Nhóm dịch: Thiên TuyếtNơi này là Phong Lâm Đạo viện, có Đổng A tu vi Ngũ phẩm tọa trấn.
Một khi biết có dị động, tất nhiên trấn sát! Vô luận là tà vật quỷ dị gì, thì cũng đều không dám gây ra động tĩnh quá lớn.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Nếu có thể khiến nó phải bỏ chạy thì quả thực là thượng sách .Nhưng cái đầu kia bắn tới với tốc độ quá nhanh, Khương Vọng căn bản không kịp né ra.Cho nên hắn lui lại mấy bước, đột nhiên nhảy lên trên không trung, dồn hai viên đạo nguyên đang có bên trong đạo mạch vào đùi phải, sau đó vặn người, quật lại một trước trong không trung!Dưới sự thôi động của Đạo nguyên, một cước này của hắn có sức mạnh hơn xa quá khứ.Hình tượng của thần quỷ yêu ma xưa nay không chỉ dừng lại ở truyền thuyết, dù Khương Vọng chưa hoàn toàn bước vào thế giới siêu phàm, nhưng sớm đã được chứng kiến thế giới siêu phàm.
Hắn đã từng giết người, từng thấy máu, đã sớm tôi luyện sự can đảm cho chính mình.Hắn tự nhủ trong lòng, kia là một quả cầu, không phải là đầu, kia chẳng qua chỉ là một quả cầu!Ầm!Mặt giày và đầu người chạm mạnh vào nhau, cái đầu kia bị bắn về với tốc độ nhanh hơn cả khi nó lao tới, đụng mạnh vào thi thể không đầu đang lao đến kia khiến nó lảo đảo.Sút bóng vào gôn!Cùng lúc đó, Khương Vọng cũng cảm giác được mu bàn chân đau đớn một trận, hóa ra lúc hắn xuất đòn cũng đồng thời cũng bị cái đầu ngoặm mất một miếng thịt.Vết thương mơ hồ phiếm xanh.Trong lòng Khương Vọng biết không ổn, chỉ e đây là tác dụng của một loại thi độc.Nhưng mục tiêu của hắn là lấy công ngăn địch đã đạt thành, lập tức không do dự mà xoay người chạy .Mấy bước cuối cùng chạy đến hành lang lại bị một tầng màn nguyên khí trong suốt ngăn cách lại.Cỗ lực lượng kia cũng không cường đại, nhưng vô cùng cứng cỏi, một mực ngăn trở con đường phía trước.
Đây là cục diện vây giết!Trong đầu Khương Vọng cấp tốc suy nghĩ, viên đạo nguyên cuối cùng bên trong đạo mạch được thôi thúc, ngưng tụ trên vai phải.Hắn điên cuồng phát lực, dùng vai xông tới!"Mở ra cho ta!!!"Khương Vọng chỉ cảm thấy thân thể nhẹ bâng, đã thoát khỏi ngăn cách hành lang của hai hàng ký túc xá.Sau đó hắn nghe được tiếng gió, côn trùng kêu vang, tiếng nói chuyện tới lui của các đệ tử ngoại môn… âm thanh của ban đêm.Hoàn cảnh tĩnh mịch kia bị phá vỡ."Khương Vọng sư huynh, huynh đang làm cái gì?""Sư huynh, sao huynh bị thương rồi?"Có đệ tử ngoại môn nhìn thấy Khương Vọng hô lên.Khương Vọng nghe được tiếng chào hỏi quen thuộc của đồng môn, biết rõ chính mình đã thoát hiểm.
Hắn quay người xông về phía hành lang kia, nơi đó quả nhiên đã trống không.Cỗ thân thể cùng cái đầu kia cũng đã biến mất không thấy gì nữa .Mà hai bên ký túc xá có người đẩy cửa ra khó hiểu nói: "Chuyện gì xảy ra, vừa nãy sao không mở được cửa?"Cũng có một âm thanh hoảng sợ kêu lên: "Chết… chết người rồi!"Khương Vọng dẫn đầu xông vào ký túc xá truyền đến tiếng kêu, lúc này mới phát hiện thi thể đứt đầu bị mất tích.
Nó cùng đầu của nó, giờ phút này đang lẳng lặng nằm trên mặt đất, mặt mũi vẫn nguyên vẹn sự dữ tợn.Kẻ đang ngồi ở góc tường run rẩy không thôi, hẳn là bạn cùng phòng của nó.Thủ đoạn mà đối thủ bày ra, có dính dáng đến Ngự Thi