Dáng người của thể Thiên Linh khá là mảnh khảnh, sương khói lượn lờ, quanh người có tia sáng kỳ lạ dâng lên từ nơi sâu bên trong, cô ta cũng mang theo một loại ý cảnh như ảo mộng, trông hệt như nàng tiên trong giấc mơ.
Ầm!
Triệu Bân lên đài, lúc đáp xuống phát ra một tiếng bịch.
So với Liễu Như Nguyệt, hắn có vẻ bình thường hơn rất nhiều, trên người là quần áo màu trắng, cả người chẳng thấy tí ánh sáng nào, chẳng có gì thần kỳ, hơn nữa còn mang gương mặt đại trà, bình thường đến mức không thể bình thường hơn được nữa.
“Hắn… Đánh bại Bát Nhã?”
Các đệ tử nội môn hết sức khó hiểu, có cái gì đó không đúng lắm nha!
Các trưởng lão đều im lặng không nói gì, những người từng thấy trận chiến của Triệu Bân đều dùng sự im lặng để đối diện.
Người trông bình thường đấy, nhưng mà đáng sợ lắm.
Hắn là loại người giấu gai góc vào trong, tĩnh lặng như mặt nước, chỉ có lúc nổi bão… Mới trở nên hung dữ còn hơn cả sư tử.
Cảnh tượng trên đài chiến đấu đó rất đáng để ghi nhớ.
Có lẽ đây chính là… Lần đầu tiên Triệu Bân và Liễu Như nguyệt thật sự đối đầu với nhau.
Hắn biết cô ta là Liễu Như Nguyệt.
Cô ta lại không biết đối thủ của mình tên Triệu Bân.
Suýt chút nữa thành đôi, có lẽ không ai ngờ được rằng đến một ngày… Họ lại gặp nhau trên đài chiến đấu, từng là hai vì sao rực rỡ chói mắt nhất thành Vong Cổ, lại phải… Phân chia cao thấp vào hôm nay.
Vân Phượng thoáng liếc sang nhìn Vân Yên.
Ánh mắt Vân Yên không hề bận tâm, chẳng hề có một dao động cảm xúc nào.
Điểm này rất giống với Triệu Bân, dù từng là vị hôn thê của mình nhưng vẫn không thể khiến lòng hắn dấy lên chút gợn sóng, đó đã là chuyện quá khứ, hắn chỉ biết thê tử của mình… Tên