Nhóm dịch: Thiên TuyếtKhương Vọng không phải kẻ ngu, lúc phụ thân còn tại thế cũng từng nói qua một chút chuyện trên phương diện làm ăn với hắn, chính là vì muốn giúp hắn có đường lùi, nếu như tu hành không thành, còn có thể trở về sống những ngày tháng an lành.Biết rõ trong chuyện này ắt có vấn đề, nhưng Khương Vọng chỉ nói: "Có chuyện gì ta có thể giúp đỡ sao, di nương?"Hắn nghĩ, nếu là muốn chút vàng bạc, đại khái có thể góp ra một ít.
Dù nói thế nào, thì Khương An An cũng là muội muội duy nhất của hắn.
Nếu chỉ tính riêng Khương An An, hắn cũng hi vọng cô bé sống tốt hơn một chút."Ta biết tiểu Vọng đã quen nỗ lực, khẳng định sau này tiền đồ sáng lạng.
Nhưng di nương…" Tống di nương lau lau nước mắt: "Di nương là một người phụ nữ chỉ biết chăm lo gia đình, lại không có tài cán gì, hiện tại chống đỡ không nổi nữa rồi…"Bà ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn Khương Vọng: "Sau này An An có thể giao cho con không?"Một tia tình cảm dịu dàng cuối cùng trong mắt của Khương Vọng cũng biến mất.Dù có thế nào hắn cũng không ngờ được, đến cả con gái ruột của mình mà phụ nhân này cũng không cần.Khương Vọng chậm rãi gật nhẹ đầu, mới nói: "Xem ra di nương đã tìm được một nhà tốt?"Tống di nương hơi cụp mắt.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Đến bây giờ, bà mới bỗng nhiên có hơi xấu hổ trước mặt trưởng tử của vong phu.
Cảm giác này chậm rãi dâng lên từ sâu trong đáy lòng."Kết hôn, giá phu, tang sự, thú thê đều là nhân chi thường tình." Từ đầu đến cuối, Khương Vọng cũng không có nặng lời: "Vậy An An có biết là sau này phải sống cùng ta không?""Nó vẫn chưa biết.
Di nương muốn hỏi trước ý kiến của con một chút.
Con cũng biết, trước giờ nó vốn nhát gan, sợ người lạ.
Nếu như ta mang theo nó, thì cũng không quá tốt…" Mặc dù Tống di nương đang giải thích, nhưng giọng nói ngày càng nhỏ."Ta biết rồi." Khương Vọng ngăn bà lại: "Vậy để ta nói với con bé hay là người nói?""Con nói đi." Tống di nương nói: "Ta… sắp phải đi rồi, xe ngựa còn chờ ta ở ngoài thành."Khương Vọng yên lặng một hồi: "Cũng được.
Vậy ta sẽ không tiễn.""Mỗi tháng ta sẽ gửi ngân lượng cho con.""Không cần.
Ta có thể nuôi được An An.
Di nương, người… tự bảo trọng.""Con và An An cũng phải sống thật tốt." Tống di nương nói xong liền đứng dậy.Đi ra ngoài hai bước, bỗng nhiên lại dừng lại, quay đầu mắt ngấn lệ nói với Khương Vọng: "An An không thích ăn bí đao, thích ăn cà, thích nhất đồ ngọt… nhưng đừng cho nó ăn nhiều.""Khi ngủ, con bé thường xuyên đạp chăn mền…Còn nữa… Nó còn nhỏ tuổi không hiểu chuyện, con là ca ca nhường nhịn nó một chút.""Di nương." Khương Vọng vốn không muốn nói thêm gì nữa, nhưng thấy Tống di nương hành động như vậy, thì nhịn không được mà nói: "Không biết người còn nhớ hay không? Lúc trước phụ thân ta vốn có thể lại chống đỡ hai năm, nhưng ông không chịu trị bệnh, muốn để lại gia sản cho người.
Để người chăm sóc tốt cho ta và muội muội nhỏ tuổi…”Tống di nương không lời nào để đáp, che mặt mà đi.Khương Vọng ngồi ngây người một lúc lâu, rồi tự rót cho mình một chén trà.Những năm này hắn ở bên ngoài cầu đạo, vừa khó khăn vừa đau khổ nhưng chưa từng đưa tay lấy tiền từ trong nhà dù chỉ là một lượng bạc.
Bởi vì nghĩ đến phụ thân bệnh nặng trên giường, Tống di nương và An An sinh hoạt không dễ dàng.
Bởivì nghĩ đến phụ thân thà rằng chết sớm một chút, cũng không muốn liên lụy bọn họ.
Hắn sao có thể cầm