Vượt Bóng Tối Để Yêu Em

Chương 39


trước sau


Viện trường Bách giơ tay nhận lấy hồ sơ từ cô y tá .
ông ta mở ra đưa cho Tô Hàn, rồi nói vào vấn đề chính.
– Đây toàn bộ kết quả kiếm tra của cô Trần, phần não vốn bị tốn thương dẫn đến tựu máu bầm, cho nên chèn lên dây thần kinh thị giác dẫn đến mù lòa.
Cơ thế Tử Kiều run run, Tô Hàn cảm nhận rất rõ, anh choàng tay xoa lấy lưng cô trấn an.
Anh Nền hỏi.
– Vậy có thế chữa được nữa không chú ?
Viện trường Bách có chút đăm chiêu nhìn sãc mặt non nớt của Tử Kiều.
– Thật ra lúc đầu khi xảy ra tai nạn, nếu có thế chữa trị ngay thì hậu quả sẽ không nặng như bây giờ.
Là một người bác sĩ ai cũng cần bệnh nhân phải quý trọng bản thân mình nên ông ta có chút không vui liền hỏi Tử Kiều.

Đọc truyệŋ nhanh nhất tại Nhayho.č0m
– Tại sao cô lại đế tình trạng nặng như vậy f nếu không chữa được đồng nghĩa với việc mù vĩnh viền.Bác sĩ lúc ấy nói vớỉ cô thế nào ?

Làn môi Tử Kiều run rấy, mát liền đỏ hoe vì không phải cô không muốn chữa nhung lúc đó ba của cô nói bác sĩ bảo mât sẽ mù vĩnh viền dù có tiền cũng không thế chữa được cho nên cô mới buông xuôi tất cả.

Cháng phải cô đau lòng đến mức nhiều lúc cò còn muốn chọn đến cái chết đế được giải thoát hay sao.
Tử Kiều nghẹn đâng..
– Tôi không rõ, chỉ nghe ba tôi nói bác sĩ bảo không thế chữa được nữa..
Sâc mặt Tô Hàn lạnh lẽo, anh đau lòng ôm lấy Tử Kiều vào lòng.
– Đừng sợ, anh sẽ tìm cách chữa trị cho em..
Rồi Quay đầu nhìn viện trưởng Bách.
– Chú Bách, vậy hiện tại còn bất cứ cơ hội nào không ? Dù là xác suất nhỏ nhất cũng không sao .Miễn là có cơ hội chữa lành mât cho cô ấy, cháu đều không muốn bỏ qua.
Ông ta nhìn Tô Hàn một chút giống như suy ngẩm gì đấy, rồi mới nói.
– Có ,chí lả có chút khó khăn hơn ..

Ủng hộ chúng mình tại лhayho.com

– Không sao cả ,chú cứ nói..
Tô Hàn trầm ốn nâm

bât.
Tử Kiều lâng tai nghe từng lời của Tô Hàn, trong lòng như tim được tia sáng f nếu không được Tô Hàn ôm vào lòng cò nghĩ minh đã ngã quỵ xuống rồi .Có thật là cô sẽ được nhìn thấy lại mọi thứ hay không ?
Nước mât Tử Kiều lặng lẽ chảy dài bên má.
Viện trưởng Bách nghiêm túc nhìn hai người trẻ đổi diện.
– Tình trạng nảy cháu phải đưa con bé đến bệnh viện Mouth Elizabeth tại Singapore.Vừa rồi chú có gửi hồ sơ bệnh án và kết quả cho Lee xem ,ông ấy là bạn của chú hiện đang công tác tại Mouth .ông ấy nói mát của cô bé này có thế chữa hết ,bàng phương pháp châm cứu.Cháu có thế yên tâm, họ sẽ xảy dựng phác đồ điều trị phù hợp theo nhu cầu cá nhân của người bệnh.

Nhưng chú khuyên cháu không nên chậm trề nữa (càng kéo dài thời gian (xác suất thành cõng càng thấp đi.
– Chúng ta sẽ sang Singapore thật sao ?
Khi ngồi trẽn xe rồỉ mà Tử Kiều vẫn chưa hết hoang mang khi những gì vừa diên ra với mình.Cô cảm thấy mọi thứ như là giấc mơ không chân thật chút nào.

Cô rất sợ mình nháy mât một cái tất cả đều sẽ biến mất..
Tô Hàn gỉơ tay ôm lấy Tử Kiều,cô dựa sát vào người anh, hướng lấy hơi ấm từ anh đế cô tin râng đây là sự thật không phải là giấc mơ do cô mong cầu mà đảm ra mộng mị.
Anh cúi đầu ấn một nụ hôn lẽn trán Tử Kiều .
– Đúng vậy, em về chuẩn bị hành lý chỉ đem những thứ cần thiết, qua đó còn thiếu gi chúng ta sẽ mua sau.Đúng bảy giờ tối nay anh sẽ qua đón em.
Tử Kiều gặt đầu .trong lòng ngoài sự rung động không nói nên lời song song đó chính là sự cảm động sâu sâc.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện