Liễu Giai Tâm suy nghĩ về điều đó một cách nghiêm túc và gật đầu.
“Bố mẹ, hai người có thể tin tưởng Tân Hoài An như vậy sao? Đừng quên, anh trai đang tính ly hôn với cô ta, cô ta tốt xấu gì cũng chỉ là người ngoài mà thôi.
Ở trong nhà chúng ta thiếu người à, mà phải để cô †a chăm sóc cho anh con?” “
Chử Gia Mỹ lập tức phản bác lại rằng sau vụ tai nạn của anh trai, cô ta vốn định nhân cơ hội đuổi Tân Hoài An đi, nhưng không ngờ bố mẹ lại muốn cô ở lại chăm sóc anh trai.
Cô ta bất mãn nói: “Hơn nữa, dù muốn chăm sóc cho anh trai con thì bố cũng nên để chị Thanh Hà đến.
Bố đã quên mối quan hệ giữa cô ấy và anh trai con rồi sao? Con nghĩ cô ấy là người thích hợp nhất để chăm sóc anh trai con.
Và cô ấy cũng có thừa khả năng làm chuyện này, chuyện xảy ra với bà lần trước là quá đột ngột và hoàn toàn là do tình cờ.
Tình hình của anh trai thì khác.
Thanh Hà nhất định sẽ giúp được anh ấy.
Chử Gia Mỹ nói với một vẻ mặt vô cùng nghiêm túc Chử Hoài Sơn và Liễu Giai Tâm trâm ngâm nhìn nhau.
“Những gì Gia Mỹ nói cũng rất hợp tình hợp lý, Thanh Hà là người được Chấn Phong yêu thương, cũng được coi là một nửa của gia đình chúng ta.
Chúng ta có thể cho cô ấy thử làm điều này”
Liễu Giai Tâm do dự, và miễn cưỡng đồng ý, “Vậy Gia Mỹ, vậy con hấy gọi cho cô ấy đi”
Vì sự cố của bà cụ Chử, Liễu Giai Tâm có một cảm giác không đúng lắm đối với Vương Thanh Hà.
Tóm lại, bà ấy cảm thấy rằng cô ta không đáng tin cậy cho lãm.
Nhưng con trai bà ấy lại vô cùng yêu thích cô ta.
Chử Gia Mỹ đồng ý lập tức đi đến bên cạnh gọi