Tống Nghĩa Khôn cùng Tiết Giai Duyệt nhận lại nhau, nhắc lại chuyện quá khứ, cả hai đều rất xúc động, bọn họ ngày hôm nay vượt qua không gian và thời gian, biến thành người khác, lại có thể gặp lại nhau giữa biển người mênh mông. Nhận ra đối phương, thực sự là một món quà do ông trời ban tặng. Duyên phận thật tuyệt vời, mọi thứ giống như đã sớm được sắp đặt từ trước.
"Anh trai, em rất vui khi gặp lại anh." Tiết Giai Duyệt nở nụ cười rạng rỡ, mối quan hệ anh em trước kia của hai người rất tốt. Bây giờ gặp lại nhau, giống như được quay về quá khứ một lần nữa. Cảm giác có người thân bên cạnh để dựa dẫm thực sự rất tuyệt vời. Cảm giác này khác với sự bảo vệ yêu thương của Hứa Ngạn Văn và Hứa lão gia tử dành cho cô. Đó là cảm giác thân thuộc của người thân trong gia đình.
Tống Nghĩa Khôn cũng rất vui khi gặp lại Tiết Giai Duyệt, nhưng bên cạnh việc vui mừng, với thân phận của người lính. Đã sớm hình thành cẩn thận và thận trọng. Anh ấy không quên nói với Tiết Giai Duyệt rằng bây giờ thân phận bọn họ đã thay đổi, hoàn cảnh thay đổi, mối quan hệ cá nhân dần trở nên phức tạp hơn. Mọi chuyện cần phải thật cẩn thận vẫn hơn.
"Giai Duyệt, bây giờ chúng ta nhận lại nhau, đó là bởi vì chúng ta biết thân phận thật của đối phương, nhưng những người xung quanh không biết. Nếu người khác biết được chuyện của chúng ta, sẽ gây ra một vài phiền toái không đáng có. Nên chúng ta nhất định phải cẩn thận. Lúc ở trước mặt người ngoài, cố gắng đừng để lộ ra quá nhiều thông tin. Nếu có người hỏi về mối quan hệ chúng ta. Chúng ta cứ nói do tích cách hợp nhau, dù mới quen biết nhưng đã trở nên thân thiết. Sau đó chúng ta nhận làm anh em."
Tiết Giai Duyệt suy nghĩ một lúc, cảm thấy Tống Nghĩa Khôn nói rất đúng, phải thật cẩn thận với tất cả mọi người xung quanh. Nếu để người biết chuyện từ xảy ra với cô và anh ấy. Chắc chắn bắt hai người lại đem đến phòng thí nghiệm để nghiên cứu. Sẽ tạo ra rắc rối lớn. Cho dù không bị mọi người bắt đến phòng nghiên cứu. Mọi người sẽ nghĩ bọn họ yêu quái. Giống như những gì Tống Nghĩa Khôn, tốt nhất đừng để người khác biết.
"Anh trai nói rất đúng. Nếu về sau có người hỏi mối quan hệ chúng ta. Em nói theo lời anh dặn." Tiết Giai Duyệt nói: "Em nói chúng ta rất thân thiết, cùng chơi game. Anh đã từng giúp đỡ em. Nên em đã nhận anh là anh trai."
Tống Nghĩa Khôn gật đầu nói: "Chính là như vậy."
Sau đó, hai người nói sang chuyện khác, bầu không khí rất vui vẻ.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Thời gian trôi qua rất nhanh. Tống Nghĩa Khôn nhìn đồng hồ, đã hơn 3h chiều. Anh ấy còn phải về công ty, nói với Tiết Giai Duyệt: "Anh có việc phải quay lại công ty. Hôm nào chúng ta lại hẹn nhau sau nhé."
Tiết Giai Duyệt vui vẻ đồng ý, "Anh trai, nếu anh bận thì cứ đi trước đi. Lát nữa gọi lại sau."
"Được." Tống Nghĩa Khôn đưa tay ra xoa đầu Tiết Giai Duyệt, trước kia từng làm như vậy. Dường như quay lại khoảng thời gian hai người từng rất thân thiết. Cười nói: "Anh đi trước đây."
"Bye bye." Tiết Giai Duyệt mỉm cười vẫy tay chào tạm biệt.
"Bye." Tống Nghĩa Khôn mỉm cười nhìn Tiết Giai Duyệt, đứng dậy nhanh chóng bước ra khỏi quán cafe Bán Đảo.
Sau khi Tống Nghĩa Khôn đi khuất, Tiết Giai Duyệt ngồi ở quán cafe Bán Đảo một lúc nữa liền rời đi. Tâm trạng của cô rất tốt. Định đi mua sắm ở trung tâm thương mại gần đó.
Ở nhà hàng lầu hai phía đối diện. Hứa Ngạn Văn nhìn thấy Tiết Giai Duyệt đứng dậy rời đi. Liền vội vàng đứng dậy bám theo cô.
Quảng trường An Khang là khu trung tâm thương mại rất lớn, được kết hợp giữa hoạt động giải trí và mua sắm. Tiết Giai Duyệt bước vào thang máy đi lên lầu, đến cửa hàng bán quần áo nam giới. Cô bước vào trong cửa hàng, nhìn thử chiếc kẹp cà vạt dành cho nam giới, cảm thấy rất đẹp. Liền bảo nhân viên phục vụ lấy 2 cái ra để cho cô chọn.
Nhân viên bán hàng nhiệt tình nói: "Hai cái kẹp này là phong cách chủ đạo của đợt quảng bá mới nhất của nhãn hàng chúng ta. Kiểu dáng thời trang thanh lịch, được rất nhiều khách hàng lựa chọn."
Tiết Giai Duyệt cầm lên nhìn, tưởng tượng dáng vẻ của Hứa Ngạn Văn và Tống Nghĩa Khôn khi đeo chiếc kẹp này, chắc chắn cả hai sẽ rất đẹp trai, mỉm cười nói với nhân viên bán hàng: "Gói 2 chiếc kẹp này lại giúp tôi."
"Được." Nhân viên bán hàng đồng ý, cầm kẹp đi gói lại.
Tiết Giai Duyệt ngắm nhìn các món đồ, đúng lúc này. Cô nghe được tiếng chuông điện thoại quen thuộc, giống hệt tiếng chuông điện thoại của Hứa Ngạn Văn, cô vô thức nhìn về phía đang phát ra tiếng chuông điện thoại. Nhưng lại nhìn thấy một người đàn ông nắm tay một cô gái đi ngang qua. Không phải là Hứa Ngạn Văn, chắc là cô nghe lầm.
Sau khi nhận ra mình nghe lầm, Tiết Giai Duyệt không nhịn được cười. Cô vừa mới đi ra ngoài mua đồ lúc nào trong tâm trí cũng nhớ Hứa Ngạn Văn, xem ra sức ảnh hưởng của Hứa Ngạn Văn đối với cô không hề nhỏ.
Sau khi nhân viên bán hàng đóng gói kẹp lại cẩn thận. Tiết Giai Duyệt đi quẹt thẻ thanh toán. Lại nhìn hai cái kẹp cà vạt, không nhịn được cười, lúc mua đồ còn không quên mua cho Hứa Ngạn Văn. Cô đối xử với anh rất tốt.
Tiết Giai Duyệt hài lòng, cầm theo túi đồ, vui vẻ rời khỏi cửa hàng.
Hứa Ngạn Văn đang trốn ở ngoài hành lang đương nhiên không biết suy nghĩ trong lòng của Tiết Giai Duyệt. Anh trốn ở trong một góc, thấy Tiết Giai Duyệt đi khuất, mới cầm điện thoại lên, gọi cho trợ lý Phùng.
"Vừa nãy cậu gọi điện thoại cho tôi có chuyện gì?" Hứa Ngạn Văn nghĩ thầm, tốt nhất anh nên có chuyện quan trọng cần bẩm báo. Vừa nãy anh suýt chút nữa bị Tiết Giai Duyệt phát hiện. Đúng là nguy hiểm. Nếu không phải chuyện quan trọng, tự gánh lấy hậu quả.
Trợ lý Phùng nhận ra giọng nói của Hứa Ngạn Văn không được tốt lắm, vội vàng nói: "Tôi đã điều tra được mọi thông tin về Tống Nghĩa Khôn, muốn đưa cho ngài xem?"
Hứa Ngạn Văn suy nghĩ một lúc, nói: "Không cần. Cậu chuẩn bị tài liệu đi. Tí nữa tôi đi đến công ty xem."
Trợ lý Phùng làm theo đúng lời dặn của anh. Sau khi Hứa Ngạn Văn đến công ty, đọc tất cả các tài liệu liên quan đến Tống Nghĩa Khôn.
"Là lính giải ngũ. Từng đạt huy chương hạng 3." Hứa Ngạn Văn mở quyển tài liệu ra, khi nhìn thấy thông tin Tống Nghĩa Khôn đang bắt tay với người bạn khởi nghiệp, đang mở công ty game, phát triển game trên từng điện thoại. Đang tìm kiếm đầu tư nhưng lại gặp phải một vài rắc rối. Điều này khiến cho anh có chút hứng thú.
Hứa Ngạn Văn ngón tay nhấc lên, chỉ vào dòng thông tin trong tài liệu về Tống Nghĩa Khôn, một lúc sau, anh nói với trợ lý Phùng đang đứng bên cạnh: "Cậu tìm người đi liên lạc với anh ta. Hỏi có công ty của bọn họ đang khai thác game trên điện