu Thiến cũng không giảm bớt, cô ấy cười đến mức mắt cong cong, lộ ra hàm răng trắng tinh, "Em chào chị."
Hứa Thanh Phong ra hiệu cho Hàm Tinh vào ngồi phía trong, đối diện Hứa Tiêu Thiến, "Chào em."
Hứa Tiêu Thiên xếp hai tay ngang ngực, đặt trên bàn, vẻ mặt chờ mong nhìn cô, "Chị với anh trai em hiện tại có phải là..."
"Tiêu Thiến." Hứa Thanh Phong kịp thời ngăn cô lại. Mặc dù chính anh hiện tại rất muốn xác nhận quan hệ với Hàm Tinh, nhưng anh cũng không muốn tạo áp lực cho cô.
Hứa Tiêu Thiến méo miệng, cũng không nói nữa, "Em có thể gọi chị là chị không?"
"Có thể."
Hứa Tiêu Thiến cười rất tươi, xoay người ôm cánh tay Tạ Vũ, bảo anh đưa thực đơn cho cô, sau đó cô đưa lại cho Hàm Tinh, "Chị, chị xem muốn gọi món gì. Chị cứ gọi đi ạ, bữa tối nay anh em trả!"
Hàm Tinh liếc nhìn Hứa Thanh Phong một cái, mặt đối phương cực kỳ bình tĩnh, nhưng nếu nhìn kỹ thì có thể thấy được sự cưng chiều trong mắt.
"Chị ăn gì cũng được, mọi người muốn ăn gì?"
"Chị đừng để ý đến hai người họ. Tạ Vũ không kén ăn, còn anh trai em, chị cứ kệ anh ấy đi, anh ấy ăn mấy thứ chúng ta ăn là được!"
Hứa Tiêu Thiến lấy bút, lôi kéo Hàm Tinh gọi rất nhiều món. Cuối cùng Hàm Tinh vẫn quay qua hỏi Hứa Thanh Phong một câu, "Anh có muốn ăn gì không?"
Hứa Thanh Phong trả lời, "Em ăn gì thì anh ăn cái đó."
Lời này thực ra cũng không có gì. Nhưng khi Hứa Tiêu Thiến ngồi đối diện che miệng phì cười thì trong nháy mắt, bầu không khí trở nên ái muội.
Hàm Tinh yên lặng nắm chặt bút, viết bừa xuống thêm vài ba món xong liền đưa thực đơn cho nhân viên phục vụ.
Nồi lẩu rất nhanh đã được mang lên, một nửa nồi là nước canh màu đỏ sóng sánh còn bên cạnh là nước canh suông.
Vốn dĩ ở đây không ai nhúng nước canh suông, nhưng vì Hứa Tiêu Thiến đang mang thai, Tạ Vũ không cho cô ấy ăn cay.
Lúc đang ăn, Hứa Tiêu Thiến lén lút duỗi đũa đến nồi canh màu đỏ gắp thịt bò, vừa đụng được vào thì nghe Tạ Vũ nói, "Anh đã nói em không được ăn cay mà."
"Em chỉ ăn một miếng thôi, một miếng không sao đâu mà. Đã nửa năm em không được ăn cay rồi!" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hứa Tiêu Thiến cực kỳ tủi thân.
"Dạ dày em vốn đã không tốt rồi. Bác sĩ đã nói nếu có thể không ăn thì tốt nhất đừng ăn."
Hứa Tiêu Thiến không vui ném thịt bò vào lại nồi canh, thế nhưng không ngờ nước canh lại bắn lên mắt Hàm Tinh.
Hàm Tinh chỉ cảm thấy mắt cay xè, cay đến mức không mở mắt ra được.
Hứa Tiêu Thiến vội vàng nói, "Chị Tinh, em xin lỗi, em xin lỗi chị!"
Hứa Tiêu Thiến cực kỳ áy náy, cuống quít lấy giấy từ trong ngăn kéo bàn ăn đưa cho cô.
Nhưng động tác của Hứa Thanh Phong còn nhanh hơn, thậm chí còn đã nhúng giấy vào nước trà, tiến đến gần, dùng tay nhẹ nhàng vỗ vỗ vào mặt Hàm Tinh.
Lúc này Hàm Tinh chỉ có thể nhìn bằng một mắt, vừa mở ra thì đã thấy Hứa Thanh Phong tiến lại gần.
Nhưng mắt cô đang cực kỳ khó chịu, nước mắt dần dần chảy ra. Ngay sau đó, khăn giấy mang theo sự mát lạnh nhẹ nhàng đặt lên mắt cô, cực kỳ cẩn thận giúp cô lau vết mỡ xung quanh mắt.
Động tác của anh rất tinh tế, không biết đã qua bao lâu, mắt của cô cũng không còn khó chịu như trước nữa.
Hàm Tinh chớp chớp mắt, lông mi vừa dài vừa cong dường như còn vương vài giọt nước.
"Em không sao chứ?" Ánh đèn từ trên cao chiếu xuống khuôn mặt tuấn tú