[Xuyên Thư] Ăn Mật

Chương 23


trước sau


CẦU VOTE Ạ ????????????????????????
CHƯƠNG 23
- ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chu Hải Quyền từ nhỏ đến lớn, đều thuộc kiểu “Con nhà người ta”.

Gia thế tốt, việc học tốt, phẩm tính tốt, lớn lên cũng không tệ, khi còn nhỏ là học sinh ba tốt, trưởng thành là thanh niên kiệt xuất quản lí công ty gia đình, nhân sinh có thể nói từng bước đều ưu tú, khuôn mẫu của thiên chi kiêu tử.

Anh không thích người không đứng đắn, hai vợ chồng đóng cửa lại chơi thế nào cũng được, nhưng loại dâm từ diễm khúc này, tuyệt đối không thể hát ở bên ngoài.

Đây là nguyên tắc của anh.

Tiếu Dao như vậy, Chu Hải Vinh lại là loại tính tình kia, hai người này muốn ở bên nhau, không biết tương lai có thể phóng túng đến cỡ nào.

Anh cảm thấy hôn nhân vẫn là phải bổ sung cho nhau, Chu Hải Vinh vẫn nên tìm một người thành thật mà chung sống.

Còn Tiếu Dao, loại nam nhân mềm mại tươi mới này, hẳn là……
Đại khái nên tìm nam nhân kiên định nghiêm cẩn, ổn trọng như núi, cho cậu ấy dựa vào.

Chu Hải Quyền vì hai vợ chồng này rầu thúi ruột, sắp điên tiết đến nơi.

Tiếu Dao lại hoàn toàn không biết gì cả, còn ở trong phòng vừa khoa tay múa chân vừa ngâm nga, đối với buổi biểu diễn này cũng thêm vài phần yêu thích.

Đầu tiên là tên của chuyện cười này vừa nghe liền thích, gọi là《 Tham Thanh Thủy Hà 》.

Tên này vừa nghe liền có cảm giác mê mang, nghe không hiểu cho lắm, tên hay!
Khiến người yêu văn nghệ thích, nếu nói Lê Viên khúc nghệ có gì khiến cậu thích, chính là ca từ cổ điển trong đó, cùng với các loại khúc danh đẹp đến bùng nổ, cái gì mà《 Tây Sương Ký 》, 《 Mẫu Đan Đình 》, 《 Trường Sinh Điện 》, 《 Ngư Dương Tam Lộng 》, tên đẹp, ca từ bên trong càng đẹp, rất nhiều câu chỉ cần lấy ra, đều có thể làm lời răn, nói ngọt.


Bất quá ca từ của《 Tham Thanh Thủy Hà 》lại là lộ tuyến giản dị, có thể bởi vì mộc mạc, ngược lại có một loại ý nhị cảm động khác.

Chuyện xưa kể thời Mạt Thanh, tây Bắc Kinh một mảnh màu xanh, có một cô nương mười sáu tuổi gọi là Đại Liên, như hoa như ngọc, yêu một tiểu tử tên Đồng Tiểu Lục, hai người tư định chung thân, ban đêm trộm gặp nhau, không nghĩ lại bị cha mẹ Đại Liên phát hiện.

Xã hội phong kiến, chuyện này tự nhiên là chuyện lớn, cha mẹ Đại Liên liền dùng roi da đánh nàng một trận, sau đó cho nàng một cây kéo, một cây dây thừng, một dao phay, bảo nàng tự sát lấy bảo toàn thanh danh, cuối cùng bất đắc dĩ, Đại Liên nhảy sông mà chết, nhảy xuống sông kia, gọi là Thanh Thủy Hà.

Tham Thanh Thủy Hà, là Đồng Tiểu Lục tới thăm, thăm xong về sau, Tiểu Lục cũng nhảy sông tuẫn tình, đi tìm Đại Liên muội muội của hắn.

Đây là bi kịch thật sự tồn tại.

Từ viết hay, đại sư huynh Tô Quát hát cũng hảo.

“Đào Diệp Nhi kia tiêm thượng tiêm,
Lá liễu nhi kia che đầy trời.

Ở này vị cái này minh a công,
Lắng nghe ta tới ngôn nột.

Việc này ai ra ở kinh tây màu xanh xưởng a,
Màu xanh xưởng hỏa khí doanh nhi có một cái Tống lão tam.

Nhắc tới Tống lão tam,
Hai vợ chồng bán thuốc phiện,
Cả đời không có con,
Sinh cái nữ thuyền quyên nột.

Cô bé ai lớn tuổi kia một mười sáu a,
Nổi lên cái nhũ danh nhi cô nương kêu Đại Liên.”

Khúc hát này, đại khái cũng là Tô Quát tùy tiện xướng, ý nhị mười phần, réo rắt thảm thiết động lòng người, cậu thử bắt chước một chút, phát hiện cậu học không nổi.

Sau khi luyện tập mấy lần, cậu liền lên mạng tìm kiếm thử bài hát này, phát hiện có rất nhiều người hát qua, có nghệ sĩ hài truyền thống nhân dân, cũng có diễn viên tấu nói, còn có ca sĩ dân dao.

Mỗi phiên bản cậu đều nghiêm túc nghe mấy lần, nhớ các điểm tương đối nổi bật của các phiên bản.

Cuối cùng xem một video trọng điểm, cẩn thận quan sát động tác biểu tình khi những người đó biểu diễn, chậm rãi tìm thấy cảm giác, trong tay cầm cái quyển sách nhỏ, cuốn thành ống nắm ở trong tay, sau đó áp dụng thân pháp cậu học được, khoa tay múa chân xướng, bừng tỉnh như người kể chuyện phong lưu tiêu sái, không cần giả nữ nhân, quả nhiên tự tại rất nhiều.

Sau khi học được, tự mình ghi lại một đoạn ngắn, ngày thường tự mình nói chuyện không chú ý đến, thanh âm nghe có chút hơi xa lạ, nghe xong mấy lần, cậu liền dần dần biết Thẩm Tinh Chi vì sao nói cậu “Thanh âm hay”.

Trong trẻo lưu lệ, âm sắc thuần tịnh no đủ, là trời sinh hát tuồng.

Luyện đến ổn hơn chút, cậu liền đi phòng đàn, ấn bùm bùm cho có lệ, bởi vì có chút mệt mỏi, đàn liền tương đối có lệ, một đầu ngón tay tùy tiện gõ, một cái tay khác tùy tiện lật nhạc phổ, nhìn lên trên đó, mở ra nhạc phổ, 《 Melody of the Night 》, chương 5 lúc trước đàn cho dì Vương.

Đây là khúc mẫu thân cậu Trịnh Nghiên thích nghe, nhìn đến bài hát này, liền lại nghĩ tới bà.

Cậu sửng sốt một chút, mặt mày hơi hơi rũ xuống, trong lòng nặng nề, khép cầm phổ kia lại, nằm bò ở trên dương cầm một hồi lâu, thẳng đến màn đêm giáng xuống, toàn thân đều bị bao phủ ở trong bóng tối, mới đứng thẳng lên, đi tắm rửa.

Tắm rửa xong ra ngoài, thấy dì Vương bưng thức ăn gõ cửa phòng Chu Hải Vinh, quay đầu lại thấy cậu, nói: “Tôi sợ cậu ấy khát nước, nấu cho cậu ấy chén canh.”
“Đưa cháu đi.” Tiếu Dao nói.

“Gõ cửa nửa ngày, vẫn không có ai trả lời, có thể là ngủ rồi.” Dì Vương đưa mâm cho cậu.

Tiếu Dao bưng canh đi vào, trong phòng mở một trản đèn đầu giường, Chu Hải Vinh đã ngủ rất sâu.

Cậu kêu hai tiếng, Chu Hải Vinh cũng không đáp.


Đại khái cho dù tỉnh, cũng không nghĩ để ý đến cậu.

Tiếu Dao liền đem canh đặt ở đầu giường, chính mình đi ra ngoài, cậu mới vừa đi, Chu Hải Vinh liền mở mắt, ánh mắt còn có chút mê mang, đèn đầu giường hơi sáng.

Liền nằm như vậy một hồi,

Chu Hải Vinh liền ngồi dậy, đem chén canh kia uống cạn.

Hắn thật đúng là khát, không chỉ khát, còn đói.

Tiếu Dao đáng giận này, thấy hắn tức giận, thế nhưng cũng không dỗ hắn, cơm chiều hắn cũng chưa xuống ăn.

Hắn uống cạn chén canh, lại giận dỗi nằm xuống, càng nằm càng tức giận, cuối cùng liềnngồi dậy, lê miên kéo cửa phòng ra.

Lúc đi đến cửa phòng Tiếu Dao, âm hiểm mà đặt nhẹ bước chân, quyết định tập kích bất ngờ.

Hắn lén đẩy cửa phòng ra, phòng ngủ rất lớn, một nửa dùng để đặt giường, một nửa dùng để đặt sô pha và bàn trà, ở giữa dùng bình phong màu đen phong cách Âu ngăn cách, bình phong khắc hoa, lộ ra ánh sáng nhạt bên trong, mơ hồ truyền đến âm nhạc thanh.

Hắn lại không biết, nguyên lai Tiếu Dao ngày thường trước khi ngủ còn phải nghe dương cầm khúc, còn rất có tình thú sinh hoạt.

Hắn rón ra rón rén mà bò lên sô pha, ghé vào phía trên, xuyên qua bình phong khắc hoa nhìn vào trong, không xem không biết, vừa thấy tức khắc cả người máu dâng lên.

Tiếu Dao nằm sấp trên giường, một bên chơi di động, một bên đang…… Đắp mặt nạ dưỡng mông.

Trong phòng ngủ đèn là rũ điếu khắc hoa, ánh sáng du hoàng, chiếu vào thân thể Tiếu Dao, như là bôi một tầng mật, nam thể thon dài lại mềm dẻo, như dãy núi phập phồng, có một loại xinh đẹp thực gợi cảm.

Nói thật ra, thời điểm hắn mới vừa coi trọng Tiếu Dao, thật sự chỉ coi trọngvẻ ngoài, sau này mới phát hiện dáng người cậu gợi cảm như vậy, nên đột đột, nên bẹp bẹp.

Loại cảm giác này giống như là nhặt được bảo bối, niềm vui bất ngờ, luôn càng làm cho ngườita vui vẻ.

Tiếu Dao ngay từ đầu đối với chuyện đắp mặt nạ dưỡng mông này thật sự phi thường kháng cự, lần đầu tiên thật sự là đỏ mặt mà đắp, trong lòng phun tào một vạn lần đoạn này của《 Hào Môn Nam Tức 》.

Bất quá mặt nạ dưỡng mông đã mua về, không dùng cậu cảm thấy thực đáng tiếc, cảm giác chính mình cũng không cần thiết làm ra chuyện kháng cự nguy hiểm, dù sao không cần cho bất luận kẻ nào xem, tự mình ngượng một hồi liền đi qua, cho nên lâu lâu liền đắp một lần, sau lại liền cảm thấy giống như là đang làm nhiệm vụ, một chút cảm giác cũng không có, tắm rửa xong bò lên giường liền đắp một miếng, sớm đắp xong sớm xong việc.


Tâm tư của cậu hoàn toàn không ở chỗ mặt nạ dưỡng mông, cậu đang dùng di động tìm lời thoại kinh điển hí khúc cổ điển, kỳ thật thời điểm bọn họ học giám định và thưởng thức khóa, Trương Quế Anh nói rất nhiều lời hát kinh điển cho bọn họ, thật là đẹp đến đọc một lần là miệng đầy hương thơm.

“Phàm là thiếu niên, tình bất tri sở khởi, nhất vãng nhi thâm; hận không biết tung tích, mà rối rắm lưu ly.”
*Phàm là người, tình không biết bắt đầu từ đâu, mà sâu đậm; không biết người nơi nào, mà rối rắm lưu luyến xa rời
Tiếu Dao thanh âm trong trẻo, đọc thơ phá lệ động lòng người.

Đây là danh ngôn kinh điển của《 Mẫu Đan Đình 》, cậu rất thích, đọc xong, buông di động, còn duỗi tay kéo kéo mặt nạ dưỡng mông sắp trượt xuống.

Chu Hải Vinh cảm thấy Tiếu Dao giờ này khắc này, thật là đáng yêu lại thêm một chút tục khí, tức giận trong lòng hắn, lập tức liền tan thành mây khói.

Còn có thể thế nào, đương nhiên là tha thứ.

Loại cực phẩm thụ này, mất đi còn tìm ở đâu!
Hắn liền trộm lui ra, đóng cửa lại, đi về phòng của mình.

Tiếu Dao phòng hắn phòng rất kĩ, hắn không thể để Tiếu Dao biết hắn nhìn lén.

Cũng may về sau ngày tháng, về sau có cơ hội một tấc một tấc chậm rãi nhìn, không nóng nảy!
Chu Hải Vinh thực hưng phấn mà đi toilet, bởi vì quá kích động, nửa ngày mới tiểu xong.

Hôm nay thật là tương đối mệt mỏi, nhìn di động, đôi mắt liền có chút mõi, Tiếu Dao ghé vào trên giường, liền ngủ rồi.

Đại khái là ban ngày nghĩ gì ban đêm mơ thấy cái đó, gần đây vẫn luôn vội vàng chuẩn bị 《 Tham Thanh Thủy Hà 》, trong mơ thấy cũng là cái này.

Trong mộng cậu lên đài diễn xuất, tỏa sáng rực rỡ, một khúc xướng xong, phía dưới vỗ tay sấm dậy.

Cậu hưng phấn mà khom lưng chào bế mạc, ở trong đám người vỗ tay, thấy được Chu Hải Quyền luôn luôn nhìn cậu không thuận mắt, kích động mà vỗ tay, trong ánh mắt anh, tràn đầy đều là khen ngợi.

“Thật giỏi, thật giỏi, cậu thật lợi hai nha Tiếu Dao!” Chu Hải Quyền nói một tràng đầy đê mê
Tiếu Dao ha ha ha ha ha cười ha hả, đại khái bởi vì quá đắc ý, cư nhiên cười tỉnh!.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện