Loay hoay ngoài cửa tiệm đến lúc cô cầm điện thoại lên thì thấy tin nhắn của anh gửi cho cô.
-“Nhóc con lúc sáng định kêu em lại nói chuyện làm gì chạy bán sống bán chạy vậy hả -_-” .
Đọc được tin nhắn thì mặt mũi cô hơi cứng nhắc không nghĩ anh lại để trong bụng chuyện này đó, cô ngồi xổm xuống dưới sàn nhà của cửa tiệm hoa, để gõ phím trả lời tin nhắn của anh.
-”Ơ em có nghe anh gọi em đâu =((.” cô gửi cho anh một tin nhắn lươn lẹo.
-“Nhóc con lươn lẹo ít thôi” anh còn gửi thêm một cái icon liếc xéo cô.
-“Anh nhắn tin cho em chỉ vậy thôi?” cô còn gửi thêm một tin nhắn.
-“À anh chỉ muốn nói là 2 giờ anh qua nhà em đấy nhé” anh nhắn ngắn gọn như vậy cho.
Đọc được tin nhắn của anh gửi thì cô mới nhìn lên đồng hồ thấy còn khoảng 35 phút nữa là 2 giờ luôn rồi, cô cũng phải nhanh chóng chạy xe về nhà từ cửa tiệm về nhà cũng mất gần 25 phút mà cô về còn ăn cơm rồi lại tắm rửa.
Trên đường cô về nhà cũng không quên ghé qua mua đồ về ăn mà đúng hơn là mỳ cay về nhà ăn, cô theo kiểu ăn uống không mấy khoa học lắm có khi còn bỏ bữa khá nhiều nên bụng của cô không được tốt lắm.
Vừa mới về đến nhà cô đã nhanh chóng đi thay quần áo mặc ở nhà ra mà không phải bộ đồ ngủ nữa mà là áo thun với một cái quần short vải ngắn ăn mặc khá thoải mái còn có thể gọi là tuỳ tiện chọn đồ mặc.
Cô ngồi vừa ăn uống rồi nhớ lại gì đó thì cầm điện thoại lên nhắn tin với Thiên Huy.
-”Ngày mai có gì ông vào sớm lấy sổ đầu bài rồi lên cho cô sinh học có việc kiếm ông đó” tin nhắn chỉ vỏn vẹn như thế.
Mặc dù cô có giận cậu ta thật nhưng mà dù gì chuyện cũng đã qua rồi học cùng nhau được 3 năm rồi không lẽ lại đánh mất tình bạn như vậy, chắc có lẽ vì quá thương con nên Đông phu nhân mới có những lời lẽ như vậy, nên cô thật sự không để trong lòng.
-”À tôi biết rồi cảm ơn cũng xin lỗi vì chuyện ngày hôm đó mà mẹ tôi đã nói” Đông Thiên Huy trả lời tin nhắn của cô rất nhanh.
“Ờ không có gì đâu chắc vì Đông phu nhân lo cho tương lai của cậu thôi tôi không để trong lòng đâu” cô từ tốn trả lời lại tin nhắn.
Chỉ có như vậy mà cô thoát nhanh ra khỏi giao diện chat với cậu bạn này, mà quay lại lướt xem hôm nay facebook có gì, thì cô mới nhớ ra mình lúc trưa có cho facebook với chị gái đi cùng với Thanh Đăng, nên cô nhanh chóng vào đồng ý kết bạn, nhưng làm cho Trà Mi khá bất ngờ nick đó có cái tên “Đặng trúc Đan (Si)”.
Cô nhìn thấy cái tên facebook này thì ngạc nhiên vô cùng, không ngờ cô được ái nữ duy nhất của nhà họ Đặng lại gửi lời mời kết bạn với cô thảo nào khi nhìn thấy cậu ta cùng với chị Đan thì hai người đó rất giống nhau nhưng ;lúc đó tại sao cô không nhìn ra chứ.
Không suy nghĩ nhiều cô cũng đồng ý kết bạn với chị ấy mấy khi nào cô được người nổi tiếng kết bạn facebook chứ.
“Vẫn lướt facebook không chịu ăn cho nhanh còn học sau cô bé?” Thành Khôi từ ngoài cổng nhà cô tự đi vào một cách tự nhiên còn hơn nhà mình nữa.
Nữa nghe được tiếng của anh thì Trà Mi nhìn lên thấy anh vô nhà kéo ghế tự lấy nước như nhà mình còn cô là khách vậy đó, khó hiểu nhìn anh nếu như theo trí nhớ mười trên mười của cô thì lúc cô về nhà đã khoá cửa rất cẩn thận rồi mà.
“Sao anh vào được nhà em vậy?” cô vừa hỏi \ vừa gấp mỳ lên ăn rồi còn chớp chớp con mắt long lanh, còn dùng dáng vẻ ngây thơ hỏi.
Anh nhìn cô với biểu cảm này thì cảm thấy quá đỗi dễ thương và đáng yêu vô bờ bến, Thành Khôi bây giờ chỉ muốn bay đến mà cắn vào má của cô mà thôi,