Nhóm dịch: Thiên TuyếtNgựa được dùng đều là ngựa chiến trong quân doanh, người cưỡi đều là tu sĩ của Đạo viện.
Tuy rằng chỉ có hơn 30 người nhưng đi đứng dứt khoát, hành động nhanh chóng, mang khí thế của thiên quân vạn mã.Vó ngựa như sấm, nhưng đột ngột dừng lại!Ngựa đều là chiến mã trải qua trinh chiến nhiều năm, nhưng lại tung vó rít lên trước màn sương mù bao trùm toàn bộ trấn Tiểu Lâm, mặc cho người cưỡi thúc giục như thế nào cũng không bước thêm dù chỉ một bước.Hơn ba mươi con ngựa chiến kinh hãi và đồng thanh rít lên.
Trong trấn Tiểu Lâm dường như có điều gì đó khiến chúng sợ hãi.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Cảnh tượng này thật đáng sợ.Cho dù vì thực lực của người cưỡi khiến cho cảnh tượng nực cười ngã ngựa trước trận chiến không xảy ra nhưng sĩ khí đi xuống trông thấy, không còn hừng hực khí thế như khi mới ra khỏi thành.Ngay cả ánh mắt của Vương Trường Tường người luôn bình thản cũng trở nên thận trọng.Chỉ có Ngụy Nghiễm là mặt không đổi sắc.Bộ giáp trên người hắn ta loang lổ nhiều màu, đao bên cạnh hông dài và thẳng.
Bên dưới là chiến mã, cao to hùng dũng.Ai cũng biết đây là ba thứ mà Nguỵ Nghiễm yêu thích.Hắn ta đột nhiên rút đao.Như thể một tia chớp lóe lên, đao quang đã biến mất.
Nhưng con bảo mã dưới chân hắn chợt rít lên, chiếc đầu lớn của nó rời khỏi cổ rơi xuống, cột máu từ cổ phun mạnh ra xa một khoảng.Xác ngựa ngã rầm xuống đất.Ngụy Nghiễm gác đao, mắt nhìn về phía Trấn nhỏ chìm trong sương mù, giọng lạnh lùng: "Lâm trận sợ chiến, để ngươi lại làm gì?""Hay!" Người đầu tiên đáp lại là Đỗ Dã Hổ, tính hắn vốn cương mãnh, thích thẳng thừng không vòng vo.
Sau đó liền đấm nát đầu ngựa và nói: "Họ Ngụy, tiếp theo chúng ta xông lên như thế nào?"Ngụy Nghiễm khẽ nâng tay phải lên: "Nghe lệnh của ta, xuống ngựa chuẩn bị xuất trận, kết theo Phong Thỉ Trận, lấy ta làm đầu mũi tên, tiến thẳng vào trấn Tiểu Lâm."Ngụy Nghiễm giết ngựa làm mọi người đều nhận ra rằng đã hết đường lui.
Lúc này càng không có chỗ để do dự nên lần lượt xuống ngựa.Ngụy Nghiễm lại hô: "Rút vũ khí."Âm thanh của đao sắc rút khỏi vỏ đồng thanh vang lên.Lúc này, tên phụ tá có bề ngoài bình thường của Ngụy Nghiễm đứng lên, tay phải nâng lên, tay trái bấm quyết, miệng lẩm phẩm vài câu, cuối cùng nói: "Phong Nhuệ!"Khương Vọng chỉ cảm thấy nhuệ khí phát ra từ thanh kiếm trong tay.
Thanh kiếm này vốn chỉ được coi là tương đối sắc bén, nhưng lúc này đem lại ảo giác là không có gì không thể phá vỡ."Lên lửa!"Trên tất cả vũ khí, lửa chợt bốc lên.
Các tu sĩ cầm kiếm như cầm đuốc, cố gắng soi sáng trấn nhỏ chìm trong sương trước mặt."Cố thể!"Lăng Hà cảm thấy cơ thể mình trở nên cứng rắn, có cảm giác muốn so nắm đấm với ai đó.
Nhưng khi liếc sang Đỗ Dã Hổ bên cạnh thì liền lặng lẽ xóa đi cảm giác đó.Điều Triệu Nhữ Thành nghĩ lại là Đạo thuật tăng ích cho đám đông thì ít nhất cũng là Đạo thuật cấp Bính thượng phẩm.
Vậy mà tên phụ tá với vẻ ngoài tầm thường của Ngụy Nghiễm có thể liền lúc sử dụng 3 đạo khác nhau mà mặt không đổi sắc, Binh Bộ quả thật là ngọa hổ tàng long.Bất luận mọi người suy nghĩ sao thì khi hành quân chỉ có thể có một ý chí.
Dưới sự hỗ trợ của đạo thuật, Ngụy Nghiễm rút đao dẫn đầu bước vào trấn Tiểu Lâm.Mọi người vừa đi vừa quan sát, trấn nhỏ vắng lặng đến nỗi chỉ có tiếng bước chân của họ.Đi được một lúc, sương mù dường như dày đặc hơn.Sương mù đặc khịt, cách ba bước đã không còn nhìn thấy bóng dáng, chỉ có thể