Tháng ngày trôi qua mòn mỏi như con thoi, bên ngoài chiến sự vẫn chưa dứt, cô chỉ có thể ở trong Tây Cung ngày ngày cùng Lê Duy Đàm bầu bạn.
Hắn nói muốn cô bầu bạn cùng hắn chính là ý trên mặt chữ, tuyệt nhiên chưa từng ép buộc cô bất kể điều gì, mỗi ngày luận đàm thế sự đánh cờ uống trà, thỉnh thoảng hắn sẽ dạy cô thư pháp vẽ tranh.
Hôm nay vừa từ chỗ của Thị Lâu trở về cô đã thấy bên trong một nữ nhân ăn mặt sang trọng, áo lụa thiêu chỉ vàng, đầu cài trâm phượng ngồi ở đó.
-To gan nhìn thấy Ý Đức Nghi hoàng hậu còn không quỳ.
Hoàng hậu, cô sao lại quên mất đây là hoàng cung, Lê Duy Đàm là vua một nước cô cũng biết hắn đã lập hậu, còn có con, chỉ là cô chưa từng quan tâm đến.
Bởi thâm tâm cô hắn chỉ là bạn hữu mà thôi, nếu đã không tranh không dành cô chẳng làm việc gì hổ thẹn để mà phải sợ hãi trước nữ nhân này.
-Tiểu nữ thỉnh an hoàng hậu.
Ánh mắt hoàng hậu sẹt qua một tia lạnh lẽo, nàng ta ngồi trên cao nhìn nữ nhân ôn nhu như ngọc, diễm lệ như hoa đứng trước mặt mình.
-Ngươi là Nam Phương.
-Vâng, là tiểu dân.
Nhìn thấy thái độ không chút sợ hãi, không chịu cúi đầu kia càng khiến cho hoàng hậu nổi giận.
Nhưng nàng ta không thể làm quá lên bởi nàng ta hiểu rõ bệ hạ hơn ai hết.
Nếu hôm nay nàng ta dùng quyền uy của một hoàng hậu mà chèn ép nữ nhân này.
Chỉ sợ về sau nàng ta càng khó mà lại gần bệ hạ hơn.
-Cũng không tệ, bản cung nghe nói bệ hạ rất thích ngươi, lại thường xuyên đến đây.
Nếu bệ hạ đã thích như vậy, thì bản cung sẽ đặc ân để ngươi trở thành thị nữ của bản cung.
Với thân phận của ngươi, thân là người cai quản hậu cung bản cung cũng không thể phá vỡ quy tắc tổ tiên để là mà để ngươi làm phi tần được, uẩn khuất cho ngươi rồi.
Hoàng hậu dù trong lòng vô cùng chán ghét nhưng vẫn bấm bụng hạ một nước đi này.
Nàng ta cho rằng như vậy là quá tiện nghi cho một kẻ xuất thân thấp hèn rồi.
Chỉ là những lời Nam Phương nói ngay sau đó khiến nàng ta ngỡ ngàng.
- Có phải nương nương hiểu nhầm gì không ta và Lê Duy Đàm không phải là thứ quan hệ như người nghĩ.
Lần đầu tiên có một nữ tử dám gọi cả tên họ bệ hạ, nhưng mà đặc quyền đó lại không phải dành cho nàng ta, thê tử cắt tóc của chàng.
Thiên Y cảm thấy vô cùng khó chịu, sự ganh ghét dâng lên trong lòng.
-Đúng thật là cao ngạo, cả tên của bệ hạ ngươi cũng dám gọi, ngươi nghĩ mình là ai, bệ hạ có thể thích ngươi nhất thời nhưng ngươi tưởng mình có thể giữ được trái tim của bậc đế vương sao.
Nam Phương nhìn nữ nhân trước mắt, chẳng phải cô đã nói rất rõ rồi sao, đây là đang cố tình gây sự à.
Cô không muốn phân bua, cũng chẳng cần giải thích với bất kỳ ai.
-Ta đã nói rồi tin hay không tùy nương nương, cũng là phận nữ nhi bèo tơ liễu mỏng, ta chưa từng
muốn đi tranh giành nam nhân của kẻ khác cũng không muốn cảnh chung chồng với ai.
Người là hoàng hậu cao cao tại thượng, hà cớ gì phải hạ thấp mình đến đây làm chuyện vô nghĩa này.
-Ngươi ...đừng tưởng có bệ hạ bao bọc thì có thể lên mặc với ta.
Nam Phương bất lực nhìn người không hiểu lý lẽ trước mặt, cô đã nói đến vậy rồi chẳng lễ đầu óc nàng ta có vấn đề hay sao mà nghe không hiểu, cô có chút bực bội.
-Người có hiểu ý ta không vậy, ta đã nói ta và Lê Duy Đàm chẳng có gì cả.
Gò má Nam Phương bỗng truyền đến cơn đau rát, khoé miệng rỉ ra vài giọt máu.
Cô đưa tay quẹt nhẹ vết máu nhìn người vừa đánh mình, cô không thích gây chuyện thị phi, nhưng không cón nghĩa cô sẽ chịu cúi đầu mặc người dẫm đạp, ánh mắt bỗng trở nên nguy hiểm.
Nam Phương