Xuyên Nhanh "Tình" Thâm Một Tấc

Chương 30: Công tử thứ xuất VS Trạng nguyên lang (28)


trước sau

Xe ngựa dừng lại, là trước một nhà gỗ nhỏ ẩn sau mấy cây đại thụ, chung quanh cỏ hoang mọc thành cụm, rất hẻo lánh.

Đánh giá bốn phía một chút, Hạ Tình Tình nắm chặt tay, trong lòng sinh ra cảnh giác.

Liễu Vũ Vi đi nhanh tới nhà gỗ, Hạ Tình Tình lấy lại bình tĩnh, đi theo.

Tiến vào nhà gỗ, một mùi máu tươi truyền đến, Hạ Tình Tình còn không kịp phản ứng, hai tay đã bị người mạnh mẽ áp chế trói chặt ở phía sau, chỗ đầu gối đột nhiên tê rần, nàng bùm một tiếng quỳ xuống mặt đất.

Phía trước, Liễu Vũ Vi ngồi ở trên ghế, chậm rì rì nâng chung trà lên uống một ngụm, cười như khôngcười nhìn nàng: "Lý Uyển Tình, sinh ra ởHạnh Hoa Thôn, cha mẹ đều mất, được Lý gia thu dưỡng, nghe đồn là... con dâu nuôi từ bé … của Lý Tấn?"

Hạ Tình Tình chịu đựng đầu gối đau đớn, nhấp môi: "Nô tỳ không dám trèo cao Lý đại nhân."

"Hừ, không dám?" Liễu Vũ Vi nặng nề buông chén trà, "Ta xem ngươi thật sự dám!"

Nàng ta đứng dậy đi đến trước mặt nàng, từ trên cao nhìn xuống nắm cằm nàng, âm âm cười: "Nhìn bộ dáng này, thật là nhìn thấy mà thương, khó trách câu dẫn người khác như vậy."

Ngón tay lạnh lẽo nhẹ nhàng sờ lên mặt nàng, làm trong lòng nàng tê dại, sau đó, nàng ta hung hăng vung ra một bạt tai.

Hạ Tình Tình bị đánh đến quay đầu, trên mặt nóng rát, trong miệng nổi lên mùi máu tươi.

Nhìn nàng chật vật, Liễu Vũ Vi cất tiếng cười to, lấy xuống một cái roi dàitừ trên một giá đỡ, dùng sức quất nàng: "một tiện dân, cũng dám mơ ước người của bổn tiểu thư!"

"Bang!"

Kịch liệt đau đớn từ trên lưng truyền đến, Hạ Tình Tình sắc mặt trắng bệch, cuộn tròn trên mặt đất, đau phát run cả người, trên roi có gai ngược, nàng cảm giác được có chất lỏng ấm áp không ngừng trào ra từ sau lưng.

"Ký chủ! cô có khỏe không?" Hệ thống lo lắng, nhưng hiện tại năng lực của nó hữu hạn, không có cách nào bảo vệ nàng, trong lòng tràn đầy tự trách.

"không việc gì, ta có thể kiên trì." Hạ Tình Tình cắn chặt môi, ngay sau đó tự giễu cười cười, trái lại an ủi nó, "hiện giờta bị thương càng nặng, đến lúc đó Khương Hạo càng áy náy, công lược cũng thuận tiện, không phải sao?"

"Ký chủ, cô đây lại là tội gì." Hệ thống thở dài, có chút đau lòng nàng.

"Bang!" Lại một roi.

Cùng với thanh âm Liễu Vũ Vi âm độc: "Cha ta đã thỉnh chỉ Hoàng thượng, tứ hôn cho ta và Lý Tấn. Còn ngươi, vĩnh viễn chỉ là nô tỳ đê tiện!"

Vừa dứt lời, trong lòng Hạ Tình Tình đột nhiên truyền đến một trận đau nhức, trong đầu ầm ầm vang lên, nhanh chóng hiện lên một hình ảnh: thiếu niên thanh tuấn một thân hỉ phục, ngồi trên tuấn mã, sắc mặt trầm tĩnh.

Bi thương che trời lấp đất, tuyệt vọng thoáng chốc vọt tới, phảng phất muốn đánh sập nàng, linh hồn bắt đầu run rẩy. Vừa rồi nhận roi quất, giờ phút này lại chịu không nổi tính tình cảm bùng nổ này sắp hủy diệt, nàng nhịn không được thống khổ rên rỉ, trước mắt một mảnh mơ hồ...

Lúc Khương Hạo đuổi tới phủ Tể tướng, gặp Lý Tấn ở cửa. Lúc này Lý Tấn mũ mãng nghiêng lệch, trênmặt đều là kinh hoảng và sợ hãi, hoàn toàn không có bộ dáng bình tĩnh ngày xưa. Vừa thấy hắn, trong mắt bộc phát ra hận ý nùng liệt, so lúc trước vùng quyền đánh hắn càng sâu hơn. hắn ta cắn răng nói: "Nếu nàng xảy ra chuyện gì, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi!" nói xong vội vã chạy đi.

Khương Hạo nhìn thấy hắn vốn dĩ lòng cũng tràn đầy phẫn hận, giờ phút này nghe hắn nói như vậy lại có chút không rõ, nhưng thấy hắn nhắc tới nàng trên mặt kinh hoảng sợ hãi, trong lòng đột nhiên dâng lên bất an mãnh liệt, liền trầm khuôn mặt đi theo.

Người tiếp đãi bọn họ nói tiểu thư còn chưa hồi phủ, Khương Hạo ẩn ẩn cảm thấy không thích hợp, ánh mắt thoáng nhìn Lý Tấn đôi tay run rẩy, môi trắng bệch, sau đó hắn đột nhiên trợn to mắt, lẩm bẩm nói"không... sẽ không... sẽ không..." Sau đó đột nhiên xoay người, chạy ra ngoài.

Khương Hạo nhíu mày đuổi theo, mắt thấy Lý Tấn càng chạy càng xa, hắn không kiên nhẫn gọi to: "Ngươi đây là muốn đi đâu? không phải đi tìm nàng sao?"

Lý Tấn phảng phất giống như không nghe thấy, chỉ há mồm thở dốc chạy về phía trước, búi tóc sớm đãhỗn độn, tóc và mồ hôi dính trên mặt, cũng không phát hiện, trong lòng chỉ nghĩ nhanh lên, nhanh lên! Chờ ta, cầu nàng nhất định phải chờ ta!

Chạy hồi lâu, Khương Hạo đi theo hắn xuyên qua mấy cây đại thụ, đi tới trước một tòa nhà gỗ, hắn nghi hoặc, vừa định nói gì đó, đã thấy Lý Tấn tiến lên liều mạng đập cửa phòng, nhưng đại khái sức lực sớm đã dùng hết. làm thế cũng không mở được. Thấy thế ánh mắt Khương Hạo rung lên, đi nhanh tới mộtchân đá văng cửa.

Cảnh tượng bên trong khiến hắn nứt khóe mắt, nhìn người trên mặt đất kia
cả người là máu khôngngừng run rẩy, trái tim hắn trong nháy mắt phảng phất ngừng đập, trong đầu trống rỗng, đau đớn xé rách từ ngực truyền đến. hắn hét lớn một tiếng, hai mắt màu đỏ ngầu chạy lên giữ chặt tay cầm roi của Liễu Vũ Vi, sau đó gắt gao bóp chặt cổ nàng ta.

Hạ Tình Tình nằm trên mặt đất, nghe thấy cửa bị đá văng, theo bản năng trợn to mắt, nhưng cái gì nàng cũng không thấy rõ, chỉ có cỗ bi thương tuyệt vọng trong lòng kia càng sâu, có thứ gì xé rách kêu gào muốn từ trong đầu vọt ra, đau đớn kịch liệt làm nàng rốt cuộc không kiên trì được, trước mắt tối sầm rồi không còn ý thức.

Lý Tấn bước vào cửa một chốc kia, trong đầu oanh một tiếng vỡ ra, cho dù lúc trước vì sợ hãi trong đầu nghĩ đến vô số khả năng, lúc chính mắt nhìn thấy, tâm vẫn đau đến không có cách nào hô hấp, chân càng mềm nhũn, hắn cắn đầu lưỡi kiệt lực làm mình chống đỡ chạy nhanh về phía nàng, lại vẫn té ngã nửa đường, hắn không quan tâm bò về phía trước cho đến khi tới bên nàng, run run giơtay giúp nàng cởi dây thừng, sau đó nhẹ nhàng ôm nàng vào trong lòng.

"Ngoan Bảo... Ngoan Bảo... Ta tới... A Tấn ca ca tới..."

hắn không ngừng chảy nước mắt, hoảng sợ nhìn người trong ngực nhắm chặt hai mắt, khóe miệng mang theo vết máu, nhìn giống như không có tiếng động. Trong đầu vô số hình ảnh đột nhiên qua lại đan xen, ánh mắt bắt đầu trống rỗng, suy nghĩ bắt đầu hỗn loạn.hắn giống như về lại đời trước nghe được tin nàng chết đi, trong lòng bi thương tuyệt vọng làm hắn phân không rõ hiện thực và hư ảo, chỉ ngơ ngác ôm nàng, không ngừng nhắc mãi "Ngoan Bảo, A Tấn ca ca ở chỗ này, nàng đừng sợ, nàng đừng sợ..."

Khương Hạo thấy bộ dáng này, cắn răng ném Liễu Vũ Vi đã bị hắn bóp cổ bắt đầu trợn trắng mắt, xông lên vung một quyền đánh tỉnh Lí Tấn, bế Hạ Tình Tình từ trong ngực hắn ta lên, vừa chạy ra bên ngoài vừa rống giận: "Còn thất thần làm gì! Mau đi vào cung mời thái y!"

Lý Tấn bừng tỉnh hoàn hồn, duỗi tay lau mặt rồi lập tức bò dậy đi theo.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện