Bình thường bữa sáng của nhà Flaco ít khi tụ họp đầy đủ người.
Một phần vì mọi người có giờ giấc thức dậy khác nhau.
Thường là bà và Alex ăn chung, Elio và Matteo ăn chung.
Nhưng hôm nay được xem là bữa ăn tạm biệt của nhà Flaco nên bốn người đã cố tình thức dậy ăn sáng cùng nhau.
Vì là ngày đặt biệt nên bà Charisse đích thân xuống bếp chuẩn bị.
Khi Elio và Alex nắm tay đi vào phòng ăn (một cách bắt buộc vì Elio muốn), trên bàn cũng bày biện sẵn món ăn sáng của Ý với món bánh cornetto* vàng nâu đẹp mắt thơm ngào ngạt mùi bơ sữa mới nướng cùng các loại mứt trái cây, kem sữa trứng và bơ hạt phỉ.
Rất nhiều thứ được chuẩn bị để ăn kèm với bánh.
Đặc biệt không thể thiếu được hương cafe thơm lừng.
Hít một hơi cũng đủ khiến tinh thần sảng khoái.
Mùi bơ sữa và cafe hòa quyện tạo nên thứ không khí vừa ngọt ngào vừa thoải mái của bữa sáng.
Bà Charisse cởi tạp dề giao lại cho một nhân viên, khi quay lại nhìn hai vợ chồng thì không khỏi có chút ngạc nhiên nhướng mày, nhưng rất nhanh chóng chuyển sang trêu chọc:
- Người ta nói vợ chồng đầu giường đánh nhau, cuối giường hòa không có sai nhỉ.
Nhưng ta không ngờ thể lực của hai đứa cách biệt lớn như thế.
Alex trong có vẻ tỉnh táo sung sức, còn Elio… quầng thâm ghê quá cháu.
Elio uể oải ngáp một cái rõ dài rồi đáp:
- Bà không biết vì Alex mà cháu phải lao lực thế nào đâu.
Quá nửa đêm, gần sáng cháu mới ngủ được.
Bộ não của Alex còn chưa cho phép, bàn tay cô đã đánh cái bép vào cánh tay Elio:
- Nói nhăng nói cuội cái gì đó! Bà không biết Elio bi3n thái như thế nào đâu.
nửa đêm đòi phổ cập kiến thức nền hội họa cho cháu, lảm nhảm cả đêm.
- Alex bất bình mách lại.
Bà Charisse phụt cười nói:
- Ta không biết Elio có sở thích đó đấy.
Vừa hành sự vừa phổ cập kiến thức hội họa à? tình thú của hai đứa kỳ lạ nhỉ.
Hôm qua Alex phát điên với Elio chưa đủ, sáng nay lại thêm bà Charisse làm cô đau đầu thêm.
Trong khi Elio bật cười thì Alex giãy nảy lên phân minh:
- Tụi cháu đi ngủ bình thường mà.
Không có làm cái gì hết.
Elio gật đầu phụ họa, kiêm hát bè:
- Đúng rồi đó bà ơi.
Chỉ có ôm nhau đi ngủ cả đêm thôi.
Tuyệt đối không có làm cái gì hết.
Alex trừng mắt nhìn Elio.
Dù những gì hắn nói không sai nhưng cái giọng điệu của hắn thì rõ là mờ ám.
Thêm cái nết cười nửa miệng lưu manh kia nữa thì ai mà trong sáng được mới là người kỳ lạ.
Bà Charisse ồ lên một tiếng với vẻ mặt hiểu biết thâm sâu.
Alex muốn im không được, giải thích cũng không xong.
Đúng lúc này thì Matteo bước vào.
Lúc Elio chạm mắt với Matteo, cả hai đều sững lại trong chốc lát.
Mặc cho Matteo lập tức cười ôn hòa, vui vẻ chào hỏi cả nhà nhưng không khí của hai người vẫn có vẻ gượng gạo.
Alex không khỏi nhíu mày băn khoăn nhìn hai người.
Dùng xong bữa sáng thì trợ lý của phòng triển lãm ở Atlantic đến đón Matteo.
Trong lúc nhân viên của biệt thự và trợ lý thu xếp hành lý ra xe, Matteo bước đến chỗ Alex với vẻ tươi cười dịu dàng, đưa cho cô một cái hộp quà nhỏ màu lam nhìn rất tinh xảo:
- Đây là thiệp mời đến bữa tiệc đặc biệt của buổi triển lãm nghệ thuật mà anh sắp tổ chức.
Nếu em có hứng thú thì tới tham dự nha.
Đừng lo mình không hiểu gì, cứ tóm Elio đi cùng là được.
Anh nói thật đó.
- Matteo nháy mắt, nói nhỏ với Alex.
Alex cười ha ha mấy tiếng gượng gạo, vội vàng né ra xa một chút, tránh cho ai đó bên cạnh đã bắt đầu đè nén khó chịu mà bí mật liếc sang đây.
- Đương nhiên rồi.
Nếu muốn đi, Tôi sẽ nói Elio cùng đến.
Matteo nhìn chăm chú Alex hồi lâu như có điều gì muốn nói nhưng cuối cùng chỉ nắm nhẹ bàn tay Alex lên, hôn một cách lịch sự lên mu bàn tay theo chuẩn mực quý ông, cười nhẹ:
- Rất vui khi có người em dâu như em, Alex.
Hi vọng có thể sớm gặp lại em
Alex cười lịch sự đáp lại, tế nhị rút tay lại:
- Vâng, hi vọng sớm gặp lại anh
Ánh mắt Matteo luyến tiếc và có phần thoáng buồn.
Tựa như muốn nói gì thêm nhưng sau đó chỉ cười rồi quay đi tới chỗ đỗ xe.
Matteo đi rồi, Elio hiện nguyên hình đứa trẻ ghen tị.
Hắn chộp chiếc hộp trên tay cô.
- Cô thật sự muốn đi à? Đi làm gì? Trường phái lần này của buổi triển lãm không thích hợp cho người ngoại đạo như cô đến xem giết thời gian đâu.
Muốn đi xem tranh thì để tôi lựa buổi triển lãm khác dễ hiểu hơn hãy đi.
Alex ngó Elio bằng một cái nhìn chán chả buồn nói nhưng vẫn phải mở miệng dỗ người:
- Được rồi, biết rồi.
Tôi không đi được chưa!
Elio nhẹ nhõm, bất giác tới mức vô thức thở ra một hơi ngắn, nhét thẳng cái hộp vào túi mình, không nghĩ đến chuyện trả lại cho Alex.
Alex thật sự không hiểu tại sao Elio đột nhiên trở nên nhạy cảm ghen tuông với anh trai hắn như vậy.
Lẽ nào Matteo đã thật sự bày tỏ thích cô với Elio?
Mẹ ơi! Lạnh hết cả người!
Alex rùng mình trước suy nghĩ vớ vẩn vừa chạy ra trong đầu mình.
Chắc hẳn là vì cái tờ giấy ghi bí kíp ly hôn kia của cô làm hắn bị ám ảnh rồi sinh ra bất an như vậy thôi.
Cô đừng nên ảo tưởng ra một cái kịch bản lạnh người như vậy.
Nhưng sự ưu tư của Elio khi nhìn anh