Thời gian lại yên lặng trôi, một tháng lại một tháng đi qua.
Cuộc sống ở học viện của Tư Niên vẫn bình thản trôi.
Lemi đôi lúc vẫn gây khó dễ cho cậu trong lớp.
May mắn Tư Niên nghe được lời cảnh báo của Băng, các nhiệm vụ, hồ sơ đều nhất nhất chụp lại làm bằng chứng.
Lemi cũng không quá dám chèn ép cậu như các dị năng giả khác đối xử với nhau.
Vì cô ấy còn bận phải giữa lại hình tượng tốt đẹp trong lòng mọi người.
Tư Niên ở trong lớp cũng quen được vài người bạn mới.
Chương trình học của cậu rất khó, mỗi đêm đều là Anzasil vừa ngồi giải quyết công việc của tiệm bánh, vừa ngồi giảng bài cho Tư Niên.
Những kiến thức căn bản của lớp chỉ huy, Anzasil hầu như đều được thầy mình dạy từ nhỏ, hắn lại thích đọc sách, nên trên cơ bản sẽ không quên.
Thứ hắn giảng cho Tư Niên cũng là hắn tự đọc sách nghiên cứu nên cũng không quá dễ hiểu, bản thân Tư Niên đều tự phải nổ lực không ngừng.
Nếu hỏi cuộc sống của Tư Niên có gì thay đổi nhiều nhất thì có lẽ việc bánh của cậu bán khá chạy tại học viện.
Lần trước kêu gọi mọi người mua bánh cùng Keiran chỉ là sự hứng trí nhất thời.
Người lạ mua thật sự cũng chỉ vì nể mặt.
Vậy mà, sao vài ngày lại có người quay lại hỏi mua.
Bánh làm rất mất thời gian, Tư Niên cũng không có định kinh doanh lâu dài ở nơi này, nên lúc đầu chỉ đơn giản là từ chối.
Nhưng người hỏi ngày một nhiều, người ta cũng rất lịch sự, bọn họ cũng không thể đánh đuổi người ta đi, lại cộng thêm bệnh tiếc nguyên tinh.
Cuối cùng Tư Niên cũng chấp nhận bán.
Nhưng bán theo một cách rất khác biệt.
Cậu bán mỳ ăn liền và bánh bao ăn liền.
Chỉ bán với số lượng có hạn và bán thẳng cho nhà ăn trong học viện.
Nơi sản xuất thì ở bên ngoài, nghĩ đi nghĩ lại vẫn là hợp tác với Keiran.
Lần này không phải bán công thức mà là chia phần trăm.
Tư Niên không rõ giấy tờ, không rõ thủ tục, không rõ trình tự, nên cuối cùng vẫn là vào tay Anzasil.
Tư Niên nhìn Anzasil đã hai đêm không ngủ, vừa tự trách, vừa đau lòng:
"Em sau này sẽ không gây phiền phức gì cho anh nữa, nếu có anh hãy thẳng thắn nói với em được không?"
Anzasil xoa xoa đầu cậu:
" Không có gì, nhưng em đừng cố nhúng tay vào những vấn đề này nữa, lần này chúng ta cứ để danh tiếng hoàn toàn cho nhà Keiran.
Em chờ anh một chút, vài năm nữa thôi, anh sẽ có thể để em làm đều mình thích"
Tư Niên không nói gì.
Cũng không thể nói cậu thích biến thành hải cẩu, nằm cuộn người trong lòng Anzasil dưới cái nắng chiều.
Anzasil nghĩ cậu buồn nên lại an ủi:
" Dù sao nguyên tinh vẫn kiếm được rất nhiều, chúng ta sẽ mua một căn nhà ở khu trung tâm"
Tư Niên ngơ ngác:
" Nhiều đến thế sao?"
Anzasil:
" Việc đã có anh tính toán, em lo vẽ phát thảo căn nhà mà mình thích đi.
Nếu không nghĩ được anh sẽ xây một căn mô hình hải cẩu"
Anzasil không nói cho cậu biết nguyên tinh kiếm được từ bán bánh buôn mỳ, cũng không bằng nguyên tinh hắn kiếm được từ vài lần giúp Mục thu dọn một số sản nghiệp của người khác.
Nguyên tinh đó là Mục lấy từ tay cha hắn, nên rất sẵn sàng chi.
Cha hắn thấy chỉ cần bỏ ra nguyên tinh liền có thể thu về nhiều địa bàn, thì cũng rất vui vẻ mà móc túi.
Ai cũng hài lòng, vẹn cả đôi đường.
Ông ta không bao giờ nghĩ đến Mục đang moi tiền tích góp mấy trăm năm của ông để xây dựng chỗ đứng của mình.
Dù sao con trai ông bao đời nay vẫn ngoan ngoãn như vậy.
Dù trên giấy tờ vẫn là nhà Miller hợp tác cùng học viện.
Nhưng bạn bè đều biết mấy món này xuất phát từ Tư Niên.
Đồ ăn này, bên ngoài có lẽ rất cao, nhưng trong học viện giá vô cùng hữu nghị.
Vì Tư Niên không nghĩ sẽ nâng giá các món đồ cậu lấy công thức từ thế giới trước lên cao, thêm nữa Anzasil muốn tạo danh tiếng tốt trong học viện.
Suy cho cùng số thành viên trong học viện này không phải ai cũng có điều kiện, đa số vẫn là những người đến từ các tinh cầu xa xôi trong vũ trụ.
Tuy giá cả bên ngoài họ không quyết định được, nó thuộc về quyền của nhà Miller, nhưng giá trong học viện vẫn có thể thương lượng.
Keiran cũng không muốn lấy danh tiếng của Tư Niên.
Nên chẳng mấy chốc mọi người đều biết Tư Niên mới là nguyên nhân giúp bọn họ có thể ăn nổi mấy món này.
Sau sự kiện này Tư Niên có được hảo cảm từ rất nhiều người không biết mặt.
Nhưng có người thích tất cũng có người ghét.
Lemi muôn đời vẫn giữ nguyên quan điểm của mình.
Đứng trước cảnh danh tiếng Tư Niên ngày càng đi lên, Lemi vẫn án binh bất động.
Chỉ sử dụng quyền hạn lớp trưởng của mình mà gây khó dễ lén lút.
Nhưng Tư Niên đã có đề phòng, lại làm việc cẩn thận, nên hầu hết vẫn ổn thỏa.
Lại đến cuối tháng, Mục và Keiran lại bắt đầu đón tiếp những người chuẩn bị khiêu chiến giành chức vị.
Nhưng những tháng sau này, hầu như những người tìm đến rất ít.
Chủ yếu chỉ có một dị năng giả chung đội với Lemi, do bị đội của cậu chèn ép đủ điều mà đứng lên phản khán.
Bọn họ chính là kiểu yêu ai yêu cả đường đi, ghét ai ghét cả tông ti họ hàng, vì thế đội của Lemi không ai có chức có quyền nào nên bị đội Tư Niên chèn ép không ngừng.
Đó là việc quan trọng khi chọn nhóm.
Nếu nhóm Tư Niên ở thế dưới cơ cũng sẽ chịu thiệt thòi như thế.
Ngày lễ diêm mạc cũng đã gần đến.
Nhưng trước đó vẫn còn diễn ra một sự kiện quan trọng.
Buổi thực chiến lần một của bọn họ sẽ bắt đầu.
Các buổi thực chiến của học viện cũng diễn ra theo mức độ từ dễ đến khó, theo kiến thức nền bọn họ được học.
Thực chiến lần này không phải với người mà là với quái vật Xifia.
Mỗi nhóm được giao một cho Xifia, chỉ cần g.iết c.hết nó là hoàn thành nhiệm vụ.
Học viện không còn phát thiết bị phòng hộ như các vòng thi tuyển.
Thực chiến ở học viện, thua cuộc chính là chết.
Vì thế mỗi cá nhân đều phải không ngừng cố gắng mà bức phá bản thân mình.
Nhóm là nhóm tự đăng ký, từ năm đến mười người một đội.
Đội của Tư Niên chỉ có bảy.
Nhưng bảy người đều rất chất lượng, chỉ tiếc các hệ thuộc tính dị năng khá đều nhưng hệ đào tạo thì không.
Bọn họ được giao cho một chiếc tàu vũ trụ chiến đấu.
Thứ này lại là chương trình học của lớp trung phong.
Những lớp khác cũng được đào tạo qua, nhưng sẽ không đào sâu.
May mắn là ít nhất đội của Tư Niên vẫn có một Edric được đào tạo từ nhỏ, một Chiến Lang từng dẫn quân đánh thuê khắp vũ trụ, cả một Anzasil thông hiểu nhiều điều.
Chiến Lang rất tự tin:
"Các cậu cứ yên tâm, có những năm tôi ăn ngủ trên tàu chiến còn nhiều hơn đi trên mặt đất đấy"
Anzasil cũng