Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Của Tổng Tài

Cô xong rồi ! Cô cứ ngồi đó chờ tiền bồi thường vi phạm hợp đồng đi !


trước sau

Mấy năm nay, kiếm được bao nhiêu tiền cô đều đem quyên góp cho cô nhi viện đã nuôi lớn mình, cô vừa học cao trung vừa tham gia thi đấu ca hát, chẳng lẽ cô thật sự muốn trở thành một ngôi sao ca nhạc hay sao?

Đó là bởi vì làm ngôi sao ca nhạc có thể kiếm tiền nha!

Sau lại vì ngành kinh tế sản xuất âm nhạc bị đình trệ, cô phải chuyển sang diễn xuất và thường xuyên tham gia gameshow, đây cũng là do diễn xuất tiền vừa dễ kiếm lại còn được nhiều a!

Tuy rằng ở cô nhi viện không có quá nhiều cảm giác ấm áp, nhưng cũng đủ ăn no mặc ấm, có nơi che nắng che mưa, có thể học xong chín năm giáo ɖu͙ƈ bắt buộc, lại bởi vì cô có thành tích rất tốt nên đã nhanh chóng học xong cao trung.

Trẻ con trong cô nhi viện rất nhiều, mẹ viện trưởng cùng các dì không thể nào chiếu cố hết tất cả mọi người, chăm sóc bọn họ được như vậy đã tốt lắm rồi.

Ví dụ như việc đặt tên của cô đây.

“Ánh sáng mặt trời.”

Mẹ viện trưởng hy vọng cô có thể giống như ánh dương mới nhô lên, ấm áp và sáng ngời.

Cho nên nhiều năm như vậy, cô vẫn luôn nỗ lực kiếm tiền, hồi báo cô nhi viện đã nuôi lớn mình, là ngôi nhà đã che mưa chắn gió cho mình.

Mỗi buổi tối trước khi đi ngủ, cô đều dịu dàng vỗ lưng cho thằng bé và nhẹ hát ru cho nó ngủ.

Mới sáng sớm ngày hôm sau, cô đã bị tiếng chuông di động đánh thức, cái tên hiển thị trêи màn hình vẫn là ‘Người đại diện Dương tỷ’. Vừa nghe điện thoại, đầu dây bên kia đã đổ ập xuống đủ lời trách mắng: “Sở Y Huyên! Không phải tôi đã nói với cô rồi sao? Kêu cô đừng có đi ra ngoài! Mọi việc bên ngoài đã có tôi xử lý, cứ để mọi việc dần nguội lạnh, một thời gian sau những tin tức đó cũng chẳng còn nữa, vậy mà cô đã làm cái gì? A? Tôi hỏi cô, cô đi bệnh viện làm gì? Sợ bảo mẫu kia đánh còn chưa đủ nặng, cô còn cố ý đến bệnh viện kiểm tra? A? Ai cho phép cô đi bệnh viện? Cô nhìn trêи mạng xem! Cô thật sự xong rồi! Cô hoàn toàn xong rồi! Cô cứ ngồi chờ bồi thường tiền vi phạm hợp đồng đi.”

Dương tỷ nói xong một tràng dài, cả người run run, vốn dĩ Sở Y Huyên đã có khá nhiều antifan, lại lấy hình tượng thanh thuần để nổi tiếng, fans của Sở Y Huyên phần lớn là phái nam, sau khi bị bôi đen, đã tổn thất rất nhiều fans nam rồi.

Nhưng những chuyện này không phải khó xử lí, Sở Y Huyên vốn rất xinh đẹp, giới fans hiện nay lại dễ quên, chỉ cần có một bài viết tẩy trắng thì những tin tức này lập tức bị áp xuống, chị đều đã tính toán tốt, nhờ Trương luật sư đem bảo mẫu kia tố cáo lên toà án, lại thuê thêm thuỷ quân tẩy trắng chuyện của Sở Y Huyên và Đỗ Cảnh Khôn, nói rằng hai người họ chỉ là bạn bè, trai chưa cưới gái chưa gả, Sở Y Huyên đơn thuần không biết gì, lúc phát hiện mang thai cô không đành lòng bỏ nên mới sinh ra.

Thậm chí, cô ấy còn tính toán đem đứa nhỏ này tẩy nói là em trai của Sở Y Huyên, rốt cuộc Sở Y Huyên vẫn còn rất trẻ, thời điểm sinh ra đứa nhỏ này cũng chỉ mới 20 tuổi.

Nhưng chuyện ngược đãi trẻ nhỏ thì khá khó để tẩy sạch được, việc này lại còn là do bảo mẫu trong nhà tung tin ra, kèm theo ảnh chụp, bảo mẫu kia đã sớm cầm tiền chạy đi, tuy rằng không thể tẩy được hoàn toàn nhưng vẫn có miễn cưỡng được một chút, nhưng mà hôm nay Sở Y Huyên lại đi bệnh viện, điểm mấu chốt là nếu người ta lấy được báo cáo trực tiếp từ bệnh viện, thì người ta có bằng chứng rõ ràng, muốn tẩy trắng cũng không thể nữa.

Sở Triều Dương lúc ấy cũng không có nghĩ nhiều như vậy.

Khi còn ở thế giới của mình, cô chỉ là một ca sĩ mạng chứ cũng không phải là ca sĩ chân chính, trừ bỏ lần đoạt giải quán quân cả nước được truyền thông đưa tin một chút, thì bình thường căn bản cũng không có paparazzi nào chụp hình cô, cũng vì thế mà bản thân cô cũng không hiểu mấy vụ này.

Hơn nữa, đây cũng không phải là cơ thể của cô, đối với những người thường xuất hiện trong kí ức của nguyên chủ, bản thân cô cũng không có quá nhiều tình cảm, nhưng khi nhìn thấy khắp thân thể đứa trẻ đầy vết thâm tím, cô lại không thể nào thờ ơ được.

Cho nên Sở Triêu Dương mới đi bệnh viện.

Dương tỷ điên cuồng kêu lần này cô đã hoàn toàn xong rồi, cô cũng không có để tâm, cảm giác giống như cô không khác gì là người ngoài cuộc.

Vốn dĩ đây không phải là cơ thể của cô, cô sẽ có nhiều cảm giác hay sao? Chỉ có cảm giác thật tâm duy nhất là với đứa nhỏ đang nằm trong lòng này đây.

Nghĩ đến cậu bé, tâm cô liền mềm thành một đoàn.

Vậy, về sau đây chính là con trai của Sở Triều Dương cô, cô sẽ hảo hảo chiếu cố cậu lớn lên, bảo hộ cậu, yêu quý cậu.

Cho dù có bị nghìn người chỉ trỏ, cô cũng sẽ không để cậu phải chịu khổ.

Lúc nghe điện thoại, cô nói chuyện rất nhỏ, động tác cũng rất nhẹ, nhưng tiểu bé nhỏ này vẫn tỉnh táo như cũ, đôi mắt to đen lúng liếng mê mê mang mang, ánh mắt đờ đẫn nhìn cô.

Cảm nhận được động tĩnh

của cậu, Sở Triều Dương buông điện thoại, ôn nhu nói: “Bảo bối tỉnh rồi sao? Nếu vậy chúng ta đi mặc quần áo rồi rửa mặt được không?”

Lông mi cậu bé run lên, mắt to đen kịt, không nói được cũng không nói không được.

Sở Triều Dương coi như cậu đồng ý, đem cậu bế lên rồi mặc quần áo vào cho cậu, vừa mặc vừa cùng cậu nói chuyện: “Bảo bối mặc quần áo vào nào, để mẹ nhìn xem nhan sắc của bảo bối như thế nào nha?” Cô chỉ tay vào áo thun màu vàng, nhỏ giọng nói: “Nhan sắc của con hôm nay màu vàng nha*, cùng với quần áo màu vàng.”

*Mel cũng không hiểu đoạn này là như nào nữa @@

“Giơ tay trái lên nào, chúng ta xỏ áo vào thôi, rồi, lại đến tay phải nào, con thật thông minh !”

Thường ngày, cô chính là luôn chăm sóc con gái của Tiêu Tiêu như vậy. Cô còn nghĩ rằng, về sau khi có con cô cũng sẽ dạy con của mình như vậy, nhưng lại không nghĩ tới, cô còn chưa kết hôn, mà đã có con trước rồi.

“Bây giờ chúng ta đeo giày vào nào, đây là giày màu xanh.” Sở Triều Dương chỉ từng chút một cho cậu bé, nhưng đứa nhỏ vẫn không có nói lời nào, đôi mắt luôn mở to, nhìn thẳng vào mặt mẹ mình.

Sở Triều Dương bị bộ dáng đáng yêu không đỡ nổi của cậu bé, nhịn không được nâng khuôn mặt nhỏ của cậu lên “Chụt” một cái, “Ai nha, bảo bối nhà chúng ta lớn lên rất đáng yêu, mẹ thấy thích ghê cơ!”

Sở Triều Dương thường xuyên làm như vậy với con gái của Tiêu Tiêu, và nói với nó: “Nhiên Nhiên bảo bối, gọi mẹ nào.”

Thời điểm Tiểu Nhiên Nhiên còn nhỏ vẫn chưa hiểu chuyện, liền thật sự kêu hai người các cô là mẹ, có đôi khi cô bế Tiểu Nhiên Nhiên, cô nói cô mới là mẹ của con bé, Tiêu Tiêu chỉ là dì nhỏ của nó thôi.

Con bé không hiểu, nên thật sự kêu Tiêu Tiêu là dì, làm Tiêu Tiêu ghen tức phát điên.

Bây giờ Tiểu Nhiên Nhiên đã bốn tuổi, đã không giống khi còn nhỏ nữa, có đôi khi cô kêu con bé gọi mình là mẹ, con bé còn sửa lại lời cô nói cho đúng: “Dì à, dì là dì nhỏ,mẹ Tiêu Tiêu mới là mẹ.”

Sở Triều Dương tiếp tục nói cùng cô bé: “Vậy dì sẽ là mẹ nuôi của con”

Tiểu Nhiên Nhiên nghiêng nghiêng đầu nghiêm túc suy nghĩ một lúc, lại bất đắc dĩ gật đầu nói: “Được ạ.” Còn đặc biệt rối rắm mà nói thêm: “Ai, mẹ con lại ghen rồi.”

Lúc này nếu như Tiểu Trừng Quang này gọi cô là mẹ, cô nhất định sẽ sướиɠ phát điên ,không cần phải chuẩn bị tâm lý từ trước.

Cô ôm cậu bé đến phòng rửa mặt,nhưng không tìm được bàn chải đánh răng của cậu, một tay Sở Triều Dương ôm cậu, một tay đánh răng rửa mặt cho mình, sau đó mới rửa mặt cho cậu bé, nhưng cô lại phát hiện căn nhà nãy cũng không có mỹ phẩm dưỡng da cho trẻ nhỏ, cô nghĩ chắc chốc nữa phải đi siêu thị mua một chuyến.

Nguyên chủ là một người mẹ nhưng cô ấy không xứng.

Thế giới này và thế giới của cô, thời gian không khác nhau tí nào, vậy mà lại không có các trang web mua sắm, muốn mua cái gì đều phải đến siêu thị tự mình mua.

Căn nhà hiện tại của cô ở một khu biệt thự, gần đây không có siêu thị lớn, nên muốn đi siêu thị lớn phải lái xe ít nhất mười phút.

Pha một bình sữa bò cho Tiểu Trừng Quang, cảm nhận độ ấm vừa đủ, cô để cho cậu bé cầm trong tay uống, chính cô lại chạy vào phòng bếp làm bữa sáng.

Nguyên chủ là một minh tinh, vì duy trì dáng người cùng khuôn mặt đẹp đẽ trước ống kính, mỗi ngày trừ bỏ ăn rau dưa, thì chính là hoa quả cùng ức gà, thịt băm, trong nhà một ổ bánh mì cũng không có, ngày hôm qua Dương tỷ mang đồ ăn đến, chủ yếu vẫn là rau dưa, hoa quả, ức gà, thịt băm, chỉ có một ít tôm cùng cá, một ít thịt nạc, nhưng phỏng chừng cũng đều là chuẩn bị cho Tiểu Trừng Quang.

Sở Triều Dương giúp Tiểu Trừng Quang bóc vỏ tôm, húp canh trứng, chờ sau khi cả hai đều no, cô mới đem cửa sổ sát đất mở ra, ánh dương ấm áp xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào trong nhà, làm tâm tình con người tươi đẹp hơn.

Cô tìm một vài món đồ chơi ở trong giỏ đem đến cho Tiểu Trừng Quang, rồi sờ sờ mặt cậu bé: “Bảo Bối, con ở chỗ này ngoan ngoãn chơi đồ chơi nhé, đừng chạy linh tinh, mẹ muốn quét tước căn nhà một chút, được chứ?”

Tiểu Trừng Quang rất ngoan, nhưng thật ra, cậu trừ bỏ mở to đôi mắt đen láy nhìn cô, thì chưa mở miệng đáp lại cô bao giờ.

Vì thế thời điểm Sở Triều Dương dọn vệ sinh nhà, tiểu Trừng Quang an vị ngồi trêи ghế, trong tay cầm ô tô mà mẹ vừa nhét vào tay cậu, không nhúc nhích mà nhìn cô quét dọn vệ sinh, cô quét tước đến nơi nào, cậu sẽ dùng đôi mắt đen láy di chuyển đến nơi đó.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện