Đúng là ở nhà của mình vẫn thoải mái nhất, Tư Nhuệ được ba mẹ yêu thương, chỉ lại vài ngày mà cô đã phúng phính lên một chút, cũng không còn nghỉ ngợi lung tung nữa, hằng ngày cô và Tư Huyền đi ra ngoài mua sắm rồi đến spa massage thư giãn, Tư Nhuệ đang rất hưởng thụ, cô ngày càng tươi tắn xinh đẹp quên đi những chuyện buồn, còn Lý Chấn Kiệt lại ngược lại tâm trạng cực kỳ tệ nhân viên sau khi bước ra từ phòng họp gương mặt ủ rũ căng thẳng vì bị anh trách móc.
Lý Chấn Kiệt ném sấp tài liệu lên bàn rồi ngồi xuống ghế đưa tay lên dai dai thái dương, không ngừng thở dài vì mệt mỏi do ngủ không đủ giấc.
Buổi tối Lý Chấn Kiệt lái xe quay về hoàng cung nhưng vô thức anh lại dừng xe trước nhà của ba mẹ Tư Nhuệ lúc nào cũng không hay, Lý Chấn Kiệt thầm trách bản thân.
" Mình cái bì gì vậy tại sao lại lái xe đến đây.
"
Đột nhiên cánh cổng mở ra dáng vẻ mà anh nhớ nhung suốt ngày cứ lẩn quẩn trong tâm trí của mình đã xuất hiện, Tư Nhuệ bước ra bên ngoài để chờ Tư Huyền quay về, Lý Chấn Kiệt cố nép nhìn cô, Tư Nhuệ vẫn chưa nhìn thấy anh, vì Lý Chấn Kiệt không bật đèn mà âm thầm quan sát cô, Tư Huyền đã quay về hai chị em họ cười nói vui vẻ, đột nhiên Tư Huyền nhìn vào chiếc xe đang đậu gần nhà mình.
" Chị chiếc xe đó là của ai vậy nhà mình có khách sao.
"
Lúc này Tư Nhuệ mới quay đầu lại nhìn, cô vừa nhìn đã biết đó là xe của Lý Chấn Kiệt nhưng lại giả vờ không biết.
" Chị không biết chúng ta vào nhà thôi.
"
Nhìn thấy Tư Nhuệ sắp đi vào nhà Lý Chấn Kiệt mới nôn nóng mở cửa bước ra.
" Tư Nhuệ.
"
Nhưng người quay lại nhìn lại là Tư Huyền.
" Là chồng của chị, vậy em đi vào trước hai người cứ nói chuyện với nhau đi.
"
Tư Nhuệ níu lấy tay của Tư Huyền lại, nhưng cô ấy không muốn chị hai của mình và Lý Chấn Kiệt lại tiếp tục xảy ra mâu thuẫn, đây là cơ hội thích hợp để hai người hoà giải, Tư Huyền gỡ tay chị của mình ra rồi chạy một mạch vào nhà.
Tư Nhuệ hít một hơi thật sâu đã đến lúc đối diện cô cũng không muốn trốn tránh nữa.
" Anh đến đây có việc gì?"
Lý Chấn Kiệt tỏ ra lúng túng anh ngập ngừng mở lời.
" Khi nào em quay về.
"
Tư Nhuệ vẫn giư thái độ lạnh lùng.
" Tôi vẫn chưa muốn quay về.
"
" Em định ở lại đây luôn sao?"- Lý Chấn Kiệt có vẻ hơi khó chịu khi nghe câu trả lời của Tư Nhuệ, cô nhìn anh rồi thẳng thừng nói.
" Anh quay về đi vài ngày nữa tôi sẽ về, trời sắp mưa rồi đấy.
"
Bầu trời đêm nay không có một ngôi sao, chỉ có những cơn gió thổi mạnh qua, tiếng cành cây ngã vào nhau lao xao.
" Em không quay về thì anh cũng sẽ không về, anh đã đến tận đây chỉ để gặp em, chúng ta kết thúc hiểu lầm ở đây có được không.
"
Tư Nhuệ bỗng nhiên trầm tư, cô cũng chẳng muốn giữ họ xảy ra hiểu lầm, nhưng chính mắt cô đã nhìn thấy, anh và Mỹ Dung hôn nhau, Tư Nhuệ không thể nào