Edit: Hestia
Chuyện Cố Văn bị nghi ngờ thực ra chỉ là hiểu lầm nhỏ, nếu không thể hỏi rõ ràng, thì thôi vậy, Diêu Tích cầm lấy ly rượu từ người pha chế, quay sang thảo luận với Lâm Phong làm thế nào để làm thịt tên nhóc kia, hai người cùng nhau tám chuyện trên trời dưới đất, cuối cùng là vì ngày mai Lâm Phong phải đi học nên không thể ở lại quá muộn, Diêu Tích đành lưu luyến vẫy tay chào tạm biệt.
Về đến nhà, đúng như cậu nghĩ, Triệu An về rồi.
Triệu An nghe thấy tiếng động, biết Diêu Tích đã về, liền bước ra khỏi phòng, ngăn Diêu Tích đang định về phòng lại.
"Sao lại về? Vừa đi đâu vậy?" Triệu An nhíu mày hỏi, xem đồng hồ, đã gần mười giờ, cũng qua giờ cơm tối.
"Cậu ăn cơm chưa?"
"Tôi ăn ở ngoài rồi, bạn bè có việc muốn gặp tôi." Sau đó Diêu Tích nhớ tới tờ giấy nhắn ban sáng hắn đã nói đến tối sẽ mang đồ ăn về, "Đồ ăn anh mua cứ để vào tủ lạnh nha, đúng lúc ngày mai tôi phải đi học, lấy làm bữa trưa cũng được."
Triệu An ngửi được mùi rượu không chút che đậy trên người Diêu Tích, trong lòng biết rõ nhưng, "Em đi bar với bạn à?"
"Ừm." Diêu Tích không chút do dự, thản nhiên trả lời, đi bar cũng không phải chuyện gì xấu hổ, hơn nữa còn là Dạ Sắc, chỗ đó còn không phải của Phương Tuấn Nghiệp à?
"Em còn nhỏ, nên hạn chế đến những nơi như vậy, uống rượu hại sức khỏe, không nên uống nhiều!" Triệu An dạy bảo cậu như thường lệ.
"Quán bar là nơi rất phức tạp, trong đó có nhiều người nhưng cũng lẫn vào thành phần xã hội đen, em đi như vậy rất nguy hiểm."
"Tôi không phải một đứa con nít!" Diêu Tích trừng mắt nhìn Triệu An, từ cấp hai cậu đã bắt đầu ngâm mình trong quán rượu, vậy mà có bị sức mẻ miếng nào đâu, cứ phải vẽ chuyện, có điều nghe Triệu An nhắc đến xã hội đen, Diêu Tích chợt nhớ đến người nọ vừa gặp ở quán bar.
"Sẵn tiện, cho tôi hỏi một chuyện, Phương Tuấn Nghiệp đã có bạn trai chưa?" Tuy là hỏi chuyện về Cố Văn, nhưng thật tâm mà nói, trong lòng Diêu Tích không khỏi có chút tâm tư.
"Em hỏi cái này làm gì?" Triệu An hơi khó hiểu, mặc dù đã cùng ăn với nhau vài bữa, cùng đi chơi với nhau vài lần ở quán bar, nhưng hắn thực sự chưa hiểu rõ về người kia lắm, mà sao đột nhiên Diêu Tích lại hỏi chuyện này?
"Hôm nay tôi thoáng thấy một người ở Dạ Sắc, nhìn bóng lưng trông cậu ta giống y hệt lớp trưởng lớp chúng tôi, nhưng người pha chế nói đó là người yêu của Phương Tuấn Nghiệp, chuyện này anh biết không?" Thật ra, lời người pha chế nói cũng chỉ là hoài nghi mà thôi, chạy qua miệng Diêu Tích lại trở thành sự thật.
"Còn có chuyện như vậy?" Triệu An nhíu mày, người yêu Phương Tuấn Nghiệp? Sao hắn không biết? Hắn chưa từng nghe Phương Tuấn Nghiệp nhắc đến, mà...!khoan đã! Người đó không phải là Shadow chứ? Nếu là cậu ta, sao cậu ta còn dám đến Dạ Sắc? Nghĩ đến đây, người Triệu An tràn đầy tức giận, Phương Tuấn Nghiệp là bạn lúc nhỏ của hắn, vô duyên vô cớ bị thương tới như vậy, nén giận đã lâu, chỉ tiếc hắn không biết tên nhóc kia là ai, hỏi Phương Tuấn Nghiệp, y lại không chịu nói, không ngờ tới Diêu Tích lại có tin tức, làm sao có thể không khiến hắn tức giận.
"Anh, anh không sao chứ?" Diêu Tích cảm thấy Triệu An sau khi nghe cậu nói xong có hơi tức giận, quả nhiên là Triệu An thích Phương Tuấn Nghiệp.
"Không có gì." Triệu An cố điều chỉnh hơi thở, dù sao cũng chỉ là có thể, vẫn chưa thể xác định người đó chính là Shadow, ngày mai hắn đi xem trước rồi tính tới bước tiếp theo.
"Ừm." Diêu Tích bán tính bán nghi, "Tuy người nọ có nét giống Cố