Nhóm dịch: Thiên TuyếtBọn họ đã ước định là sẽ cùng nhau bước vào nội viện, cùng nhau ngự kiếm thanh minh, cùng nhau siêu phàm nhập thánh.
Những ký ức kia, những ước định kia…Lăng Hà chưa hề nghĩ tới, năm người tâm đầu ý hợp, tình thâm nghĩa trọng như thế, lại có một ngày bất hoà, sinh tử đối chiến.Sao lại có thể như thế?Y nghĩ.Y nghĩ mãi mà không rõ, nhưng y vẫn ôm thi thể lạnh băng Phương Bằng Cử, đi đến trước cửa Phương phủ."Làm gì vậy?" Người gác cổng ngăn lại hỏi.Phủ đệ của Phương trạch rất cao, cao của cao cao tại thượng."Ồ." Lăng Hà ôm thi thể Phương Bằng Cử, hơi cúi đầu biểu thị chào hỏi: "Phương Bằng Cử qua đời, ta mang thi thể gã trở về cho quý phủ an táng."Nếu không ai thu lại, thi thể liền sẽ bị quan phủ kéo đến *Loạn Táng Cương thống nhất xử lý.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Đó là nơi Tả Đạo Yêu Nhân thích đến xem nhất, chết rồi cũng rất khó an yên.*Loạn Táng Cương: bãi tha maNhưng Lăng Hà cho rằng lời này không cần phải nói, y không phải là người thích được biểu công, cũng không coi đây là công lao gì.Người gác cổng biến sắc, đóng chặt cửa lớn.
Thanh âm từ phía sau cửa truyền đến: "Ngươi mang đi đi! Lão gia nói không cho phép gã vào cửa!""Tiểu ca." Lăng Hà thành khẩn nói: "Thỉnh cầu báo lại một tiếng cùng chủ nhân nhà ngươi, dù nói thế nào Bằng Cử cũng là huyết mạch Phương gia.
Có lẽ bọn họ chỉ nóng giận nhất thời, sẽ không mặc kệ không lo."Người gác cổng hơi chần chờ: "Ta đi hỏi một chút vậy… Ngươi đừng thừa cơ xông vào đấy!""Xin tiểu ca yên tâm."Lăng Hà ôm thi thể Phương Bằng Cử, bình tĩnh đứng trước cửa Phương phủ, lắng nghe bước chân xa xôi vội vàng kia.Y cúi đầu nhìn xuống thi thể đã sớm lạnh băng của Phương Bằng Cử, nói: "Bằng Cử, ngươi xem bản thân đã làm chuyện ngu xuẩn gì? Chết rồi cũng chẳng có ai quan tâm, thần ghét quỷ hờn."Qua một đoạn thời gian rất dài, thanh âm người gác cổng mới lần nữa vang lên ở sau cửa."Lão gia nói." Người gác cổng hắng giọng một chút, thuật lại giọng nói của Phương trạch: "Chết thì đã chết rồi, còn lôi trở về làm cái gì?"Lăng Hà sửng sốt một chút, mới lúng ta lúng túng nói: "Phương gia là một gia tộc có tiếng tăm, cũng nên cho Bằng Cử chút thể diện.""Lão gia nói, ông ấy đã rõ ràng nguyên nhân cái chết của Phương Bằng Cử.
Loại người bất nhân bất nghĩa này, không phải là người của Phương gia!""Nhưng gã chính là người Phương gia." Lăng Hà nói."Ngươi đi đi!" Người gác cổng từ trong khe cửa ném ra một nắm tiền: "Lại dây dưa chúng ta liền báo quan!"Những đồng tiền kia rơi đầy đất phát ra những tiếng leng keng, hấp dẫn ánh mắt của người khác.
Nếu dùng cho an táng đơn giản một cỗ thi thể cũng có chút dư.
Tiền dư ra, chính là tiền boa.Đây chính là thái độ của Phương gia.Lăng Hà trầm mặc.Y không định nói thêm gì nữa.Y rất nghèo, từ nhỏ đã nghèo.
Rất thiếu tiền, áo ngoài hoàn hảo duy nhất của y đang quấn trên thi thể Phương Bằng Cử, áo trong đã vá rất nhiều miếng vá.
Đứng trước cửa tráng lệ rộng lớn của Phương phủ, giống một kẻ thân thích vừa bị ăn canh bế môn.(1) Ăn canh bế môn: ý nói là bị chủ nhà đóng cửa không tiếpY ôm thi thể Phương Bằng Cử, quay người rời đi.Từ đầu tới cuối, không nhìn những đồng tiền