Nhất Hạ đưa dao con Dịch Thiên, nhưng hắn nhìn đống thịt bèo nhèo trên thớt lại chê ỏng chê eo.
" Cô thiếu tiền lắm hả? Sao phải ăn loại thịt nhiều mỡ thế này?"
" Đây là thịt ba chỉ, mỡ và nạc đan xen nhau, không phải muốn là có thể mua được đâu.
Nếu ngài không thích cũng có thể không ăn mà."
" Cô chỉ mua có 1 lại thịt này, ta không ăn thì phải nhịn sao?"
Nhất Hạ bất lực, từ lần trước Dịch Thiên ăn chực ở nhà mình, cô đã nghi ngờ hắn nghèo đến mức không có cơm ăn rồi.
Bây giờ lại còn muốn ở lại, đúng là mặt dày.
" Thực ra với thế lực của Võ Thành ti muốn kiếm thêm chút tiền từ việc mua bán tin tức cũng không khó.
Không nhất thiết cứ phải rập khuôn phục vụ cho triều đình."
" Võ Thanh Ti sinh ra là để phục vụ cho hoàng thượng, hơn nữa nếu chúng ta thực sự bán tin tức, thì Lục Thanh Các của cô không phải mất rất nhiều mối làm ăn sao?"
" Thực ra trên giang hồ có một đối thủ cạnh tranh cũng tốt, nếu ngài thực sự mua bán tin tức ta cũng không trách đâu."
Dịch Thiên suy nghĩ 1 lúc mới nhận ra ý của Nhất Hạ.
" Cô đang chê ta nghèo sao? Bổn quan đường đường là người đứng đầu Võ Thành Ti, bổng lộc 1 tháng của ta đủ để nuôi cô 1 năm, chưa tính đến phần thưởng sau mỗi lần phá án."
" Vậy tại sao ngài còn phải đến nhà ta ăn chực?"
"....!Ta sợ cô lãng phí lương thực thôi mà."
" Chuyện đó thì đại nhân không cần lo lắng, ta ăn rất nhiều, số này không đáng là gì cả.
Ngài vẫn nên về nhà đi tránh để người khác lo lắng."
" Được rồi! Được mời bổn quan ăn cơm là phước của người đấy, mau nấu đi."
Nhất Hạ cảm thấy vô cùng bất lực với con người này, thật muốn giết hắn ngay lập tức.
Nếu không phải vì Dịch Thiên còn có tác dụng, thì cô sẽ ngay lập tức hạ độc cho hắn chết trong đau đớn.
Nhất Hạ dạy Dịch Thiên cách nhặt rau rất tỉ mỉ, hắn cũng học rất nhanh.
Nhưng đến lúc nấu lại biến đồ ăn thành các mỹ nữ bóng đêm, cuối cùng vẫn phải để cô ra tay.
Thời gian nấu thì không lâu, nhưng thời gian phá thì nhiều, từ ăn trưa đã biến thành ăn tối.
Bụng Dịch Thiên đói cồn cào, ăn lấy ăn để thức ăn như người bị bỏ đói mấy ngày.
Lúc này hắn mới phát hiện hương vị đồ ăn của Nhất Hạ và Nhị Hạ rất giống nhau.
Nhưng Dịch Thiên lúc này không nghĩ nhiều, dù sao hai người họ cũng là tỷ đệ ruột, việc có vài nét giống nhau cũng chẳng có gì kìa lạ.
Sau khi ăn xong, Dịch Thiên liền kiếm cớ phủi mông đi về, để lại Nhất Hạ với 1 đống chén bát chưa rửa.
Lúc này Nhất Hạ lảo đảo, từ cánh tay chảy xuống vài giọt máu.
Từ lần trước cô bị thương ở bả vai trái súyt chút nữa thì mất mạng.
Mấy ngày dưỡng thương lại bị cố nhân phát hiện tung tích, còn bị lấy bí mật lớn nhất ra để uy hiếp.
Việc cô mưu tính bấy lâu cũng bị bại lộ, cuối cùng công sức đều uổng phí.
Chỉ trong 1 thời gian ngắn đã có quá nhiều bất lợi ập đến, lúc này cô chỉ có thể tạm tránh mặt 1 thời gian, nhưng trước đó cô có vài chuyện phải làm.
Thái hậu mở yến tiệc, đông đảo danh môn khuê tú trong kinh thành đều được mời tới.
Dịch Thiên tuy cũng có thiệp, nhưng hắn trước nay vốn chẳng quan tâm đ ến mấy yến tiệc vô vị này.
Không ngờ hôm nay Nhất Hạ lại chủ động đến tìm, còn mặc 1 bộ y phục lam nhạt, rất giống với người cứu hắn trước đây.
Dịch Thiên nhất thời nhìn đến mất hồn, khiến người khác còn nghĩ hắn là kẻ háo sắc.
" Dịch đại nhân nhìn ta chằm chằm như vậy làm gì, thèm sao?"
" Đừng có nói bậy, hôm nay đột nhiên đến tìm ta làm gì?"
" Đến tìm ngài để đòi ân."
" Ta nợ gì của cô, không phải trả rồi sao?"
" Ngài không còn nợ ta, nhưng lại nợ đệ đệ ta.
Lần trước ta dùng ân tình mình có được để giúp nó tới Bắc Lịch, lần này cũng nên trả lại rồi."
" Các ngươi xem ta là thứ gì, thuộc hạ của các người, muốn sai gì cũng được sao?"
" Ta nào dám xem Dịch đại nhân như thuộc hạ mà sai bảo chứ, nhỡ đâu ngài tức giận tìm ta báo thù thì