(Ngày hôm sau)
Ngày hôm sau, di hài của tướng quân được Ninh Tuyết và các vị tướng quân hộ tồng về Dương Đô, bá tánh toàn thành Tây Đô đều quỳ xuống hai bên đường khóc lóc kêu than đưa tiễn vị tướng quân đức cao vọng trọng chặn đường cuối:
- Tiễn đưa đại tướng quân…
Ninh Tuyết như người mất hồn ngồi trên lưng ngựa từng bước rời khỏi thành Tây Đô mà không quay đầu lại, rời khỏi nơi lạnh lẽo đầy đau thương này, Tiểu Hương cũng chẳng mặn nồng tha thiết gì với nơi này cũng chỉ cúi đầu đi cạnh quan tài của tướng quân.
Phải mất một ngày Ninh Tuyết và di hài của tướng quân mới về đến Dương Đô, bước đến cổng thành đoàn người đi vào, bá tánh Dương Đô những người ái mộ tướng quân đều không khỏi đau xót, quỳ lạy đoàn người đang hộ tống thi hài của tướng quân:
- Đại tướng quân về rồi, đại tướng quân…
Về đến Hạ phủ, phu nhân và tất cả hạ nhân đều đã chờ sẵn ở trước của, phu nhân hai mắt ửng đỏ, đứng không vững phải nhờ người cạnh bên An Thành dìu đỡ, hoá ra những ngày Ninh Tuyết không ở phủ, mọi chuyện đều do An Thành một tay trông coi, chờ mãi vẫn không thấy ai, phu nhân không ngừng hỏi An Thành:
- An Thành, tại sao tướng quân vẫn chưa về đến vậy, có khi nào trên đường họ gặp phải chuyện gì không?
An Thành liên tục trấn an nói:
- Không đâu, con nghe binh sĩ thông báo họ đã vào thành rồi, chẳng mấy chốc sẽ về đến Hạ phủ thôi.
Nghe vậy phu nhân vẫn kiên nhẫn hướng mắt dõi ra đường lớn, lòng nôn nóng vẫn hỏi:
- Từ cổng thành đến Hạ phủ sao lại lâu như vậy cơ chứ?
An Thành cũng sốt ruột không kém phu nhân nhưng vẫn kiên trì trấn an nói:
- Sắp rồi, sắp rồi.
Vừa dứt lời từ phía xa đã nhìn thấy đoàn người do Ninh Tuyết và Dương tướng quân dẫn đầu, phu nhân khóe mắt rưng rưng chỉ tay về phía Ninh Tuyết rồi nói:
- Là Tuyết Nhi… là Tuyết Nhi…
An Thành gật đầu đáp:
- Đúng vậy, mọi người đã về đến rồi.
Ninh Tuyết dừng ngựa trước phủ, Tiểu Hương bước đến cạnh khẽ cúi đầu gọi:
- Phu nhân…
Phu nhân gật đầu nói:
- Về rồi… cuối cùng mọi người đã về rồi.
Bước xuống ngựa Ninh Tuyết vừa nhìn thấy phu nhân thì hai mắt đã rưng rưng mà lao đến ôm chằm phu nhân gọi to:
- Mẫu… thân.
Cả hai mẫu nữ ôm chặt lấy nhau, nước mắt lại tuông rơi, phu nhân hoảng loạn hỏi:
- Tướng quân… tướng quân… đã về đến chưa?
Ninh Tuyết buông phu nhân ra rồi quay đầu nhìn về phía cổ quan tài ngay sau xa ngựa mình rồi nói:
- Mẫu thân… phụ thân… người…
Vừa nhìn thấy quan tài phu nhân khóe mắt rưng rưng loạng choạng bước đến phía trước, phu nhân khựng người đưa mắt ngước nhìn cổ quan của tướng quân, đau thấu tâm can phu nhân ngồi bệt xuống mặt đất, tận cùng của tuyệt vọng, nước mắt không ngừng tuông trào cứ thế mà run rẩy bò lại gần rồi quỳ xuống dập đầu hành lễ trước quan tài của tướng quân luôn miệng nói:
- Tướng quân… người đã về rồi…
Ninh Tuyết đau đớn mà bước đến dìu phu nhân nói:
- Mẫu thân, người đừng như vậy, người đứng dậy đi.
Tiểu Hương đau đớn quỳ xuống cạnh phu nhân, không kiềm được mà bật khóc theo phu nhân, phu nhân thương tâm mà khóc không ngừng vẫn một mực cúi đầu sát đất mà không ngồi dậy nói:
- Tướng quân… cuối cùng người đã về… thiếp… thiếp… chờ ngươi lâu lắm rồi…
Ninh Tuyết ngã quỵ xuống đất ôm chằm lấy phu nhân rồi bật khóc:
- Mẫu thân… người đừng như vậy mà… sức khỏe người không tốt… người nhất định phải giữ gìn sức khoẻ.
Tiểu Hương bên cạnh cũng đưa tay đỡ lấy phu nhân rồi nói:
- Phu nhân à… người đừng như vậy mà… lão gia thấy người như vậy… sẽ rất đau lòng đấy…
An Thành bước đến phụ một tay dìu phu nhân rồi nói:
- Bá mẫu… người đừng như vậy… người nhất định phải cẩn thận sức khỏe của mình…
Phu nhân vẫn không chút lung lay mà vẫn cứ thế cúi đầu, khóc lóc mặc những lời khuyên ngăn của mọi người xung quanh, nói:
- Tướng quân… người về bên thiếp là tốt rồi… về là tốt rồi.
Dương tướng quân không cầm nỗi xúc động mà liền bước vội đến đỡ phu nhân dậy rồi nói:
- Tẩu tẩu… tẩu phải giữ gìn sức khỏe… nền đất lạnh… tẩu hãy đứng dậy trước đi… với lại… bên ngoài lạnh lẽo… chúng ta hãy để huynh ấy vào phủ trước đã… được không?
Ninh Tuyết nghe vậy liền gật đầu nói:
- Đúng vậy… mẫu thân người hãy đứng dậy trước đi.
Phu nhân nghe thấy như vậy nên đành ngẩng đầu ngồi dậy nói:
- Đúng rồi, phải để tướng quân vào phủ trước, bên ngoài trời lạnh, tướng quân sẽ cảm lạnh mất…
Dương tướng quân nghe vậy liền nhìn sang An Thành nói:
- An Thành còn không mau đỡ tẩu tẩu đứng dậy.
An Thành nghe lệnh liền vội vàng chạy đến đỡ phu nhân nói:
- Hạ bá mẫu, người đứng dậy trước đã.
Ninh Tuyết và Tiểu Hương cũng vội vàng chạy đến ôm lấy phu nhân, Dương tướng quân thấy vậy liền quay đầu ra hiệu cho binh lính nói:
- Mau đưa Hạ tướng quân vào phủ.
Phu nhân cũng vội vã hối thúc chỉ đạo bọn họ:
- Mau, mau đưa tướng quân vào trong.
Mọi người liền đưa quan tài của tướng quân vào trong, Dương tướng quân nói tiếp:
- Tẩu tẩu… chúng ta cũng hãy vào trong thôi.
Ninh Tuyết cùng An Thành dìu phu nhân vào phủ, cả ngày hôm đấy phu nhân không ăn không uống chỉ ngồi ì bên cạnh quan tài của tướng quân cứ thì thầm mãi không thôi, cứ đưa tay vuốt vuốt quan tài rồi nói:
- Tướng quân… người đã thấy ấm hơn chưa… có còn cảm thấy lạnh không… hay để thiếp kêu Tiểu Hương đốt thêm lửa để người sưởi ấm…
Không thì che miệng e thẹn cười tủm tỉm nói:
- Tướng quân