Vương Phi Độc Sủng Thật Yêu Nghiệt

2: Quyết định


trước sau

Tú Yên thắp thêm một ngọn nến, hơi cúi người vuốt y phục đỏ thẳm

" Điện hạ, thật sự phải vậy sao? "

Tần Uyển Tình gật nhẹ đầu, sắp xếp lại số trang sức gọn lại, phấn, son, tất cả đều có đủ

Chỉ còn thiếu nó

Tú Yên đôi mắt đỏ hoe, ôm chầm lấy Tần Uyển Tình, nàng ta siết hơi chặt, sau đó nghẹn ngào:

" Điện hạ, người nhớ phải mang nô tì theo "

" Tất nhiên là vậy rồi "

....

3 ngày trước

Vũ Nhiên được thông báo cần phải về Vũ quốc gấp, hình như chuyện lớn xảy ra rồi

Hắn hơi do dự, tạm thời hoãn lại vài ngày, hắn lo rằng bản thân không có ở đây, Tần Uyển Tình sẽ chịu thiệt thòi

" Tình nhi, nàng về cùng ta được không? "

" Tình nhi, thật sự không được sao? "

Vũ Nhiên đã lặp lại mấy từ này gần trăm lần rồi

" Ừ "

Tần Uyển Tình vỏn vẹn đáp một câu, hiện giờ tình hình rất khó nắm bắt, lại xuất hiện thêm một Thanh Lan, mọi chuyện càng rối hơn

Vũ Nhiên bị dọa cho giật mình, lát sau hắn phải hỏi Tính Phong xem thất công chúa vừa nói gì, hắn phải nghe lại lần hai mới tin là bản thân không nghe lầm

Tính Phong khóc không ra nước mắt, tam vương gia ơi là tam vương gia, khi nào ngài mới thoát kiếp thê nô

" Ta làm gì sai sao? "

" Không có "

" Nàng bị phong hàn à? "

" Không "

" Nàng.. "

" Ta không bị sao hết "

Cái tên này bị làm sao thế

Vũ Nhiên sửng sốt, hình như giống hạnh phúc đến bất ngờ nên không dám tin

Hắn đưa tay ra tính toán một chút

Tề Dự

Tống Thanh Thanh

Tề Thương

Lưu Tâm

..

Nữ nhân này sao nhiều cái đuôi bám theo thế

" Ta loại cho nàng hơn 10 cái hoa đào đấy, à không có, hình như là gần trăm cơ "

Tần Uyển Tình bật cười, sau đó hơi cúi đầu đọc sách

Bởi nàng không muốn hắn thấy ánh mắt áy náy của nàng dành cho hắn

Thật xin lỗi, thời thế đến mức này, chỉ có thể đạp lên nhau mà sống

" Sau này ta có ra sao, ngươi vẫn nhận ra ta chứ? "

Dường như thấy ánh mắt khó hiểu của Vũ Nhiên, nàng vội thêm lời:

" Ví dụ như Thanh Lan có cái bớt đỏ ở lòng bàn chân đấy, còn ta, ngươi làm thế nào để nhận ra ta? "

Vũ Nhiên nhẹ nhàng nâng tay nàng lên, cổ tay trắng nõn vẫn còn được bao bọc bởi vòng mẫu đơn năm ấy

" Đây là bên ngoài để nhận ra nàng "

Sau đấy hắn đặt tay lên ngực trái của mình, cười như gió xuân:

" Còn đây, là thứ quan trọng nhất ta nhận ra nàng "

Có trời mới biết, trong giây phút ấy, nàng đã do dự đến mức nào

Sau này có trăm vạn lời xin lỗi, có lẽ cũng chẳng đủ bù đắp cho hắn

Chua xót làm sao

....

Tần Uyển Tình tường tận trình bày chuyện hôn ước với hoàng thượng

" Có gấp rút quá không? " Hoàng thượng đang chuẩn tấu chương, nghe nữ nhi đòi xuất giá, ngay cả tấu chương cũng không cần chuẩn gì nữa

" Chàng đã đợi nhi thần hơn 1 năm rồi ạ " Tần Uyển
Tình ngồi ngay ngắn, gương mặt chỉ lộ nhẹ ra một ý cười, còn cố tình làm cho hai má hơi ửng đỏ

Hoàng thượng thở dài, quả thật, đã ngăn cách chúng lâu lắm rồi, nếu tiếp tục kéo dài, sẽ không ổn

" Trẫm chuẩn tấu "

" Tạ phụ hoàng "

...

Hoàng hậu được tin, liền vội vàng chuẩn bị giá y, trang sức, ngày ngày ở phòng Tần Uyển Tình để chỉ dẫn vài cách làm dâu, trang điểm thế này thế nọ, nhưng nhiều nhất là dạy chồng sinh con

" Bất cứ ai ức hiếp con, hãy về báo mẫu hậu, có lật đổ cái Vũ quốc ấy mẫu hậu cũng phải đòi công bằng cho con "

" Khi nào có bảo bối, nhớ quay về đây dưỡng thai, ở Tần quốc, đứa trẻ sinh ra nhất định không là tiên nữ cũng là một đấng anh hùng vạn người mê "

Tần Uyển Tình cười nhẹ

Đây là mẫu thân của nàng

Cả đời này ai cũng đừng hòng tranh

" Muội muội, tỷ ở đây chúc muội bình an " Thanh Lan nhẹ nhàng nói, còn đưa cả một cuộn vải lụa tinh xảo làm quà

Tần Uyển Tình chỉ lơ đãng nhìn sang cuộn vải, môi nhếch nhẹ lên

" Đa tạ tỷ quan tâm "

Thanh Lan siết chặt tay áo, cái gì mà bảo bối, cái gì mà nuôi con

Vốn dĩ những thứ ấy thuộc về nàng mới phải

Ngay cả Tần Nhu cũng đến chúc mừng, đôi mắt nàng ta hơi thâm quầng, rõ ràng ở hoàng cung chẳng ai dám ngược đãi nàng ta cả, chỉ là nàng ta tâm không yên thôi

Hoặc là nàng ta bị vứt bỏ rồi

Bại bởi Tống Thanh Thanh

" Muội muội, ở xứ xa quê giống ta, sống sẽ hơi khó khăn một chút " Tần Nhu nhẹ nhàng nói, như một vị tỷ tỷ quan tâm muội muội của mình

Tần Uyển Tình chỉ gật đầu, ý cười trên môi càng nồng đậm

" Muội được Tam vương gia sủng ái đến mức này, có lẽ cũng tốt thôi " Thanh Lan cúi đầu, giọng nói rất nhỏ

" Chàng chăm sóc ta rất tốt "

Thanh Lan hơi run lên một chút, lại trầm tĩnh cười

Tại sao ta không muốn đụng đến các ngươi, các ngươi lại cắn trả ta vậy?

_____________________

Dạo này bí ý tưởng nên truyện nhạt quá:(( chẳng còn tình tiết nào cười nổi nữa, à mà chắc sắp hoàn truyện rồi đấy, nếu bí quá thì kết thúc nhanh

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện