“Cô là ai?”
Cố Đình Uyên hờ hững liếc Đường Tịch Dao một cái, đưa tay ôm Đường Tuế vào lòng mình.
“Đây là vợ tôi.
”
Cố Đình Uyên nói ra lời này, cũng không hề quan tâm mọi người bàn tán.
Anh không coi ai ra gì mà đưa Đường Tuế rời đi.
Bọn họ rời đi, mọi người chỉ trỏ nhìn về phía mấy người Đường Tịch Dao.
“Chậc chậc, Đường Tịch Dao nói dễ nghe thật, cô ta nói Đường Tuế, không phải cô ta cũng xuất hiện cùng Cố Đình Tước sao?”
“Cười chết mất, Đường Tuế và Cố Đình Tước ly hôn, có phải bởi vì cô ta không nhỉ!”
“Vừa rồi cô không nghe thấy sao? Cố Đình Tước thủ thân như ngọc là vì cô ta đó!”
“Tình yêu của bọn họ làm người ta xúc động quá cơ.
”
“Đúng là thấp hèn!”
Không ít người chỉ trỏ bọn họ.
Tình hình sức khỏe của Đường Tịch Dao vốn không tốt.
Bởi vì cô ta giả vờ quen thói, nên thanh danh của cô ta vẫn luôn rất tốt.
Đây là lần đầu tiên cô ta bị người khác mắng ngay trước mặt.
Thể diện và mặt mũi nhanh chóng không còn gì.
Cô ta lảo đảo, cuối cùng Cố Đình Tước ôm lấy cô ta vào lòng.
“Tịch Dao, em không sao chứ?”
Cố Đình Tước vô cùng đau lòng, nhìn khuôn mặt nhỏ của Đường Tịch Dao trắng bệch đi, nhất thời không biết phải làm như thế nào.
“Không sao, nhưng! Chuyện nhà em hại anh mất mặt, em cũng không ngờ Tuế Tuế sẽ như vậy.
Khụ khụ khụ.
”
Đường Tịch Dao nói xong, còn không nhịn được ho khan vài tiếng, rưng rưng nước mắt.
Cô ta sẽ không buông Cố Đình Tước ra.
Nếu không có Cố Đình Tước, cô ta cũng không có gì cả.
“Cố Đình Tước, con ra đây với mẹ.
”
Vốn dĩ gà ta tham dự tiệc từ thiện tối này để khoe khoang sợi dây chuyền kim cương đã đấu giá lần trước, giờ thì hay lắm, bà ta còn chưa khoe xong, đã trở thành trò cười cho người khác.
Mẹ Cố giẫm