"Cô Hi đến rồi" Bác Trần quản gia mở cổng, đón cô đi vào nhà, vẫn như mọi ngày đối với cô chủ nhỏ này rất ôn nhu "Mùa hạ rồi, mai mốt để xe đến đón cô chủ."
"Không sao ạ" Nha Hi mỉm cười xua tay "Từ nhà cháu sang đây cũng có một chút thôi."
"Sao lại không? Nắng nóng nên da mặt cô chủ ửng đỏ hết rồi kìa" Bác quản gia nhắc nhở, lo lắng cho cô chủ nhỏ "Mau mau vào nhà."
Vừa vặn bước vào nhà, ông bà Dư đã chờ sẳn, vui vẻ chào đón như mọi khi "Tiểu Hi đến rồi."
"Mau vào nhà" Bà Dư dắt cô vào trong phòng khách, hai người mẹ chồng nàng dâu tám chuyện, còn ba chồng thì mang canh gà hạt sen múc ra cho bà Dư.
Bà Dư rất thương cô, chỉ cần cô đến là sẽ quây quần bên cô, hai mẹ con có khi dắt nhau đi mua sắm, đi dạo phố, đôi lúc bà Dư sẽ dẫn Nha Hi cùng đi từ thiện với hội bạn bè già của bà. Tuy giữa con trai và con dâu không được nồng ấm nhưng cả hai từ khi lấy nhau lại không có vấn đề gì phát sinh.
Bà Dư cũng cho rằng thời gian lâu ở bên cạnh, tình cảm phát sinh cũng chỉ là chuyện sớm muộn và rồi con bé cũng sẽ có được hạnh phúc. Lại còn chưa nói, đứa con gái này thật sự bà rất ưng ý. Vừa xinh đẹp, ngoan hiền lại rất hiếu thảo, không bao giờ làm bà buồn phiền chuyện gì cả, có chuyện gì cũng chỉ ôm hết vào trong lòng chịu đựng.
Điều đấy càng chỉ khiến bà Dư cảm thấy có lỗi hơn, con trai bà không chăm sóc tốt cho Nha Hi, ông bà Dư đã nhiều lần lên tiếng với Dư Thế Phàm, mỗi lần như thế Huỳnh Nha Hi chỉ đứng lặng lẽ, một mình chịu đựng.
Thật sự, có những đứa trẻ hiểu chuyện đến đau lòng. Điều ấy khiến bà càng muốn thương yêu cô con dâu nhỏ nhắn này hơn, bà Dư thưởng thức món canh hầm hạt sen không ngừng tấm tắt khen ngợi.
Quả nhiên, con dâu của bà rất giỏi về khoản nấu nướng nha, hầu hết các món Nha Hi nấu đều rất vừa miệng bà. Ngồi ăn canh gà hầm hạt sen đến gần hết một bát, bà Dư mới chợt nhớ ra một việc quan trọng.
"Đúng rồi" Bà Dư đứng dậy, đi lên thư phòng lấy ra một phong bì màu nâu, bà mang đưa cho con dâu "Thế Phàm bảo cần tài liệu này, một chút nữa Tiểu Hi mang đến công ty cho nó nhé."
Lúc sáng nay, con trai có điện nhờ bà mang đến công ty, đây là tài liệu anh cần tham khảo, bà Dư đơn nhiên thừa cơ hội này nhờ tiểu nha đầu Nha Hi mang đi, vừa vặn hợp tác cho hai đứa nhỏ mau mau nảy sinh tình cảm.
"Anh ấy cần gấp không?" Cầm lấy tệp hồ sơ, Huỳnh Nha Hi khẽ hỏi, nếu cần gấp thì tất nhiên cô sẽ mang đi ngay lập tức.
"Không gấp không gấp" Bà Dư khuya tay "Con cứ ở đây chơi với mẹ một chút rồi hẳn đi."
Quả là một bà