Vô Cực Ma Đạo

47: Tụ Bảo Tông Hội 2


trước sau


๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑Tại cửa sơn môn, Phùng Tinh Nhiên vừa báo lên danh hiệu Luyện Ngục ma tông liền được người ta mời đến một gian biệt viện an tĩnh để nghỉ ngơi.

Đinh Hạo trong lòng thầm nói danh khí lớn quả nhiên là có lợi a, rất nhiều người gặp phải tình cảnh cả chỗ ở cũng không có, chỉ đành vứt cái thảo bồ tùy thân xuống mà ngồi nhắm mắt dưỡng thần!Mà Đinh Hạo nhờ nương chút hương hoa của Phùng Tinh Nhiên mà cũng được phân cho một phòng, mặc dù so với nơi ở của hắn tại Vô Cực ma tông còn giản lậu hơn, nhưng so với mấy người nhìn thấy trên đường đã là tốt hơn lắm rồi.Sau khi đóng cửa phòng lại Đinh Hạo để cho Bát Sí Tử Mãng mang người lần trước còn chưa hấp thu hoàn toàn ra.

Nếu không phải là Đinh Hạo đã dặn dò trước, Bát Sí Tử Mãng sớm đã nuốt gọn người này rồi.


Trông thấy dáng vẻ không tình nguyện của Bát Sí Tử Mãng, Đinh Hạo thầm mắng một tiếng, bản thân lão tử còn chưa ăn no, ngươi cứ ở đó mà đợi đi, nuôi ngươi lâu như vậy mà vẫn chưa thấy có tác dụng gì, lại còn suốt ngày tiêu hao dược phẩm trân quý trên người lão tử nữa.Bát Sí Tử Mãng tựa hồ như là biết được Đinh Hạo đang nghĩ gì, liên tục kêu lên ti ti giống như là đang giải thích cái gì đó, nhưng Đinh Hạo không hiểu nổi.

Hắn biết rằng chỉ khi nào nó có thể tiến hóa đến khi trưởng thành và có hai cánh thì mình với nó mới có thể liên hệ bằng tâm thần, bây giờ nó có thể nghe hiểu được Đinh Hạo nói gì, nhưng hắn lại không hiểu được ý tứ của nó!Mấy hôm nay mọi người đi đường vội vàng, Đinh Hạo vẫn chưa tìm được cơ hội để hấp thu người này.

Bây giờ cơ hội rốt cuộc đã đến, sau khi bố trí mấy cái tiểu trận trong phòng, Đinh Hạo liền bắt đầu hấp thu thôn phệ người này.Lần hấp thu này tốc độ và hiệu suất so với lần trước đều hơn rất nhiều, đây đều là công lao của hắc sắc nội đan a! Tựa hồ đã qua rất lâu mà lại như mới thoáng qua chốc lát, cuối cùng Đinh Hạo cũng cảm thấy thân thể đã hấp thu đến cực hạn, hắn liền đình chỉ hấp thu lại mà nhìn người kia, lúc này hắn chỉ còn là da bọc xương.Nhìn dáng vẻ tham lam của Bát Sí Tử Mãng, hắn trong lòng đánh giá một chút, cho dù đem người này hấp thu thôn phệ hoàn toàn thì bản thân hắn cũng không dám lại đột phá một lần nữa.

Lần trước đã làm cho mấy người kia vô cùng nghi hoặc, nếu lại đột phá trước mắt họ lần này nữa thì Đinh Hạo có nói gì cũng vô dụng, người này mặc dù tinh nguyên toàn thân đã bị Đinh Hạo hấp thu hơn phân nửa, nhưng chân nguyên của tu

chân giả Phân Thần kỳ vô cùng khổng lồ, cho dù là đối với Bát Sí Tử Mãng cũng có sức dụ hoặc phi thường.Mang người kia bây giờ đã gầy nhỏ như bộ xương ném cho Bát Sí Tử Mãng, nó liền phát ra những âm thanh ti ti sắc nhọn.


Mặc dù Đinh Hạo không hiểu được ý tứ của nó, nhưng chỉ cần xem dáng vẻ kia cũng biết là nó đang hưng phấn dị thường!Đinh Hạo bắt đầu chậm rãi tiêu hóa luồng chân nguyên này, quyết không thể đem hoàn toàn đem chân nguyên đi tu luyện hắc sắc nội đan, nếu không khó tránh khỏi sẽ đột phá một lần nữa.

Nghĩ đi nghĩ lại hay là đem nửa nhỏ của luồng chân nguyên này đi tu luyện hắc sắc nội đan, đến khi cảm thấy hắc sắc nội đan sắp sửa phát sinh biến hóa thì sẽ đem chỗ chân nguyên còn lại đi tu luyện ngũ tạng và thân thể.Trong lòng hắn không khỏi cảm thấy có chút tức cười, người khác đều là liều mạng khổ tu để có thể đột phá, còn bản thân hắn thì có thể đột phá mà lại phải liều mạng khắc chế, nói ra thật sự là không ai tin được!Nhưng cũng chính bởi vì thế, Đinh Hạo tin tưởng rằng, hiện tại nếu chỉ luận cường độ thân thể thì tại tu chân giới này hắn tuyệt đối có thể ngạo thị quần hùng.

Người cùng một giai đoạn tu chân, bất luận là ai nếu cùng hắn ngạnh đối thì chắc chắn chỉ có một con đường chết mà thôi, đến nửa điểm may mắn cũng không thể có!Sau khi triệt đi ảo trận, hắn đột nhiên phát hiện ra có một người ngồi trên ghế ở trước cửa, thản nhiên uống trà, tựa như là còn chưa phát hiện ra Đinh Hạo vậy, y cúi đầu nhìn vào cái chén nói:- Bản nhân có một bảo vật, gọi là Ngự Thú kính, chỉ cần trong vòng trăm dặm có kỳ thú xuất hiện là kính này sẽ liền sáng ra.

Xem ra tiểu hữu đến Tụ Bảo tông là vì trao đổi vật phẩm, chỉ cần tiểu hữu chịu mang Bát Sí Tử Mãng trao đổi với ta, tiểu hữu muốn vật gì chỉ cần nói ra, bản nhân cam đoan sẽ tìm được! Ý tiểu hữu thế nào?Nói xong những lời này, người kia ngẩng đầu lên nhìn Đinh Hạo.


Nhìn diện mạo hắn thì mới khoảng ba mươi tuổi, nhưng nhìn kĩ lại thì lại như là đã bốn mươi, nhìn thật kỹ thì giống như năm mươi vậy.

Thân thể hùng vĩ, tướng mạo anh tuấn, toàn thân phát ra một loại mị lực tà dị!.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện