Trong phòng yên tĩnh đến mức một chút tiếng động cũng không nghe thấy, hô hấp Cố Yến cứng lại, trái tim nhịn không được mà đập dồn dập.
Hắn gần như là cứng đờ người đi về phía giường, muốn nhìn cơ thể xinh đẹp đang trần trụi kia rõ ràng hơn.
Thiếu niên cuộn người nằm trên giường đưa lưng về phía hắn, mái tóc dài đen óng tung xõa trên giường.
Trên lông mi còn lưu lại chút ướt át, nơi đuôi mắt hiện lên chút hồng nhạt, nhìn qua giống như là chịu ủy khuất* lớn bằng trời.
*Cong gẫy, không thẳng - Điều giấu kín trong lòng, không bày tỏ ra được.
( Đúng là cong thật =)))
Một cổ* khí nóng rực khó có thể dùng ngôn từ để nói đang bừng cháy dựng thẳng lên trong người Cố Yến, hắn hít sâu một hơi, hai tay đang buông xuống bên người từ từ siếc chặt lại.
*từ này có thể hiểu là: Lượng từ: làn, mớ, luồng, cánh.
Tiểu tổ tông này cố tình làm vậy đúng không?
Hay là, y cho rằng hắn chắc chắn sẽ không dám làm ra bất cứ hành động quá mức nào với y?
Diệp Tử trong lúc mơ ngủ trở mình, Cố Yến lúng túng dời ánh mắt đi chỗ khác, vành tai đỏ bừng lên.
Hắn không dám nhìn nữa, nhắm mắt cuối người xuống vội vàng kéo tấm chăn mỏng đắp lên người Diệp Tử.
Vì quá gấp gáp mà ngón tay lỡ chạm vào làn da như miếng ngọc ấm áp, giống như loại cao* thượng hạng, mềm mại trơn mịn, khiến cho người ta nhịn không được mà vuốt ve nhiều hơn.
*thuốc mỡ, kem đồ á mụi người (đen tối xíu nữa thì được dùng làm chuyện ấy ấy)
Cố Yến rụt tay lại như bị điện giật, hai tai càng đỏ thêm vài phần.
(Ờm chỗ này mọi người thấy hợp lí hong?)
Chỉnh chăn bông lại đàng hoàng cho tiểu vô lương tâm đang ngủ kia xong, Cố Yến đứng dậy định rời đi, nhưng đúng ngay lúc này Diệp Tử lại nói mớ một câu: " Cố Yến là tên đại hỗn đản*"
*Hỗn đản: đồ khốn, khốn nạn.
Cố Yến: "........"
Bước chân Cố Yến khựng lại, nghiến răng.
Tiểu tổ tông lòng dạ hẹp hòi này, ngủ rồi còn không quên mắng người.
Diệp Tử không thể nào ngủ yên ổn được, vươn tay từ trong chăn ra, ôm lấy chăn bông, để lộ bả vai trần trụi gầy gò, trong miệng còn nỉ non cái gì đó.
Cố Yến quay đầu lại vừa lúc nhìn thấy, ánh mắt hắn liền dừng lại.
Phía dưới xương quai xanh của đối phương, có một vết sẹo nông dài không quá một tấc.
Cố Yến ngồi bên mép giường, ánh mắt dừng trên vết sẹo do thương tích kia thật lâu cũng chưa dời đi chỗ khác.
Vết thương này, là tại vì hắn mà có.
Khi đó hắn bị dồn đến đường cùng mạt lộ* đánh mất lý trí để rồi bị rơi vào bẩy rập.
Hắn lẻ loi một mình, xung quanh đều là thích khách được phái tới để ám sát hắn.Hơn mười mấy thích khách đã được huấn luyện bài bản, mặc kệ lả kẻ nào đến đều không thể toàn thân trở ra.
*.Mạt lộ: Đường cùng, không còn xoay trở gì được nữa - Gần hết thời hạn.
Nhưng người này lại xuất hiện.
Cố Yến gấp đến mức muốn phát điên rồi: "Ngươi điên rồi sao? Bản vương sống hay chết liên quan gì tới ngươi, ta cần ngươi tới cứu chắc?"
Thiếu niên cũng không thèm để chỉ cười cười, trường kiếm trong tay vung ra lưỡi kiếm lạnh lẽo mà hoa lệ*: " Tiết kiệm chút sức lực đi tiểu điện hạ, chờ đến khi thoát ra khỏi chỗ này, ngươi muốn mắng ta như thế nào cũng được"
*Hoa lệ: Đẹp một cách lộng lẫy.
Bọn họ thoát khỏi vòng vây của mấy chục cao thủ, lại không thể tránh khỏi mũi tên bắn ta từ trong bóng tối, mũi tên từ sau hướng về phía lưng Cố Yến mà bay thẳng tới.
Chờ đến khi Cố Yến nhận ra động tĩnh quay đầu lại, thì mũi tên dài thẳng tắp đã xuyên qua bả vai của thiếu niên.
Ánh mắt Cố Yến trở nên u ám, hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve nơi vết thương cũ kia một chút.
Cho tới bây giờ, rốt cuộc Cố Yến cũng ổn định lại tinh thần, nghiêm túc nhìn ngắm gương mặt trước mắt.
Gương mặt này so với người nọ trong trí nhớ của hắn có hơi nhỏ hơn một chút, nhưng ngoại trừ cái này ra, vô luận* là một cái nhăn mày hay một nụ cười, hay là vẫn còn thói quen thích ôm chăn khi ngủ, đều giống hệt với lúc trước không khác biệt gì.
*[無論] vô luận: Không loại trừ trường hợp nào cả; bất kể.
Đồng nghĩa:bất kể, bất luận.
( Tui tính dịch ra cho nó thuần mà sao thấy chữ này hay quá nên giữ luôn)
Trái tim của Cố Yến đập càng thêm dồn dập, tất cả niềm vui sướng khi được trùng phùng vào thời khắc này tựa như thoát khỏi lồng giam mà bùng phát ra.
Lúc trước, trong lòng Cố Yến vẫn còn nhiều điểm không thể chắc chắn rõ ràng, chuyện chết đi sống lại quá mức huyền diệu*, huống chi còn có chuyện cây cỏ có thể hoá thành người thật không thể nào tưởng tượng được.
*Huyền diệu [玄妙]: Sâu xa, khó hiểu như có phép mầu, nhiệm mầu.
Nhưng bây giờ, khi nhìn thấy vết sẹo này, hắn đã có thể xác nhận tất cả.
Hắn nhắm mắt lại, thầm gọi cái tên mà hắn đã nhớ nhung trong lòng suốt mười năm.
Hoài Viễn.
- -----Tên kiếp trước của người này, phải gọi là Hoài Viễn mới đúng.
Nhưng mặc kệ là Diệp Tử hay là Hoài Viễn, hắn đều không để ý.
Chỉ cần có thể trở về là tốt rồi.
Cố Yến nhìn chăm chú gương mặt đang ngủ say của Diệp Tử, không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà cúi đầu xuống, nhẹ nhàng hôn lên vầng trán trơn bóng của đối phương.
Một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước, Cố Yến ngẩng đầu lên, lại nhìn thấy Diệp Tử đang mơ mơ màng màng mở mắt.
Cố Yến: "......."
Diệp Tử vẫn còn chưa hoàn toàn tỉnh táo lại từ cơn mê ngủ, y chớp chớp đôi mắt, nhìn chằm chằm Cố Yến, theo bản năng không dám nhúc nhích.
- -----Còn nghĩ mình vẫn là cây cỏ.
Cố Yến hắng giọng nói: "Hoài.......à không, Diệp Tử, em cảm thấy như thế nào?"
Diệp Tử không trả lời, cúi đầu nhìn đôi tay của chính mình, kinh ngạc nói: "Ta lại biến đổi rồi?"
Thấy người này căn bản không nhớ ra những chuyện xảy ra lúc nảy, trong lòng Cố Yến vừa thấy mừng lại vừa thấy tiếc, chỉ có thể nghiêm túc giải thích: " Vừa rồi em ngủ, nên ta đi ra ngoài một lát, vừa trở về thì liền nhìn thấy em trong hình dáng hiện tại"
Diệp Tử buồn rầu: "Ta một lát thì biến thành cỏ, một lát nữa thì lại biến thành người, phải nên làm sao bây giờ?"
Muốn chạy trốn cũng rất là bất tiện.
Diệp Tử lúng túng giấu đi nửa câu sau.
Cố Yến trấn an nói: "Ta từng đọc qua trong bản thoại nói, cây cỏ, chim chóc, thú khi đạt đến cảnh giới tu luyện nhất định, sẽ có thể biến thành hình người, hiện tại có lẽ là em đang ở cảnh giới đầu tiên của biến đổi.
Cũng không có cách nào có thể kiểm soát, em không cần quá mức lo lắng"
"Hơn nữa, cho dù em có liên tục biến đổi bộ dáng, ta........cũng sẽ không chê em"
Khúc đầu Diệp Tử vẫn còn nghiêm túc nghe, nhưng đến khúc sau thì đột nhiên thấy có gì đó không đúng lắm: "Chê?Ngươi chê ta cái gì cơ?"
Cố Yến cong cong khoé miệng ôn nhu nói: "Ta đã phân phó cho quản gia, đem ngày đại hôn lùi xuống hai ngày, để tránh quá mức vội vàng.
Trước mắt em cứ ở tạm biệt uyển* mấy ngày, ta sẽ an bài hai nha đầu tới chăm sóc cho em"
*Biệt uyển [別苑].
Chỗ này tui không biết mọi người ơi, hãy giải cứu tuiiii
Diệp Tử ngẩn ra: " Không đúng, vì cái gì----------"
Cố Yến tự mình nói tự mình nghe*: "Xin lỗi, ta cũng không muốn ném em một mình ở chỗ này, nhưng phu thê trước khi bái đường thành thân không được gặp mặt, đây là tục lệ"
*Nguyên văn: Tự cố tự đạo [自顧自道].
( Thực ra này tui cũng chém đó không chắn nữa (〒﹏〒))
"Vương gia, ta --------"
Cố Yến ngắt lời y, nói: " Được rồi, ta còn chút chuyện cần phải xử lý, em ngoan ngoãn ở trong biệt uyển này đợi mấy ngày đi, đừng chạy lung tung"
Hắn nói xong, cũng không cho Diệp Tử có cơ hội phản bác, nhanh chóng quay đầu ra khỏi cửa.
Diệp Tử ngồi tại chỗ, một lúc lâu sau mới khôi phục tinh thần từ chuyện kinh thiên vừa rồi.
Không phải y chỉ mới ngủ có một giấc thôi sao, mà Thụy Thân Vương đang yên đang lành bỗng dưng nói điên liền điên.
Còn thật sự xem y là Vương phi hả?
_____
Cố Yến lần này quả thực điên đến lợi hại, không chỉ phái mấy tỳ nữ suốt ngày đêm lượn qua lượn lại ở biệt uyển nhìn y, còn có tầng tầng lớp lớp hộ vệ bao vây biệt uyển, bây giờ y có muốn trốn ra ngoài, đi chưa tới hai bước đã bị mấy người đó túm trở về.
Chỉ là so với những cái đó, nguyên nhân chính khiến Diệp Tử phải từ bỏ chuyện bỏ trốn, là bởi vì con mèo ngu xuẩn kia đang ở tiền viện.
Mấy ngày nay không biết là do Cố Yến bày mưu đặt kế, hay là do con mèo kia thật sự thích y, cả ngày cứ lảng vảng ngoài biệt uyển, nhìn y chằm chằm nhìn rất chi là ân cần trìu mến.
Trốn thoát không thành, Diệp Tử chỉ còn hy vọng duy nhất là mong Cố Yến sớm ngày tỉnh táo lại.
Y định đi tìm Cố Yến để hỏi cho rõ ràng ra lẽ, nhưng người nọ