Nhóm dịch: Thiên Tuyết"Lão Lăng?" Đỗ Dã Hổ quay đầu lại, Lăng Hà đã đả tọa ở trên giường của y.Lăng Hà nghĩ thầm: Một muội muội cả mặt đều là râu quai nón vậy chẳng phải quá đáng sợ sao!"Giống y như lão Tam, đều cuồng tu luyện!" Đỗ Dã Hổ lầm bầm một câu, đi đến bên cửa sổ cầm lấy ly trà Khương Vọng rót trước đó uống vào một hớp."Phi phi phi!" Đỗ Dã Hổ phun liên tiếp mấy ngụm: "Trà này sao mà đắng như vậy?""Đắng chết ngươi đi!" Lăng Hà tức giận nói.Là tòa thành lớn duy nhất trong vòng trăm dặm, nhà trong thành Phong Lâm đương nhiên không thể rẻ.Sự giúp đỡ của Lăng Hà chỉ là muối bỏ biển, bản thân Khương Vọng cũng không có tiền tích góp.
Nhưng cũng may là có một kẻ không thiếu tiền.Khương Vọng ôm Khương An An trực tiếp tìm đến Triệu Nhữ Thành."Đưa ta ít ngân lượng." Khương Vọng đi thẳng vào vấn đề.Triệu Nhữ Thành và Khương An An đang mắt to lườm mắt bé, nghe được liền hỏi: "Cần bao nhiêu?""Muốn mua một ngôi nhà nhỏ gần Đạo viện thì cần bao nhiêu ngân lượng? Chỉ có hai người là ta và muội muội ở thôi.""Mua nhà làm gì thế, hai người ở luôn nhà ta không phải là được sao? Chỗ ta có nhiều phòng còn đang trống." Triệu Nhữ Thành nhìn Khương An An nháy mắt trái một lát, sau lại nháy mắt phải, thỉnh thoảng lại lộ ra nụ cười mà hắn ta tự cho là đẹp trai.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Đương nhiên, diện mạo của hắn ta quả thực tuấn mỹ.Khương Vọng nhìn Khương An An rồi nói: "Bọn ta phải có ngôi nhà riêng cho bản thân."Hắn sống ở đâu đều không quan trọng, nhưng tiểu An An thì khác.
Tiểu cô nương được gửi đến đây, cho dù biểu hiện mạnh mẽ đến đâu nhưng nội tâm cũng không tránh được sự mỏng manh và mẫn cảm."Ồ" Triệu Nhữ Thành sờ cằm suy nghĩ một chút: "Hình như ở gần Đạo viện ta còn có vài ngôi nhà, huynh chờ ta hỏi xem."Hắn ta quay đầu rồi gọi to: "Đặng thúc!"Một lúc sau, một người đàn ông trung niên với khí chất nồng hậu bước vào, cúi đầu cẩn thận nói: "Công tử.""Ở gần Đạo viện chúng ta có ngôi nhà nào thích hợp không? Chọn ra một nơi, đưa khế ước nhà đất cho Tam ca ta."Người được gọi là quản gia – Đặng thúc trả lời: "Không cần phức tạp vậy, hiện tại vẫn có ba chỗ đang còn trống.
Không biết ngài muốn chỗ nào?"Triệu Nhữ Thành nhìn về Khương Vọng: "Tam ca, huynh thấy sao?"Khương Vọng nhìn quản gia cười ôn hòa: "Phiền Đặng thúc rồi, nhà không cần quá to, chỉ cần đủ cho ta và An An ở là được.
Quan trọng nhất là gần Đạo viện, để ta về nhà thăm nom cô bé."Quản gia cũng mỉm cười: "Ngay hẻm Phi Mã phía sau Đạo viện là có một ngôi nhà nhỏ, chỉ là không biết có hợp ý ngài không?""Đi! Chúng ta đi xem xem!" Triệu Nhữ Thành lập tức nói: "Thúc đưa chìa khóa cho ta là được."Khương An An không thích nói chuyện, bình thường cũng không để ý người khác.
Nhưng khuôn mặt nhỏ như được chạm khắc bằng ngọc đó, tự nhiên làm người khác yêu mến.Trên đường Triệu Nhữ Thành không ngừng trêu chọc cô bé."An An, muội nghĩ thử xem Nhữ Thành ca và Vọng ca của muội ai đẹp trai hơn? Ài, mình sao lại đề ra một câu hỏi như vậy nhỉ, làm sao có thể so sánh được?""An An, An An, nhìn thấy kẹo Hồ Lô bên kia không? Vào lòng huynh, rồi chúng ta đi mua cả bó, được không?""An An à, muội có biết là muội rất nặng không? Nhìn muội béo quá, tay ca ca