Tư Mộ Hàn nghe xong lời này của cô liền hiểu.
Nhưng Nguyễn Tri Hạ nhanh chóng nói một câu: “Anh đừng đi tìm Cố Tri Dân gây phiền phức.”
Tư Mộ Hàn chỉ là nhàn nhạt lên tiếng: “Ừm.”
Nguyễn Tri Hạ hiểu rất rõ Tư Mộ Hàn, cô sẽ không cứ như vậy mà tin anh.
Nguyễn Tri Hạ thả anh ra, đưa tay vỗ vỗ đầu Tư Mộ Hàn: “Ý của anh là ‘Sẽ không’?”
Tư Mộ Hàn cũng không chớp mắt, để kệ Nguyễn Tri Hạ vỗ đầu.
Sau đó nhàn nhạt lên tiếng: “Sẽ không.”
Anh không tìm Cố Tri Dân gây phiền phức, anh sẽ trực tiếp đánh người.
Nguyễn Tri Hạ nghe vậy, cười khẽ một tiếng.
Ngày thường Tư Mộ Hàn ở bên ngoài hô phong hoán vũ, ở trước mặt cô cũng không phải lúc nào cũng dịu dàng, nhưng là duy nhất.
Nguyễn Tri Hạ bình tĩnh chăm chú nhìn Tư Mộ Hàn: “Có một việc hình như em chưa nói với anh.”
“Việc gì?” Tư Mộ Hàn nhướng mày, trong thần sắc mơ hồ mang theo chút khẩn trương.
Nguyễn Tri Hạ đưa tay vuốt mi tâm đang nhíu chặt của Tư Mộ Hàn, dịu dàng nói: “Em yêu anh, rất rất yêu anh.”
Tư Mộ Hàn chưa bao giờ nghĩ rằng cô sẽ nói những lời này.
Anh luôn là người bình tĩnh và tự kiềm chế, nhưng trên mặt lúc này cũng xuất hiện kinh ngạc thâm tình.
Nguyễn Tri Hạ thực sự chưa bao giờ nói những lời này với anh.
Tư Mộ Hàn run lên một hồi, khẽ mở miệng: “Biết.”