Vừa Vào Hào Môn Ra Không Được

Chương 8


trước sau


Edit: Su ???????????? 15/3/2021
Viên Hàng trong lòng cũng tức giận, không thể hiểu được vì sao lại bị Nhạc Thanh Dao đá.

Cho rằng Nhạc Thanh Dao di tình biệt luyến với Tiêu Chính Vũ, là cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga, lại không nghĩ rằng thế mà cô ta thật sự có thể bám vào Tiêu Chính Vũ.

"Viên Hàng, anh nói xem, tại sao Nhạc Thanh Dao đột nhiên cùng Tiêu Chính Vũ hợp tác?" Vì tiếp cận Tiêu Chính Vũ, Dư Hân Khiết ngầm tốn không ít công phu, cũng vận dụng không ít quan hệ, nhưng Tiêu Chính Vũ vẫn trước sau lãnh đạm.

Nếu Tiêu Chính Vũ đối tất cả mọi người như thế thì trong lòng cô cũng không đến mức khó chịu, nhưng cố tình, anh ta lại đối với Nhạc Thanh Dao là ngoại lệ.

Điều này làm cho cục tức trong lòng cô như thế nào cũng không phát tiết ra được.

Viên Hàng thở dài một hơi, "Tôi cũng thấy rất kỳ quái, theo tôi được biết, Nhạc Thanh Dao cùng Tiêu Chính Vũ trước giờ chưa từng có gì qua lại."
"Nhất định là nữ nhân đê tiện kia dùng thủ đoạn!" Đôi tay Dư Hân Khiết gắt gao nắm chặt lấy túi xách, "Tôi xem cô ta có thể giả bộ thanh thuần bao lâu."
Ăn cơm trưa, Tiêu Chính Vũ cùng Nhạc Thanh Dao đi tới bãi đỗ xe.

Ấn khóa xe, Nhạc Thanh Dao đi đến cửa xe trước, quay đầu nhìn xe Tiêu Chính Vũ ở bên cạnh, "Tiêu tổng, tôi không làm chậm thời gian của anh chứ."
Tiêu Chính Vũ nói: "Ai mà chẳng phải dành thời gian ăn cơm."
Nhạc Thanh Dao yên lòng, "Hay là, lần sau chọn chỗ nào gần công ty anh một chút, thời gian rảnh của tôi tương đối nhiều."
"Tôi chỉ chọn nhà hàng, không chọn địa điểm."
"Được."
Nhạc Thanh Dao gần đây thật sự có chút nhàn rỗi.

Tuy rằng là diễn một ít nhân vật nhỏ, ít ra vẫn là có thông cáo, nhưng mà gần đây thật sự là nhàn đến hoảng.
Cũng may 《 Cung Ngọc 》cuối tuần sau sẽ bắt đầu quay, nếu không cô thật sự thành người rảnh rỗi trong công ty.
Tìm một quán cà phê sáng sủa ngồi xuống, Nhạc Thanh Dao bắt đầu xem kịch bản《 Cung Ngọc 》.


Trong khoảng thời gian này, kịch bản cô đã xem rất nhiều lần, nhiều chỗ lời kịch cô đều có thể thuộc, nhưng cô vẫn không thỏa mãn với việc chỉ thuộc đài từ, còn muốn cân nhắc mỗi một lời thoại nên diễn như thế nào.
Gọi một ly cà phê, ngồi bốn tiếng.

Chờ đến khi hoàng hôn mặt trời lặn, cô mới cất kịch bản và rời đi.
Lúc nhận được điện thoại của giám đốc Mã Vân Tường ở bộ phận quản lý nghệ sĩ, Nhạc Thanh Dao còn cảm thấy rất kỳ quái.

Trong điện thoại
M
ã Vân Tường nói hắn muốn cùng một đại đạo diễn Hồng Kông gặp mặt, muốn đem đưa cô theo đề cử với đạo diễn.
Loại chuyện này không phải nên do người đại diện làm sao?
Nhạc Thanh Dao cảm thấy quái quái, nhưng Mã Vân Tường xem như người lãnh đạo trực tiếp, cô cũng không thể cự tuyệt, nếu không về sau ở công ty cô khó có thể mà sống tốt.
Nhạc Thanh Dao lái xe đến kháchsạn mà Mã Vân Tường nói trong điện thoại, tới một căn phòng riêng.
Vào trong, cô mới phát hiện, Viên Hàng cùng Dư Hân Khiết cũng có mặt, mà tên kia đạo diễn lại là đạo diễn nổi tiếng Hongkong Tưởng Duệ Hoa.
Có Hân Khiết ở đó, Nhạc Thanh Dao nhận định tuyệt đối không có chuyện gì tốt.
Mã Vân Tường giới thiệu nói: "Tưởng đạo, vị này chính là Nhạc Thanh Dao của công ty chúng tôi."
Tưởng Duệ Hoa đánh giá Nhạc Thanh Dao từ trên xuống dưới, loại ánh mắt này không phải kiểu thuần túy thưởng thức, mà là mang theo một chút tà niệm.
Nhạc Thanh Dao lễ phép chào hỏi, "Xin chào đạo diễn Tưởng."
Mã Vân Tường chỉ chỉ vị trí bên cạnh Tưởng Duệ Hoa, nói: "Thanh Dao, mau ngồi đi."
Nhạc Thanh Dao đi qua ngồi xuống.
Dư Hân Khiết nói: "Tưởng đạo, Thanh Dao của chúng tôi có tiếng thanh thuần, nếu là đạo diễn khác mời cô ấy ăn cơm, cô ấy đều không đi, cũng chỉ nghe được ngài đã tới, cô mới bằng lòng đến đây."
Tưởng Duệ Hoa hàm chứa cười vỗ vỗ bả vai Nhạc Thanh Dao, dùng một câu dày đặc khẩu âm tiếng Quảng Đông nói: "Nhạc tiểu thư đúng là gần bùn mà không hôi tanh mùi bùn."
Nhạc Thanh Dao ngoài cười nhưng trong không cười, "Loại diễn viên nhỏ như tôi này nào dám không ra mặt, là Hân Khiết nói quá rồi."
Người phục vụ của khách sạn lục tục mang đồ ăn lên, còn có vài bình rượu trắng nồng độ cao.
Mã Vân Tường nói: "Thanh Dao, Tưởng đạo thích uống rượu, cô lát nữa nhớ bồi ông ấy uống mấy chén."

Nhạc Thanh Dao cười đến rất khó coi, nhìn lướt qua Viên Hàng, Viên Hàng cũng vừa lúc đang nhìn cô.
Tầm mắt Viên Hàng dừng ở trên người Tưởng Duệ Hoa, "Tưởng đạo, tác phẩm mới của ngài dự định khi nào bắt đầu quay?"
Tưởng Duệ Hoa uống một chén rượu, "Hiện tại còn đang tìm kiếm diễn viên, nhanh thì trong vòng ba tháng tới có thể bắt đầu quay."
Dư Hân Khiết nói tiếp, "Tôi xem qua kịch bản, cảm thấy Thanh Dao rất thích hợp một nhân vật bên trong, Tưởng đạo có thể suy xét cho Thanh Dao của chúng ta một vai."
"A?" Tưởng Duệ Hoa hỏi: "Nhân vật nào?"
"Nữ phụ." Dư Hân Khiết nhìn lướt qua Nhạc Thanh Dao nói: "Diễn nữ phụ, Thanh Dao rất nhiều kinh nghiệm."
Nhạc Thanh Dao chỉ cười không nói.
Tưởng Duệ Hoa nhìn cô, "Bộ phim điện ảnh này của tôi có nữ phụ là điểm tuyệt nhất, nếu Nhạc tiểu thư có thể diễn, hôm nào hãy lại đây thử một lần.

Không biết nhạc tiểu thư có chịu hay không?"
"Tưởng đạo không ngại tôi là kẻ vô danh, tôi đương nhiên sẽ đi."
Viên Hàng rót cho Tưởng Duệ Hoa ly rượu đầy, liền giơ lên cái ly, "Tưởng đạo đường xa mà đến, hôm nay chúng ta làm chủ nhà, kính ngài một ly."
Tửu lượng của Nhạc Thanh Dao rất khá, liên tục uống vài chén, mặt cũng không hồng.

Nhưng Tưởng Duệ Hoa uống mấy chén rượu trắng xuống bụng gương mặt đều nổi lên đỏ ửng, tay cũng không an phận, đặt ở sau lưng Nhạc Thanh Dao sờ loạn.
Hóa ra là tên háo sắc.
Nhạc Thanh Dao đứng lên, cười làm lành nói: "Xin lỗi, tôi đi toilet chút."
Ra ngoài, Nhạc Thanh Dao cảm thấy không khí trong toilet còn tươi mát hơn.
Nhạc Thanh Dao mở cửa một ngăn đi vào, ngồi ở trên bồn cầu, lấy di động, gửi cho Tiêu Chính Vũ cái tin nhắn: Tiêu tổng, hoa viên khách sạn phòng 302, cầu cứu.
Nhạc Thanh Dao đã gửi tin nhắn, ở bên trong ngồi trong chốc lát, xem thời gian không sai biệt lắm, mở cửa toilet ra ngoài, Dư Hân Khiết đang ở trước gương chỉnh trang, vui sướng khi người gặp họa mà liếc liếc mắt nhìn Nhạc

Thanh Dao, "Thanh Dao, Tưởng đạo đối với cô thực vừa lòng, cô phải nắm chắc cơ hội đó."
"Đương nhiên." Nhạc Thanh Dao rửa sạch tay, lại lắc lắc, vẩy nước.trên tay dính lên người Dư Hân Khiết.
Dư Hân Khiết phủi phủi " Cô làm gì vậy!"
Nhạc Thanh Dao xin lỗi: "Aiya, xin lỗi, không ướt chứ?"
Dư Hân Khiết hung hăng mà trừng mắt nhìn cô.
Nhạc Thanh Dao hong khô tay, xoay người đi ra ngoài.

Vào phòng, mặt Tưởng đại đạo diễn đã so được với mặt trời hoàng hôn, ánh mắt nhìn Nhạc Thanh Dao cũng trần trụi.

Tưởng Duệ Hoa vẫy vẫy tay với cô, "Thanh Dao lại đây, vừa rồi cô cũng chưa uống rượu, lại đến bồi tôi uống vài chén."
Nhạc Thanh Dao đi qua ngồi xuống, Dư Hân Khiết theo sau vào phòng, kiêu căng ngạo mạn mà ngồi xuống chỗ của chính mình.

Nhạc Thanh Dao liên tục kính Tưởng Duệ Hoa mấy chén, mặt vẫn như cũ không đổi sắc.
Viên Hàng nói: "Thanh Dao, tửu lượng cô tốt như vậy, trước kia sao tôi không phát hiện."
Nhạc Thanh Dao trở về một câu, "Điều đó chứng minh anh chẳng hiểu gì về tôi."
"Tửu lượng như này, đều là do luyện mà ra." Dư Hân Khiết nói: "Thanh Dao không uống say, đợi lát nữa đưa Tưởng đạo về khách sạn đi."
Nhạc Thanh Dao nói: "Tôi say rượu không lái xe, cho nên, vừa rồi đã gọi bạn trai tới đón."
"Bạn trai?" Mã Vân Tường dùng ánh mắt hoài nghi nhìn cô.
"Đúng vậy."
Tưởng Duệ Hoa đặt tay lên vai cô, nói: "Cô còn trẻ, về sau có cơ hội nổi tiếng, có bạn trai sẽ bị liên lụy, mau chia tay đi."
Ngồi quá gần, Nhạc Thanh Dao bị cái miệng đầy mùi rượu của hắn ghê tởm.
Lúc này, có người từ ngoài phòng gõ cửa tiến vào, Nhạc Thanh Dao ngẩng đầu, thấy Tiêu Chính Vũ.
Mã Vân Tường là người đầu tiên đứng lên, hàn huyên nói: "Tiêu tổng, ngọn gió nào thổi ngài tới đây vậy?"
Tiêu Chính Vũ nhìn Nhạc Thanh Dao đang bị Tưởng đạo bá vai, "Có chút việc."
Tưởng Duệ Hoa nhìn về phía chàng trai trẻ tuổi đột nhiên bước vào, ngay cả Mã Vân Tường cũng tất cung tất kính với người này, nghĩ đến không phải nhân vật nhỏ, "Vị này là?"
Mã Vân Tường nói: "Vị này chính là Tiêu tổng của tập đoàn Truyền Kỳ."
Tập Đoàn Truyền Kỳ gần như khống chế giả nửa cái giới giải trí.

Nhắc tới tập đoàn Truyền Kỳ, trong giới giải trí dù là đại đạo diễn hay là đại minh tinh, đều phải kính ba phần, Tưởng Duệ Hoa tự nhiên cũng không ngoại lệ.
Hắn tuy rằng uống rất nhiều rượu, nhưng thần trí vẫn rõ ràng, nghe được đại danh của giám đốc tập đoàn Truyền Kỳ, lập tức muốn cùng hắn bắt tay, "Hóa ra là Tiêu tổng, hân hạnh gặp gỡ."
Mã Vân Tường tò mò Tiêu Chính Vũ vì sao đột nhiên xuất hiện, nhưng cũng không dám hỏi, "Tiêu tổng ăn cơm chiều sao? Tới đây, ngồi ngồi, tôi lại tìm người gọi thêm vài món ăn."
"Không cần, tôi tới đón người."
"Đón người?"
Tiêu Chính Vũ ý chỉ Nhạc Thanh Dao, "Bạn gái."
Mã Vân Tường ngơ ngác mà nhìn Nhạc Thanh Dao, cô ta là bạn gái Tiêu Chính Vũ? Bạn trai trong miệng Nhạc Thanh Dao trong chính là Tiêu Chính Vũ?
Nhạc Thanh Dao hàm chứa cười từ chỗ ngồi đứng lên, đi đến bên cạnh Tiêu Chính Vũ, nắm cánh tay của anh, "Sao tới nhanh vậy?"

"Anh ở gần đây."
Tưởng Duệ Hoa giờ khắc này cười đến xấu hổ, "Hóa ra Nhạc tiểu thư là bạn gái Tiêu tổng."
Mã Vân Tường giống như là ăn phải ruồi bọ, "Này......!Tiêu tổng cũng quá kín tiếng rồi."
Tiêu Chính Vũ dùng ánh mắt sủng nịnh nhìn Nhạc Thanh Dao, "Là Thanh Dao muốn giấu cho nên vẫn luôn không công khai."
Tưởng Duệ Hoa cùng Mã Vân Tường đều bừng tỉnh đại ngộ, trong lòng có chút không yên.

Mã Vân Tường nói với Tưởng Duệ Hoa là đêm nay sẽ tìm mỹ nữ tiếp đãi hắn, mà Tưởng Duệ Hoa lại nhìn trúng Nhạc Thanh Dao là loại nữ minh tinh có thể bồi rượu.
Không nghĩ tới, Nhạc Thanh Dao lại là người phụ nữ củaTiêu Chính Vũ.
Tiêu Chính Vũ nói: "Không quấy rầy các vị tụ họp, tôi cùng Thanh Dao đi trước."
Mã Vân Tường cười đến khó coi, "Được, Tiêu tổng đi thong thả."
Nhạc Thanh Dao nhìn lướt qua Dư Hân Khiết ở bàn đối diện, khóe môi gợi lên một tia cười, kéo cánh tay Tiêu Chính Vũ xoay người rời đi.
Vào thang máy, Nhạc Thanh Dao buông lỏng cánh tay của Tiêu Chính Vũ, nói một câu, "Cảm ơn."
Tiêu Chính Vũ không hỏi cũng biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, trong giới nữ minh tinh bị yêu cầu bồi ăn cơm bồi rượu đều là chuyện thường.
Nhạc Thanh Dao lấy ra chìa khóa xe, Tiêu Chính Vũ nói: "Cô uống rượu, ngồi xe tôi đi."
"À, được."
Nhạc Thanh Dao uống bảy,tám ly rượu trắng, lúc uống sắc mặt không thay đổi, nhưng đi được vài bước, đầu bắt đầu đau.

Sau khi lên xe Tiêu Chính Vũ, liền lăn ra ngủ.
Tới tiểu khu Nhạc Thanh Dao ở rồi mà cô còn không có tỉnh.

Tiêu Chính Vũ nhẹ nhàng lắc lắc, "Tỉnh tỉnh."
Nhạc Thanh Dao giật giật, đem đầu ngả hướng ra phía ngoài, tiếp tục ngủ.
_______
Vì vấn đề thời gian nên có thể mình sẽ ra chương hơi chậm.

Mong mọi người thông cảm.

Cảm ơn mọi người!.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện