Lý Mộ Phong ngồi trên xe ngựa, mặt không chút đổi sắc, an tĩnh mà dưỡng thần, chẳng qua, đó chỉ là vẻ ngoài mà hắn cố tình thể hiện ra.
Chứ thực chất, trong lòng Lý Mộ Phong lại đang không ngừng suy tư tính toán.Hàn Quốc Kiên, Liễu Tịch Vân, Hàn Thiệu, Mạc Viễn, Bạch Nghị, Trang Du...!Hàn Quốc Kiên thân là Hàn gia gia chủ, bình thường bận rộn sự vụ, tâm tư thâm trầm, theo thiết lập của truyện, Hàn Quốc Kiên không chỉ tham lam mà còn thích tính kế, độc đoán lại nghi kỵ, mà Liễu Tịch Vân cũng không phải dạng vừa, đừng nhìn bà ấy thể hiện dáng vẻ yêu kiều dịu dàng mà hiểu lầm, mức độ tác dụng lên cốt truyện của bà cũng ở ngang mức phản diện giai đoạn đầu, thông minh, độc ác nhưng cũng có nhược điểm, đó là tự phụ.
Liễu Tịch Vân tự phụ lại kiêu ngạo, qua bàn tay của bà, hai nhi tử cũng dần đi theo đường lối kiêu ngạo không lối thoát, nếu nói Hàn Ân là pháo hôi thì Hàn Thiệu là cực phẩm pháo hôi.
Bởi Hàn Ân sinh ra là để hành hạ Mạc Viễn thì Hàn Thiệu sinh ra là để gây sự.
Theo như cốt truyện, Hàn Ân vì có tình ý với Bạch Nghị, khăng khăng một mực từ hôn, còn không ngại bỏ đá xuống giếng với Mạc Viễn, gia tăng tình cảm giữa Trang Du với Mạc Viễn thì Hàn Thiệu là người đi đầu trong việc làm khó dễ Trang Du, gây sự với nhân vật chính.
Nếu hắn nhớ không lầm, ba năm sau, khi Trang Du đặt chân lên Xích Quỷ quốc, tu vi của hắn đã là luyện khí kỳ, linh cốt lại không cao, vừa vặn bằng với Hàn Ân, mười lăm tuổi.
Sau một khoảng thời gian, Mạc Viễn tỉnh dậy, Trang Du đồng hành cùng Mạc Viễn đến Thanh Hư phái học tập tu luyện.
Đồng thời lúc đó, bộ ba pháo hôi Hàn Thiệu, Hàn Ân, Bạch Nghị cũng theo đó mà đến.
Trang Du càng nổi bật thì càng được nhiều người ngưỡng mộ, mà hai thiên tài cùng lúc xuất thế thì đương nhiên sẽ bị đem ra so sánh với nhau.
Mà Hàn Ân đơn giản mặc kệ, chỉ mãi mê tranh giành tình cảm của Bạch Nghị, nhưng Hàn Thiệu lại không giống với Hàn Ân.
Hàn Thiệu là trời sinh lòng dạ nhỏ nhen, Hàn Ân từ nhỏ đến lớn hào quang tỏa sáng, y chính là ngọn đuốc, ánh sáng, idol của Hàn Thiệu.
Một fan não tàn lại lòng dạ tiểu nhân như Hàn Thiệu, sao có thể để người khác đứng bằng với idol của mình, huống chi đó còn là một tiện dân nghèo túng quê mùa, còn hay đi chung với Mạc Viễn, vị hôn phu tiền nhiệm của Hàn Ân? Hàn Thiệu tất nhiên không phụ với thiết lập tính cách của mình, điên cuồng hạ bệ Trang Du, thậm chí còn có xu hướng muốn thủ tiêu sinh mạng mà hắn cho là ti tiện này.
Nhưng Trang Du như thế nào lại để yên?
Một main chính của một bộ truyện có thể khiến Lý Mộ Phong yêu thích, như thế nào lại ngu ngốc? IQ của Hàn Thiệu không phải thấp, nhưng Trang Du cũng chẳng phải dạng vừa.
Trang Du theo thiết lập là một con người tốt bụng, nổ lực vương lên, không thẹn với lòng nhưng cũng không yếu đuối để bản thân mình chịu thiệt.
Chính là hình mẫu, ngươi tốt với ta một, ta tốt với người mười.
Nhưng người hãm hại ta, thì cũng đừng trách ta vô tình.
Có thù tất báo...!Kết quả cuối cùng chính là, Hàn Thiệu trộm gạo không được còn mất nắm thóc, tự mình hại mình.
Mà Hàn Thiệu lại là đệ đệ của Hàn Ân, một người kiêu ngạo như Hàn Ân, sao có thể để người của mình trở nên chật vật như vậy? Kết quả cuối cùng, Hàn Ân lẫn Hàn gia đều kết thù với Trang Du, lâu lâu rảnh rỗi lại đến làm khó, còn suýt chút nữa lấy mạng Trang Du.
Bị ức hiếp mà không phản kháng, đó sao có thể là nhân vật chính được? Trang Du bằng tài trí hơn người, vừa lo tăng trưởng tu vi, vừa vứt cho Hàn gia một đống rắc rối to đùng, khiến Hàn gia khốn đốn khôn cùng.
Mà gia tộc phản diện có, pháo hôi có, như thế nào lại là gia tộc có tộc nhân trung thành, đức tính tốt hay thiên phú cao.
Hàn gia nội bộ rối rắm, bên ngoài lại có người không ngừng bỏ đá xuống giếng, kéo theo cái thiết lập không gây sự không ngủ ngon của Hàn Thiệu và kiêu ngạo đến điên, tình thánh tài ba của Hàn Ân.
Rất nhanh phòng tuyến sụp đổ, gia tộc cũng dần suy sút.
Cho dù Liễu Tịch Vân hay Hàn Quốc Kiên có điên cuồng cứu vớt như thế nào cũng không thể thay đổi cục diện được.
Đây chính là chữ sảng trong truyện, có thù với nhân vật chính, vậy thì chết đi!!! Đây chính là đạo lý cơ bản của một quyển truyện tu tiên, dù có như thế nào đi nữa, pháo hôi hay phản diện, kết cục chỉ