Vợ Cũ Mang Thai Anh Yêu Em

Tự Mình Tụt Quần


trước sau



Lâm Tinh Tuyệt quay lại.

Liền thấy một người đàn ông đứng bên bồn rửa tay, đang lau tay một cách nho nhã, lười biếng nhấc mí mắt lên: “Không đủ cao?”Lâm Tinh Tuyệt ngẩng đầu, đã thua chiều cao, không thể thua khí chất nữa.

“Cháu không đi vệ sinh.

” Nó không thể thừa nhận với tên bạc tình trước mặt là nó muốn đi vệ sinh nhưng không đủ cao.

Tông Triển Bạch vứt giấy lau tay vào trong thùng rác, liếc nhìn nó:“Cháu chắc chắn, là không cần chú giúp?”“Không cần.

” Lâm Tinh Tuyệt ngẩng đầu, trả lời kiên quyết.

“Được.

” Tông Triển Bạch xắn tay áo sơ mi, lộ ra nửa cánh tay săn chắc, một tay đút túi, nhìn bồn vệ sinh, lại nhìn chiều cao của Lâm Tinh Tuyệt: “Có khí phách.

”Lâm Tinh Tuyệt mím chặt môi, trán đổ mồ hôi, thân người nhỏ xinh run rẩy.

Nó sắp không nhịn được nữa rồi.

Nhưng trước mặt cái tên bạc tình này, không thể nhận thua, càng không thể nhờ anh giúp đỡ.

Nó nắm chặt tay thành quyền, cố gắng nhịn.


Tông Triển Bạch hơi nhướn mày, dứt khoát dựa người vào gương, anh muốn xem xem tên nhóc này có thể nhịn bao lâu.

Người không lớn, nhưng tính khí ghê gớm.

“Có thể nói xem, vì sao luôn không thích chú không?”Lâm Tinh Tuyệt càng thêm tức giận, anh đã không cần mẹ nó nữa, vì sao còn hôn mẹ nó?Anh không có tư cách, nó muốn tìm cho mẹ nó một người đàn ông tốt hơn anh trăm ngàn lần.

“Chú bắt nạt mẹ cháu, đừng cho rằng cháu không nhìn thấy.

” Lâm Tinh Tuyệt trừng mắt nhìn anh.

Hận không thể dùng ánh mắt khoét một lỗ trên người anh.

“Chú bắt nạt cô ấy?” Anh chỉ nói được mấy chữ này, trong lòng thầm nghĩ, anh bắt nạt Lâm Tử Lạp lúc nào mà lại bị nó nhìn thấy chứ?Tổng cộng chỉ có gặp mặt 2 lần.

Lần đầu tiên, nó đã tặng cho anh một “niềm vui bất ngờ” to lớn.

Anh híp mắt lại, lẽ nào là lần anh kéo Lâm Tử Lạp ở LEO, sau đó hôn cô ở cầu thang bộ, bị nó thấy cảnh này, thế nên…Hừ!Tông Triển Bạch đứng thẳng người, tiến về phía trước 2 bước, ngồi xuống trước mặt Lâm Tinh Tuyệt, tầm nhìn ngang nhau, lướt qua đôi chân khép chặt của nó, khẽ cười: “Chú bắt nạt thì cháu có thể làm gì chú?”Hai mắt Lâm Tinh Tuyệt càng trợn to hơn, hận không thể ăn thịt anh.

Không biết là vì tức hay là vì nhịn tiểu, cả người nó run lên.

“Cầu xin chú, chú sẽ giúp cháu, thế nào?” Tông Triển Bạch đứng lên, vuốt thẳng quần áo bị nhăn của mình: “Không cần, thì chú đi đây!”Sắp tè dầm rồi.

Lâm Tinh Tuyệt đã sắp khóc, ra sức trợn mắt lên: “Đừng, đừng đi, cháu cần…”“Cháu đến cùng với ai?”“Mẹ cháu, bà ngoại… Cháu sắp tè dầm rồi.

” Lâm Tinh Tuyệt cực kỳ đáng thương, hai mắt ửng đỏ.

Tông Triển Bạch không trêu nó nữa, đi tới trước mặt nó: “Tự cởi quần ra.

”Lâm Tinh Tuyệt nhanh tay, thoáng cái liền cởi quần ra.

Tông Triển Bạch bế nó từ phía sau, đi tới trước bồn cầu, giữ ở độ cao thích hợp để nó đi vệ sinh.

Lâm Tinh Tuyệt đi vệ sinh xong, nói một tiếng: “Cảm ơn.

”Tông Triển Bạch sững sờ, không ngờ đứa nhỏ này lại nói cảm ơn, khá ngạc nhiên.

Lâm Tinh Tuyệt mặc quần vào, nhìn Tông Triển Bạch: “Cháu phân rõ ân oán, chú giúp cháu, không có nghĩa là cháu sẽ tha thứ cho chú.

”“…”Tha thứ cho anh?Anh có chuyện gì cần nó tha thứ chứ?Ra khỏi nhà vệ sinh, Tông Triển Bạch cúi đầu nhìn nó: “Mấy người ở phòng bao nào?”Hai mắt Lâm Tinh Tuyệt khẽ đảo, hỏi nó cái này để làm gì? Lẽ nào lại muốn bắt nạt mẹ?“Số 6.

”Bước chân của Tông Triển Bạch ngừng lại, liếc nhìn nó, tên nhóc này rất cảnh giác.

“Cháu phải đi rồi.

” Lâm Tinh Tuyệt cảm nhận được mình bị phát hiện là nói dối, co giò chạy.


Vừa về liền gặp phải tên bạc tình kia, thật sự là oan gia ngõ hẹp.

Nó xác định không có ai đi theo, dựa vào tường, giơ tay lên, dùng chức năng gọi điện ở đồng hồ đeo tay gọi điện cầu cứu thầy giáo.

Rất nhanh liền được nối máy.

“Thầy ơi, em gặp được tên bạc tình kia rồi.

”“Ừ.

”Nó kể lại một lượt chuyện gặp Tông Triển Mạch.

“Hiện giờ chúng em ở nhà hàng, sao em có thể bẽ mặt, xấu hổ trước mặt mọi người chứ?” Lâm Tinh Tuyệt xoa mặt.

Bên kia nghĩ 2 phút, hỏi: “Trên người em có tiền không?”“Có.

”“Em đến nhà thuốc, mua một hộp Durex, nếu người ở nhà thuốc hỏi em là ai bảo em mua, thì em nói là bố em, nếu xung quanh không có nhà thuốc, trong siêu thị cũng mua được, sau khi mua xong, em liền…”“Em biết rồi.

”Nghe xong lời thầy dặn, Lâm Tinh Tuyệt chạy ra quầy lễ tân, hỏi:“Xung quanh đây có hiệu thuốc hay siêu thị không ạ?”“Rẽ phải, cách đây không xa có một cái siêu thị.

”“Cháu cảm ơn.

”Lâm Tinh Tuyệt thành công mua được một hộp Durex theo lời thầy dặn, bóc ra, ném hộp đi, nó tò mò thứ này là thứ gì.

Lấy

tay sờ, tò mò muốn xé ra xem, nhưng thầy giáo nói, không được xé.

Nó không thể không nghe lời thầy, nhịn xuống tính tò mò, quay về nhà hàng.

Về đến nhà hàng, nó đứng trước quầy lễ tân: “Cô ơi, ở đây có vị khách nào họ Tông không?”Lâm Tinh Tuyệt mở đôi mắt to đen láy, sống mũi thẳng tắp, khuôn mặt tinh tế, đứng ở đó, thẳng tắp, giống như một hiệp sĩ phương Tây.

Dáng vẻ khiến người khác yêu thích, ai cũng thích những thứ đẹp đẽ.

Nhân viên lễ tân rất nhiệt tình, chỉ phòng bao số 6: “Ở đó, phòng số 6.

”Số 6?Lâm Tinh Tuyệt chớp mắt, khó trách nó vừa nói dối liền bị phát hiện.

Thì ra anh ở phòng số 6.

“Cảm ơn cô.

” Nói xong, Lâm Tinh Tuyệt chạy về phía phòng số 6.

Nó duỗi tay vặn tay nắm cửa, mở cửa phòng bao ra.

Trong phòng bao rộng lớn chỉ có 4 người, còn toàn là đàn ông, một bàn đầy thức ăn, gần như chưa động đũa, trước mặt bọn họ đều là ly rượu, đang uống rượu.

Cửa phòng bao bỗng bị người khác đẩy ra, những người bên trong đều nhìn qua theo bản năng.


Dù sao, trước khi vào, nhân viên phục vụ ở đây đều sẽ gõ cửa.

Sao lại là trẻ con chứ?Chắc là đi nhầm phòng.

Quang Kình lại quay đầu nhìn Tông Triển Bạch, vì anh ta quen cậu bé này.

Khi điều tra về Lâm Tử Lạp, anh ta có từng xem ảnh của nó.

“Có phải là đi nhầm phòng không?” Tổng giám đốc Lý của Thịnh Đại nhìn Lâm Tinh Tuyệt, hỏi.

Lâm Tinh Tuyệt lắc đầu, chỉ Tông Triển Bạch: “Không, cháu đến tìm chú ấy.

”Thì ra không phải là đi nhầm phòng.

Ánh mắt của mọi người đều nhìn về phía Tông Triển Bạch, ánh mắt kỳ lạ, Quang Kình lại muốn nhìn cậu bé, xem xem biểu cảm củaLâm Tử Lạp là gì.

Còn trong lòng tổng giám đốc Lý lại nghĩ, tên nhóc này và Tông Triển Bạch có quan hệ gì?Dưới ánh mắt thăm dò của mọi người, Lâm Tinh Tuyệt đi vào, lấy Durex từ trong túi đưa cho Tông Triển Bạch: “Chú, vừa rồi chú làm rơi đồ trong nhà vệ sinh, cháu đã nhặt giúp chú rồi, trả lại cho chú.

”Rơi đồ gì chứ? Mọi người rướn cổ nhìn thứ trong tay Lâm Tinh Tuyệt.

Chờ tới khi nhìn rõ…Quang Kình: “…”Tổng giám đốc Lý: “…”Tông Triển Bạch nhíu mày, chăm chú nhìn Lâm Tinh Nguyệt đang mang dáng vẻ ngây thơ, nó lấy thứ này ở đâu chứ?Biết đây là cái gì không?Của anh?“Tổng giám đốc Tông, thật có hứng thú nha, mang theo bên người, đây là đề phòng cần dùng đến sao?” Tổng giám đốc Lý suýt chút nữa phụt hết rượu trong miệng ra.

Thường ngày, cậu chủ Tông luôn lạnh lùng cao quý, tổng giám đốc của tập đoàn Thanh Hưng, trên thương trường, là nhân vật thường đứng đầu, lại luôn mang bên người bao cao su?Haha.

Ông ta phát hiện ra chuyện gì hay thế chứ?Nhìn thì cũng đứng đắn ra dáng.

Tổng giám đốc Lý cảm thấy tam quan được đổi mới.

Quang Kình im lặng nhìn trời, Tông Triển Bạch có sở thích này từ bao giờ chứ?Lâm Tinh tuyệt chỉ 5 tuổi, hơn nữa, lúc này lại mang dáng vẻ ngây thơ, hơn nữa, vừa rồi đúng là Tông Triển Bạch có vào nhà vệ sinh, bọn họ hoàn toàn tin tưởng, thứ này là của Tông Triển Bạch.

Sợ là một đứa trẻ 5 tổi cũng không biết thứ này là cái gì.

Đương nhiên cũng tin lời của Lâm Tinh Tuyệt.

Sắc mặt Tông Triển Bạch lúc sáng lúc tối, cụp mắt nhìn Durex trong tay nó: “Cháu xác định, cái này là của chú?”Nhìn sắc mặt mọi người, Lâm Tinh Tuyệt biết đã có tác dụng, gật đầu chắc chắn: “Chú làm rơi, cháu nhặt lên giúp chú, đương nhiên là của chú rồi.

”------oOo------.



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện