“Mẫu thân ơi, Tiểu Mục sợ quá!”
“Có cái gì mà phải sợ?”
Tô Tử Mạch vẫn cố kiên cường đứng thẳng người để che chắn cho Tiểu Mục đang đứng phía sau lưng.
Nếu người này thật sự muốn gϊếŧ người, thì bọn họ dù có dốc toàn lực chống đỡ cũng không có khả năng bình an.
Nếu hắn không định gϊếŧ người, thì dù bọn họ không cầu xin lời nào cũng sẽ không gặp phải nguy hiểm gì.
Cho nên, cứ việc đường đường chính chính đứng thẳng lưng, cùng lắm thì đánh một trận sống mái thôi.
Đội thân vệ của Thất tiểu thư thấy Tô Tử Mạch vẫn đứng thẳng đối diện với người đó thì đều cảm thấy vui sướng khi người khác gặp họa.
Tô Tử Mạch này mà cũng dám đứng đối mặt với đế tôn, nàng tuyệt đối chết chắc rồi!
Nhưng mà…
Nam nhân băng lãnh đó chỉ liếc nhìn Tô Tử Mạch một chút chứ không có hành động gì khác cả, hắn liếc nhìn nàng thì có cảm giác hình như bản thân có quen biết người trước mặt này rồi.
Ánh mắt bình lặng của nam nhân băng lãnh trước mặt đột nhiên lướt qua vài gợn sóng nhưng lại biến mất rất nhanh.
Đến khi hắn nhìn thấy bụng của Tô Tử Mạch hơi lớn hơn bình thường thì ánh mắt lại biến đổi thêm một lần nữa, nhưng vẫn rất nhanh đã khôi phục sự trầm tĩnh lạnh lùng như thường.
Hắn không một lời báo trước nào, đột nhiên phất tay áo bào.
Vù vù vù!
Một đợt gió lốc đột nhiên nổi lên thổi đất cát bay mịt mù, trời đất biến sắc.
A a a…
Nhóm thân vệ của Thất tiểu thư chỉ vừa kịp hét một tiếng vô cùng thảm thiết thì đã bị hoá thành cát bụi bay theo gió, hoàn toàn tan biến trong không khí rồi.
Tất cả bọn người đó đều bị tiêu diệt sạch sẽ!
Tô Tử Mạch cũng ngây ngẩn cả người.
Người khống chế cỗ xe kim long kéo dường như đã quá quen với những cảnh tượng tương tự như thế này, chỉ thì thầm với người hầu thân cận Lãnh Vũ đứng bên cạnh vài câu.
“Đế tôn đại nhân có phải đã gϊếŧ nhầm người rồi không?”
“Đúng vậy, nữ nhân không quỳ xuống bái lạy kia thì bình an vô sự, còn mấy người đều quỳ xuống sao lại chết sạch toàn bộ vậy?”
Nhưng điều khiến mấy người hầu mặc áo giáp vàng kia càng kinh ngạc hơn chính là vị đế tôn đại nhân từ trước đến nay luôn lập tức rời khỏi khi giải quyết xong phiền phức, nhưng nay lại chậm rãi đứng dậy khỏi khoang xe rồi bước về phía Tô Tử Mạch.
Trong nháy mắt, khoảng cách giữa hai người đã thu hẹp nhanh chóng.
Một hơi lạnh thấu xương đột ngột ập vào mặt của Tô Tử Mạch, nàng lập tức cảm nhận được khí chất kiêu ngạo, lãnh đạm, cảnh báo người sống chớ đến gần của người nam nhân trước mặt này.
Hắn tiến đến gần như vậy