Tần Tranh không nói gì, cũng không động đũa, miệng mím chặt.
Thẩm Ngạn Chi không nghe được câu trả lời của cô, cố giấu vẻ ửng đỏ trong mắt, vờ như không có gì gắp thức ăn cho cô.
“Đây đều là những món A Tranh thích ăn nhất, nàng ăn nhiều một chút đi, trông nàng gầy đi nhiều…”
Tần Tranh nắm chặt hai bàn tay đặt trên đầu gồi, lạnh lùng bảo: “Ta không đói.”
Bàn tay cầm đũa của Thẩm Ngạn Chi cứng đờ.
Sau khi gắp miếng thịt ức ngỗng bỏ vào chén cô, hắn mới gắp một đũa mỳ trong cái chén trước mặt mình, miệng tuy còn nở nụ cười nhưng lại khiến người ta cảm thấy nụ cười cất chứa niềm đau vô tận.
“Ừ, vậy A Tranh nhìn ta ăn, coi như là cùng ta.”
Hắn cúi đầu, ăn từng miếng lớn chén mỳ trước mặt, giống như sợ trễ chút thôi là cảm xúc trên mặt sẽ không kiềm chế được vậy.
Cả bàn ăn sơn hào hải vị, chén mỳ trước mặt hắn trở nên rất nổi bật.
Trong phòng không ai lên tiếng, chỉ có tiếng nhai của Thẩm Ngạn Chi.
Cửa phòng vẫn mở, Tần Tranh ngồi ở nơi mà luồng sáng chiếu vào, Thẩm Ngạn Chi ngồi ở vùng tối bên cạnh, ranh giới giữa hai người như bị luồng sáng này vạch ra rất rõ.
Im lặng, tĩnh mịch, áp bức, còn có cả thứ gì đó sắp vỡ tung nếu chạm vào.
Thẩm Ngạn Chi ăn vài miếng, mỳ trong chén chỉ còn lại một nửa.
Hắn không ăn nữa, bàn tay cầm đũa trắng bệch ở đầu các đốt ngón tay.
Vì cúi đầu, không thấy rõ vẻ mặt của hắn nhưng giọng hắn thì trầm khàn, ủ rũ thấy rõ: “Ngày từ hôn với ta, nàng cũng có biểu cảm lạnh lùng thế này, như thể nhìn ta thêm một cái là thấy buồn nôn lắm vậy.
Nàng nói, ta đã nhìn lầm nàng, nàng từ hôn gả vào Đông Cung không phải do thái tử bức ép mà vì tham phú quý…”
Dường như không nói tiếp được nữa, hắn quay mặt đi, đưa tay che mắt.
“Ta biết nàng đang gạt ta.
Nàng muốn ta hận nàng, cắt đứt hoàn toàn tình cảm của ta dành cho nàng.”
Tần Tranh vẫn im lặng.
Ngoại truyện viết không dài, chủ yếu viết về con đường hắc hóa buồn thảm của Thẩm Ngạn Chi mà bỏ qua, không nói rõ rất nhiều chi tiết trong tình cảm giữa hắn và thái tử phi.
Rốt cuộc thái tử phi gả vào Đông Cung thế nào, trong quá trình đó đã trải qua những gì, trong sách đều không viết.
Lúc đọc sách, điều làm người ta thấy đau lòng là hai con người ấy rõ ràng yêu nhau sâu đậm nhưng từ đây cách một bức tường hoàng cung, mọi chuyện trở nên xa vời.
Dù chạm mặt nhau trong những bữa tiệc, một người là thần tử, một người là thái tử phi, chỉ một ánh mắt thôi cũng là vượt qua lễ nghĩa.
Cảm giác tình thâm nhưng không nói nên lời ấy từng khiến Tần Tranh khóc như mưa.
Nhưng tiểu thuyết là tiểu thuyết, mà hiện thực trước mắt là hiện thực.
Sở Quốc đã diệt vọng, thái tử phi thật sự đã chết, rất nhiều thứ không thể trở lại được nữa.
Có lẽ dáng vẻ lạnh lùng của Tần Tranh quá nhức nhối, Thẩm Ngạn Chi nhìn cô, khẽ bật cười, băng vải quấn quanh lòng bàn tay lại tứa máu.
“Đi đến bước đường này, sai lầm lớn nhất của ta có lẽ là không đủ tàn nhẫn… Nếu khi đó ta bất chấp tất cả, đưa nàng rời khỏi kinh thành thì có lẽ tất cả đã khác.
Nhưng ta không nhẫn tâm.
Ta sợ nàng hận ta, sợ nàng đau lòng.
Muội muội của nàng, phụ thân của nàng, gia tộc của nàng, thứ gì cũng quan trọng hơn ta, vì thế chỉ có ta là bị nàng bỏ rơi.”
Nói đến đây, Thẩm Ngạn Chi đổi từ nụ cười khẽ thành bật cười khanh khách.
Hắn bưng chiếc bình rượu bằng ngọc trắng lên, không dùng ly mà ngửa đầu uống từ vòi, phần rượu không kịp nuốt