Edit: Hestia
Buổi chiều, Diêu Tích nhận được tin nhắn từ Lâm Phong, rủ cậu ra tối nay đi chơi, Diêu Tích không hề suy nghĩ gật đầu cái rụp, đại khái là do lần trước Diêu Tích đã chỉ điểm Dạ Sắc, vậy nên không đợi Diêu Tích mở miệng, Lâm Phong đã ném ra một câu "Phải đến quán bar lần trước" xác định mục đích của chuyến đi này, Diêu Tích suy nghĩ, Triệu An nói Phương Tuấn Nghiệp đang nằm viện, hắn lại đi chăm sóc anh ta, chắc chắn quản lí Dạ Sắc đã có người khác thay, bây giờ mình đi, cũng không gặp phải người quen, liền đồng ý Lâm Phong.
Buổi tối, Diêu Tích đúng giờ đến Dạ Sắc, nhìn lướt qua, Lâm Phong đã đến nơi, ngồi ở vị trí cũ.
"Sao đột nhiên lại gọi anh đến? Anh còn tưởng cậu có tình mới quên tình cũ rồi." Diêu Tích bước tới, không chút lưu tình đánh vào lưng Lâm Phong.
"Đau, đánh nhẹ chút, em không có nha! Không phải là đã tìm anh rồi à?" Lâm Phong bị Diêu Tích đánh một cái, đau nhe răng trợn mắt, ủy khuất kêu lên.
"Hứ, cậu còn ở đây tính toán, lâu như vậy không liên lạc với anh, anh còn tưởng cậu bị ai đó bắt đi ăn thịt luôn rồi!" Diêu Tích bỏ qua mà trừng Lâm Phong.
"Cái gì a, chẳng qua là do em phải dành thời gian chuẩn bị thi cấp ba đó!" Lâm Phong nhún vai.
"Hừ, được rồi, miễn cưỡng tin cậu một lần, vì sao Lâm đại bận rộn của chúng ta hôm nay lại rảnh rỗi đến tìm tiểu nhân vậy?"
"Thì, em muốn anh cho chút ý kiến." Lâm Phong nói đến chuyện này, không khỏi có chút ngượng ngùng.
"Em muốn theo đuổi Lý Thượng Thần, nhưng không biết phải làm thế nào?
Sau khi nghe Lâm Phong nói, Diêu Tích thiếu chút nữa sặc nước miếng.
"Không phải chứ, tên thần kinh cậu nghiêm túc?"
"Đương nhiên là thật! Nếu không anh cho rằng lần trước tìm anh nói để làm gì?" Lâm Phong bất mãn nói, "Nhanh nghĩ cách giúp em!"
"Anh còn tưởng...!cậu nói đùa." Diêu Tích nhở giọng lẩm bẩm, thấy sắc mặt Lâm Phong khó chịu, vội vàng sửa lời, "Cậu đừng lo, loại chuyện theo đuổi này, trước tiên phải biết sở thích của đối phương!"
"Nhưng em không quen hắn, làm sao biết hắn thích cái gì, chẳng lẽ lại cải trang theo dõi hắn?" Lâm Phong nghi ngờ hỏi.
"Ngốc quá! Cậu quên lý do mình biết hắn ta như thế nào rồi? Hỏi chị gái cậu đi! Bọn họ không phải bạn cùng lớp ư? Chị cậu thế nào cũng sẽ biết, đúng không?"
"Rầm!" Lâm Phong đột nhiên bừng tỉnh.
"Điểm chung duy nhất của cậu và tiểu tử kia chính là chị của cậu, cậu phải tích cực khai thác mặt này, biết không?" Diêu Tích một bộ dạng từng trải, thực chất chỉ có duy nhất một lần theo đuổi người khác, còn là thất bại, so với Lâm Phong, hai người kẻ tám lạng người nửa cân, có thể nói, việc Lâm Phong hỏi Diêu Tích về vấn đề này, thực sự là một quyết định sai lầm.
Đột nhiên, Diêu Tích dư quang liếc thấy một bóng người đi đến quầy bar, người này trông quen quen, có vẻ đã từng nhìn thấy ở đâu rồi? Là...!Hả? Người này hình như là Cố Văn? Tại sao Cố Văn lại ở đây?
Cố Văn là học sinh gương mẫu, làm thế nào lại đến một nơi như quán bar chứ? Thiệt là kỳ lạ!
Diêu Tích không quan tâm Lâm Phong, tò mò đứng dậy đi đến quầy bar, Lâm Phong thấy cậu đi về phía quầy bar, trên tay còn cầm nửa ly rượu chưa uống hết, liền không nghĩ tới, anh ấy muốn đi bán rượu à.
"A!" Bởi vì quá tập trung, Diêu Tích vô tình đụng phải một người đàn ông, ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện Cố Văn đã không còn ở cạnh quầy bar, liếc nhìn xung quanh, vẫn không thấy y, đi rồi sao? Làm sao có thể, nhanh như vậy?
"Chậc, nhóc con, trông cũng dễ nhìn đó, có hứng thú làm nháy không?" Gã đàn ông kia rõ ràng không phải người lương thiện, huống chi chỗ này là gay bar, chuyện