Tại Lục thị, Trần Du Lan chờ Lục Thiếu Quân trở về bên ngoài nhà để xe.
Cô ta che kín mặt nhẫn nại ngồi ở gần xe của Lục Thiếu Quân để không có ai phát giác.
Trời muộn, Lục Thiếu Quân mới tan làm.
Thấy bóng anh, Trần Du Lan vội vã đi tới:
“Thiếu Quân!”
Vừa nghe thấy tiếng cô ta, theo phản xạ Lục Thiếu Quân quay lại.
Thấy Trần Du Lan che kín mặt bằng một chiếc khăn choàng, anh dừng lại:
“Lên xe đi!”
Chỉ chờ có thế Trần Du Lan vội vã ngồi lên ghế sau xe Lục Thiếu Quân.
Ngụy Tử Việt không vui lắm, anh ta miễn cưỡng lên ghế lái.
Lục Thiếu Quân cũng bước vào trong xe.
“Thiếu Quân! Em sai rồi, em không nên vì ghen tỵ với Đỗ Hiểu Linh mà cho phát tán đoạn tình cảm của chúng ta trước đây khiến anh mất hết mặt mũi.
Em biết trong lòng anh luôn có em, chẳng qua bây giờ Đỗ Hiểu Linh được mọi người ủng hộ, anh không muốn…”
Trần Du Lan tuyệt vọng nói.
Nhưng càng nói lại càng khiến cho Lục Thiếu Quân khó chịu.
Anh nhăn mặt nhíu mày rồi nói:
“Trần Du Lan! Em bình tĩnh lại đi.
Có những chuyện chúng ta cần làm rõ với nhau.”
Thanh âm của Lục Thiếu Quân rất lạnh.
Trước giờ Trần Du Lan chưa từng thấy anh nói chuyện với cô ta bằng ngữ khí đó, lòng có phần chột dạ.
“Ý anh là gì? Em biết sai rồi mà.
Trước đây em không nhìn rõ nội tâm mình, không biết rằng bản thân cũng dành tình cảm cho anh.
Đến khi thấy anh chuẩn bị cưới Đỗ Hiểu Linh em mới nhận ra.
Em biết em nhận ra tình cảm của mình muộn quá làm anh khó xử.
Nhưng em xin anh, cho em một cơ hội làm người phụ nữ bên cạnh anh thôi cũng được.
Đỗ Hiểu Linh có danh phận, em chỉ cần là người trong lòng anh.” Trần Du Lan tiếp tục nói với nỗ lực gỡ gạc lại bàn thua của mình.
Trên khuôn mặt cô ta, dòng nước mắt lăn dài xuống nóng hổi.
Lục Thiếu Quân thở dài, anh nhẫn nại để Trần Du Lan nói hết, khuôn mặt không có chút biểu hiện nào của sự đồng cảm.
Chờ khi những nức nở của đối phương qua đi anh mới nói:
“Du Lan à, anh đã nói với truyền thông, cũng nói rõ ràng với em, người phụ nữ có danh phận là Lục thiếu phu nhân của anh, cũng là người phụ nữ trong lòng anh giờ phút này và cả sau này chỉ có một mình Đỗ Hiểu Linh.
Anh nhắc lại một lần nữa, mong em đừng bóp méo lời anh hay ý của anh, trong lòng anh chỉ có yêu mình Đỗ Hiểu Linh vì cô ấy là cô ấy, không phải vì em hay em thấy cô ấy giống em mà ngộ nhận.
Huống chi cô ấy khác em.”
Trần Du Lan trong lòng kinh động, khuôn mặt trắng bệch vì lo lắng.
Cô ta rối rít:
“Không đúng.
Anh rõ ràng chọn cô ấy vì cô ấy giống em.
Anh vẫn luôn yêu em.
Tình cảm mười mấy năm không phải chỉ là trò đùa.”
Lục Thiếu Quân nhận thấy Trần Du Lan mất cả tự chủ, khác hẳn với vẻ tươi trẻ kiêu kỳ mà anh từng thấy.
Lúc này đây, Trần Du Lan so với cô bé buông diều năm đó thật sự quá đỗi khác nhau.
Anh thở dài nói:
“Du Lan, bình tĩnh lại đi.
Không có ai là thế thân của ai cả.
Anh yêu Đỗ Hiểu Linh, muốn cưới cô ấy làm vợ, bảo vệ cô ấy cả đời.
Anh thừa nhận, trong quá khứ anh từng dành tình cảm cho em.
Nhưng nó không phải là tình yêu.
Anh đã lầm tưởng nó.
Ngày hôm ấy, khi anh cảm thấy cuộc đời này thật sự chỉ là những cô đơn, là mái ấm vỡ vụn bởi cãi vã, măng chửi nhau, con diều em trao vào tay anh cùng với những gì em nói hôm ấy khiến anh ấm áp.
Anh mang theo cái ấm áp ấy áp đặt lên tình cảm của mình, muốn được ở bên cạnh em.
Nhưng ở lâu dần bên em anh mới biết là anh yêu giây phút đó, yêu cảm giác ấm áp khi đó chứ không phải là anh yêu em.”
Trần Du Lan như bị tạt một gáo nước lạnh vào người.
Điều cô ta lo sợ bao năm nay cũng một lần được lột trần ra trước mặt.
Trước đây sở dĩ Trần Du Lan không chọn ở bên Lục Thiếu Quân chính bởi điều này, là cô ta sớm đã nhìn thấu Lục Thiếu Quân lầm tưởng cô ta là cô bé ôm diều mà dành cho đối phương bao nhiêu ấm áp.
Trần Du Lan sợ nếu ở bên Thiếu Quân lâu, sự