Trán Vu Cửu toát mồ hôi lạnh ròng ròng, cô có chết cũng không thể đoán được người trúng chiêu là Kỳ Dụ Văn!
"Kỳ Dụ Văn, cô bình tĩnh một chút trước, tôi đi tìm người cho cô."
Vu Cửu không xác định được này rốt cuộc có phải thuốc kích d*c hay không, không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Cô ấn Kỳ Dụ Văn ở trên giường, quay sang đi chân trần xuống giường mở cửa, quả nhiên bị khóa chặt cứng ngắc rồi!
"Cứu mạng với, có ai không á!"
Vệ sĩ ở ngoài cửa ngoảnh mặt làm ngơ, mắt nhìn thẳng tắp, đứng đó giống sư tử đá trông giữ cửa.
Vu Cửu tuyệt vọng rồi, tiếng rên rỉ thống khổ của Kỳ Dụ Văn ở phía sau không dứt, nghe đến độ Vu Cửu bồn chồn lại sợ hãi.
Kỳ Dụ Văn vùi đầu vào gối đầu, ngón tay véo vào trong cánh tay mình với vẻ khó nhịn, khẽ thở dốc, nói: "Vu Cửu, tôi khó chịu lắm, cô trói tôi lại trước đi mà......"
Lúc mới đầu, cô ấy chẳng nghĩ tới sẽ khó chịu như vậy, cho rằng với sự tự chủ của cô ấy, nhất định sẽ không đến mức chật vật đến thế.
Chỉ là dược tính kia đã vượt quá tưởng tượng của cô ấy.
Lúc này, toàn thân cô ấy nóng lên, đang kêu gào dục vọng to lớn, muốn người mình yêu tới chiếm hữu mình điên cuồng.
Nhưng cô ấy không thể làm như vậy.
Vu Cửu đi qua đến, cúi người xuống bắt lấy tay Kỳ Dụ Văn, không để cô ấy tổn thương bản thân.
Mồ hôi nơi trán lướt qua lông mày, xuôi theo sống mũi trượt xuống dưới, nhịp tim đập mất khống chế, còn phải kiềm chế không để giọng nói run lên: "Cô cô cô cô bình tĩnh một chút, gọi điện thoại kêu quản gia, đúng rồi, người bạn bác sĩ của cô......"
"Hẳn là cậu ấy đang trên đường tới rồi."
Kỳ Dụ Văn đỏ mắt, ôm lấy Vu Cửu, ngồi lên đùi Vu Cửu mà không nhận ra.
Mùi hương trên người Vu Cửu độc đáo, chỉ ôm cô mà cảm giác an toàn trong lòng liền sẽ mạnh hơn một tí: "Cô đừng nhúc nhích, cô để tôi ôm chút."
Lòng Vu Cửu muốn chết cũng có cả rồi, trên người Kỳ Dụ Văn nóng đến dọa người, cô thật đúng là sợ cô ấy cứ như vậy mà sốt chết luôn.
Tiếp tục như vậy cũng không phải là một biện pháp, bèn giữ chặt tay cô ấy vẻ cuống cuồng hoảng hốt: "Tôi mang cô đi phòng tắm xối nước lạnh, cô đừng động đậy!"
Kỳ Dụ Văn đã không còn bao nhiêu sức lực, trước mặt là Vu Cửu cương quyết, chỉ có thể mặc cho cô kéo mình đi vào phòng vệ sinh.
Vu Cửu vừa định tóm đầu vòi sen tắm xuống thì nhớ tới như vậy nhất định sẽ làm người ta cảm cúm.
Nhưng mà không làm như vậy, thì cô cũng không biết nên làm gì đây nữa.
Trong khoảng thời gian phân vân ngắn ngủi này, chân của Kỳ Dụ Văn đang dựa vào bên cạnh nhũn ra, trọng tâm cơ thể không vững đã đổ nhào về phía Vu Cửu.
Trái tim Vu Cửu nhấc lên, phía sau cô là bồn tắm, bèn nhanh chóng lót tay ở sau đầu mới không đến nỗi để cho đập đầu vào bồn tắm.
"Áu ——"
Đau quá!!
Vu Cửu vòng tay đến trước người, cuộn lại ở trong bồn tắm, ôm lấy tay khẽ kêu rên.
Kỳ Dụ Văn nằm nhoài trên người Vu Cửu, dán ánh mắt chan chứa tình dục nhìn chằm chằm vào Vu Cửu.
Son môi bị cọ lem, Kỳ Dụ Văn vốn là tướng mạo xinh đẹp lạnh lùng lại càng lộ ra vài phần mê hoặc.
Vu Cửu khẽ liếm môi dưới, rồi dời tầm mắt đi.
Kỳ Dụ Văn cố gắng hết sức lấy ra lý trí thông suốt mà nói rõ ràng với Vu Cửu: "Vu Cửu......!Tôi không biết đó là thuốc gì, cũng không biết thuốc này đặc tính là gì, nhưng giờ tôi rất khó chịu, tôi......"
"Cô đừng nói chuyện nữa, hơi cũng không lên được cho cô thở vội đấy."
Kỳ Dụ Văn nghe lời khép miệng lại, nhắm chặt hai mắt cắn vào môi dưới, nước mắt vì dục vọng và đau đớn mà chảy dọc xuống.
Dáng vẻ yếu ớt bất lực này làm người ta không đành lòng đẩy cô ấy ra.
Đôi tay Vu Cửu vịn ở rìa bồn tắm: "Là do ai làm?"
"Là Thiên Song, ừm ~ Vu Cửu, cô......"
Vu Cửu nhíu chặt mày, nhẹ nhàng nâng cằm Kỳ Dụ Văn lên, liền nhìn thấy môi cô ấy bị cắn ra máu rồi.
Con ngươi của Vu Cửu thoáng co rụt, vội chèn ngón tay vào trong miệng Kỳ Dụ Văn, không để cô ấy tiếp tục cắn.
"Đừng cắn! Cô đây là khó chịu cỡ nào vậy, sao cô lại......"
Ngón tay Vu Cửu bị Kỳ Dụ Văn cắn đến có hơi đau, một tiếng bất đắc dĩ vang lên trong phòng tắm, theo đó cằm cô giương lên cao cao: "Tôi có thể giúp cô thế nào? Tôi......"
Dù thế nào Kỳ Dụ Văn cũng không nghĩ tới Vu Cửu sẽ chủ động nêu ra, cô ấy kinh ngạc mà nhìn Vu Cửu, dục vọng trên người càng lúc càng mãnh liệt, lại ngại mở miệng.
Vu Cửu hơi bất lực, sao đến nước này rồi da mặt Kỳ Dụ Văn còn mỏng như vậy?!
"Kỹ thuật của tôi còn nát hơn thịt bà tôi hầm, nếu cô ghét bỏ tôi thì tôi đây cũng không còn cách nào."
Kỳ Dụ Văn không nói gì, chỉ là rên rỉ không ngừng phát ra từ nơi cổ họng, khiến người ta mơ mộng! Tiếng rên, nghe vào trong tai Vu Cửu, khiến cho lỗ tai nhanh chóng nóng bừng chuyển đỏ, cái tay vòng đến phía sau Kỳ Dụ Văn chuẩn bị cởi đồ cũng run đến mức giống như cái sàng.
Vu Cửu mím môi, cả người đều đỏ hết, đồng thời phát hiện người bị đè ở dưới thân mình, không cách nào kéo khóa kéo đến phía dưới cùng hoàn toàn, đành phải chống một chân lên ngửa người dậy, kéo khóa kéo xuống.
Mắt Kỳ Dụ Văn đang đỏ, giọng đã khàn khàn, nói: "Cô vô trực tiếp là được."
"......"
Nửa đêm, Vu Cửu mặc áo choàng tắm ngồi trên ghế bên cửa sổ, ánh trăng cùng đèn đường bên ngoài soi rọi vào trong, đã phủ kín nửa người trên, trong mơ hồ có thể nhìn thấy từng vết một dấu đỏ cùng sắc mặt trắng nhợt như tờ giấy của cô.
Mà trên giường đằng sau cô có một người đẹp đang ngủ, đôi tay bị trói tựa vào đầu giường bởi dây đai buộc rèm cửa, một chiếc đầu gối cong lên, đầu ngả về một bên, chăn mỏng đắp trên người cũng không che được dáng người cực tốt duyên dáng kia, để lộ cái cổ trắng nõn sạch sẽ trong không khí.
Vu Cửu ngồi đủ rồi, liền đứng lên từ trên ghế, yên lặng đi vào phòng vệ sinh rồi vắt một chiếc khăn bông sạch sẽ ra tới, trong miệng còn đang lẩm nhẩm lầm bầm: "Không phải mình mới là nữ chính - thụ sao?"
Vu Cửu ngồi đến bên giường, bật đèn đầu giường lên, tháo gỡ dây.
Vừa nãy Kỳ Dụ Văn cứ luôn cào lưng cô, Vu Cửu đau đến không chịu nổi liền đã trói cô ấy lại, hiện tại trên lưng vẫn còn đến mấy đường vết cào.
Vu Cửu thở dài, nhẹ nhàng xốc chăn ra, một bàn tay đỡ lên đầu gối Kỳ Dụ Văn, sau đó nhẹ nhàng đẩy đẩy ra hướng ngoài.
Khi trước Vu Cửu vẫn luôn rất khó hiểu với một số việc.
Trong một vài tiểu thuyết thời xưa nào ấy, nữ chính - công trúng thuốc rồi mà người bị đè vẫn là nữ chính - thụ, cái điểm này cũng không khoa học, lần này ngược lại khoa học rồi......
"Ưm ~"
Tay Vu Cửu chợt dừng lại, lén la lén lút giương mắt nhìn thoáng qua Kỳ Dụ Văn, thấy cô ấy chưa tỉnh mới yên tâm tiếp tục lau chùi.
Hai chân Kỳ Dụ Văn gập lên kẹp lấy tay Vu Cửu, trong miệng nhắc mãi với vẻ hoảng loạn: "Đừng mà, Vu Cửu, tôi không muốn nữa......"
"......"
Đây là mơ cái gì rồi dzậy?
Tay Vu Cửu cứ lách vào như vậy lau cho cô ấy xong, sau đó rút tay ra mang theo khăn bông đi vào trong phòng vệ sinh.
"Mình thật khó khăn mà!"
Vu Cửu vứt đại khăn bông vào bồn tắm.
Lễ phục của Kỳ Dụ Văn và cô đang ngâm trong bồn tắm, nếu nhìn kỹ, còn có thể phát hiện trên y phục của hai người có chút rách nát, không ít thì nhiều.
Vu Cửu tắt đèn phòng tắm trở lại phòng ngủ, mới ngồi lên giường một cái thì liền sờ trúng ẩm ướt một vùng.
Cô suy sụp mất!
Vừa nãy lại không nên tốt bụng, để Kỳ Dụ Văn đến ngủ chỗ khô ráo, bây giờ thì vừa khéo, cô hết chỗ ngủ rồi!
Vu Cửu chỉ có thể xuống giường, nằm đến xuống đất mà đi ngủ.
Căn phòng bài trí cao cấp, trên mặt đất trải một lớp thảm mềm mại, nằm ra đến cũng sẽ không khó chịu.
Vu Cửu mệt cực kỳ, Kỳ Dụ Văn biết làm khổ người ta quá rồi, vừa nằm xuống một cái thì đã cảm thấy buồn ngủ không chịu được, nặng nề ngủ say mất.
Sáng sớm, Kỳ Dụ Văn tỉnh dậy càng sớm hơn so với Vu Cửu.
Cô ấy thoáng nhìn bên gối trống không, trong lòng chợt trĩu xuống, đã lập tức trở dậy.
"Vu Cửu?"
Kỳ Dụ Văn mới vừa nhấc chăn ra, liền phát hiện mình cũng chẳng mặc gì cả.
Ký ức đêm qua đánh úp lại, trước giờ da mặt cô ấy mỏng, nên đã đỏ cháy mặt tức khắc.
Nhưng tối hôm qua trên người đã đổ rất nhiều mồ hôi, cô ấy có bệnh sạch sẽ nên khó chịu khắp người.
Khi đang định đi tắm rửa thì liền nhìn thấy Vu Cửu ngủ ở dưới đất, ở khoảng cách vài bước cũng có thể thấy dấu hôn ở nơi cổ cô rõ ràng từng vết một.
Kỳ Dụ Văn hơi ngẩn người, đi qua đến ngồi xổm xuống, vươn ngón tay ra chọc chọc vào khuôn mặt Vu Cửu.
Người này đúng là ngủ như chết, cũng không có dấu hiệu chuyển tỉnh một chút nào.
Kỳ Dụ Văn cười cười, đứng lên đi vào trong phòng tắm tắm rửa, thay vào một bộ áo choàng tắm sạch sẽ, rồi sau đó đi ra ngoài gọi một cuộc điện thoại cho quản gia.
Rất mau, cửa phòng liền đã mở, quản gia đứng ở cửa với vẻ tinh thần sảng khoái: "Buổi sáng tốt lành, cô cả."
"Ừ."
Kỳ Dụ Văn không có nhìn đến quản gia, đi qua cẩn thận bế Vu Cửu lên: "Đăng ký phòng bên cạnh một chút, chúng tôi đi qua nghỉ ngơi thêm chốc lát."
"Vâng."
Kỳ Dụ Văn bế Vu Cửu đi đến phòng cách vách, quản gia ở bên cạnh nói: "Hôm qua khi liên hệ với bác sĩ Qua thì cô ấy đang làm một cuộc phẫu thuật lớn, trong một lúc không dứt đi được.
Sau đó, đêm khuya đã tới một chuyến, khi đó các cô đã ngủ rồi......"
"......" Bây giờ nói cái này có ích gì?
Quản gia thấy Kỳ Dụ Văn không phản ứng với mình, liền tự giác đóng cửa lại rồi đi.
Bức màn trong phòng kéo kỹ, ánh sáng bên trong tối mờ, trên chiếc giường trắng tinh có hai người đang nằm.
Kỳ Dụ Văn vòng lấy Vu Cửu vào trong ngực thật chặt, ngửi mùi thơm dịu từ tóc cô, ngón tay nhẹ nhàng chấm vào trên chiếc eo mảnh mai của Vu Cửu qua lớp áo choàng tắm.
Hiện tại Kỳ Dụ Văn đã không còn buồn ngủ, cố ý lẫn vô ý nhớ lại tình hình đêm qua, ngượng ngùng song song với cũng cảm nhận được một cảm giác đạt được không thể diễn tả.
"Vu Cửu, Vu Cửu......"
Kỳ Dụ Văn di chuyển xuống dưới, cánh môi cọ xát lẫn nhau với cổ của Vu Cửu, âm thanh tràn ngập tình ý văng vẳng trong phòng từng tiếng một.
Vu Cửu ngủ đến giữa trưa mới thức dậy.
Vừa tỉnh lại, ê mỏi nơi cơ bắp cánh tay khiến cô cất lên một tiếng khó dằn nổi.
"Trời ạ......"
Vu Cửu cau mày mở mắt ra, cái lọt vào mắt chính là gương mặt như cười lại tựa như không của Kỳ Dụ Văn.
"Ô đệt!"
Vu Cửu giống như là đã gặp phải hung thần ma quỷ gì, lúc đang muốn chạy thì đã bị một đôi tay quây nhốt đến thật chặt.
"Cô......"
Vu Cửu hơi nuốt nước miếng: "Cô vẫn ổn chứ?"
"Còn ổn, cô nói xem......"
Lòng Vu Cửu nhấc lên tới: "Gì cơ?"
Kỳ Dụ Văn giương môi chợt cười, dùng giọng điệu đùa vui nói: "Cô có muốn phụ trách hay không, kết hôn với tôi?"
Đầu Vu Cửu "ong ——" một tiếng, sức lực không biết từ đâu ra tới, đã vùng ra khỏi vòng ôm của Kỳ Dụ Văn, chạy tới dưới giường cúi đầu nhìn Kỳ Dụ Văn: "Đừng nói đùa vớ vẩn!"
Kỳ Dụ Văn cũng xốc chăn lên xuống giường theo sau đó.
Cô ấy đưa lưng về phía Vu Cửu, thoáng sửa sang lại mái tóc dài uốn xoăn nhẹ một chút, sau đó quay đầu qua nhìn Vu Cửu, lại chẳng nhắc đến cái kia đề tài kia nữa: "Nghỉ ngơi đủ rồi chứ?"
Đầu Vu Cửu thật chết lặng, dẫu là ai thì cũng không cách nào bình tĩnh ở chung với người từng mây mưa tối hôm qua, hiện tại cô chỉ muốn chạy: "Cô đã đồng ý với tôi, tham gia tiệc sinh nhật xong liền cho phép tôi ở với tiểu Thập hai tuần."
"Ừ, tôi từng nói vậy, có điều thời gian là nghỉ hè, bây giờ cô được nghỉ hè rồi?"
Vậy thì lại chưa.
Vu Cửu thoáng gãi cổ: "Nghỉ hè thì nghỉ hè vậy, tôi đi đánh răng rửa mặt."
Kỳ Dụ Văn nhìn Vu Cửu yên lặng đi vào phòng vệ sinh.
Cô ấy có tí hụt hẫng, Vu Cửu cực kỳ giống một cô nàng cặn bã rút ngón tay ra liền vô tình.
Vu Cửu vừa đi vào phòng vệ sinh liền bắt đầu phỉ nhổ cái đồ ngu ngốc Lâm Thiên Song kia điên cuồng.
Để cô ta gây chuyện, không nghĩ tới vừa làm một cái thì quất cái chuyện to rồi.
Gây to chuyện thì thôi đi, còn chả thành công.
Đây là cái cô người trong lòng não tàn gì! Quả thật là cấp độ vô quan tài lại phải bị tức đến sống lại!
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Vu Cửu nhìn đến hai bộ quần áo để trên giá, không có gì bất ngờ thì một bộ là của cô, một bộ là của Kỳ Dụ Văn.
Cô đã lấy một bộ tương đối nhỏ cỡ hơn, tròng lên người rồi liền ra ngoài phòng vệ sinh.
"Kỳ Dụ Văn, đi đánh răng rửa mặt đi."
Vu Cửu tìm tìm khắp nơi, cũng chưa nhìn thấy di động của mình, liền hỏi: "Di động của tôi ở đâu cô biết không?"
Kỳ Dụ Văn nói: "Chắc là ở kế bên, cô đi xem thử."
Kỳ Dụ Văn đi qua tới phía Vu Cửu bên ấy, Vu Cửu chỉ tưởng rằng là cô ấy muốn đi phòng vệ sinh nên chẳng bày phòng bị, chỉ là thoáng dạt qua bên cạnh một bước.
Chân vừa mới bước ra, thì cổ đã bị một bàn tay móc lấy, môi bị khẽ liếm thoáng qua.
Vu Cửu hơi nhìn lướt qua Kỳ Dụ Văn: "Dược tính của cô còn chưa hết à?"
Kỳ Dụ Văn bỗng nhiên đã bị dội một thau nước lạnh.
Cô ấy cho rằng tối hôm qua hai người đã thế kia luôn rồi, chắc chắn Vu Cửu sẽ không bài xích mình như vậy nữa.
Khoảng cách giữa hai người cùng lắm chỉ gang tấc, Kỳ Dụ Văn chậm rãi lùi về sau, cúi đầu nói khẽ giọng: "Hết rồi."
"Tôi đi lấy di động đây."
Vu Cửu quay đầu liền đi, tóc còn vung vào trên mặt Kỳ Dụ Văn.
Kỳ Dụ Văn ngẩng đầu nhìn vào cái cửa bị đóng lại, lòng lạnh đi phân nửa.
Vu Cửu còn lâu mới bình tĩnh như Kỳ Dụ Văn tưởng tượng, vừa đi đến phòng bên cạnh thì cô liền đi khắp căn phòng với vẻ sốt ruột, ngồi thiền ở bên giường mãi một hồi lâu.
Vu Cửu mới chỉnh đốn lại tốt tâm tình, giương mắt thì liền trông thấy túi trang điểm của Kỳ Dụ Văn để ở trên bàn trước