-Há! Công tử người muốn một toàn biệt viện trống để làm gì?
Nguyễn quản gia vẻ mặt ngạc nhiên hỏi vị công tử vốn bình thường… không quan tâm bất cứ vấn đề gì ngoài chuyện tiền tiêu vặt hàng tháng của bản thân mình này.
-Hì hì… Cũng không có gì! Cũng không có gì! Chỉ là… gần đây… có chút… bạn bè từ phương xa tới… Ừ! Nói chung… tạm thời người ta không tìm được chỗ ở vì vậy mới cần phải nhờ đến Nguyễn thúc ngài giúp đỡ.
-Ừm! Sẽ không là Nguyễn gia của chúng ta to lớn như vậy cũng không có lấy một tòa biệt viện trống đi? Như vậy cũng quá… không thể tưởng tượng nổi rồi!!!
Nguyễn Trọng Lăng vẻ mặt kì kì đáp lời.
-Không không! Cái này thì cũng không đến nỗi. Chỉ là việc lo liệu bảo dưỡng rồi thì sử dụng nhà cửa các thứ đều phải từ ông chủ đánh nhịp quyết định. Cái này… liên quan tới đất đai hương hỏa truyền thừa đều là chuyện lớn. Công tử ngài hiểu đấy
~
Nguyễn quản gia vẻ mặt cười xòa hiền hòa đáp lời. Ẩn ý chủ yếu là bé con ngươi đừng nghịch. Linh tinh beng là lão đây đi mách với ông nhà đấy. Đến lúc đó thì có mà chết no đòn lúc nào cũng không biết chừng.
Còn có mà vì thế để vị… Nguyễn đại công tử này căm thù chính mình hay không. Nói thật Nguyễn quản gia tuổi tác cũng đã có chút gần đất xa trời rồi. Có mỗi đứa con trai độc nhất thật lâu trước đây lại chết vì chiến tranh loạn lạc mất toi. Công tác của hắn hiện tại cũng ngang ngửa nghỉ hưu dưỡng lão, chỉ chuyên xử lý một ít việc riêng trong nội phủ nhà họ Nguyễn và một ít chuyện đặc biệt quan trọng kiểu sản nghiệp truyền thừa giống như chuyện đất đai đang nói lúc này mà thôi. Hắn cũng không lo lắng sau này mình sẽ vì chút chuyện nhỏ như vậy mà chịu Nguyễn gia xa lánh.
Nói khó nghe một câu tới lúc Nguyễn đại thiếu gia chấp chưởng cái nhà này lão đây sợ rằng cũng đã đi về chầu trời không biết bao nhiêu năm tháng rồi ấy chứ. Nào có thể vì chút tương lai thái độ của Nguyễn đại công tử mà làm trái nguyên tắc được.
Có điều nói đi cũng phải nói lại, chính bởi vì con trai độc nhất mất sớm, đối với nhìn lớn lên từ bé đến lớn Nguyễn đại thiếu gia lão đây cũng là có cảm tình đấy. Không đưa khế ước địa chỉ nhà các kiểu cho Nguyễn đại thiếu gia ấy cũng là sợ hắn trẻ người non dạ học lên người ta bài bạc thuốc phiện các kiểu để rồi hủy hoại Nguyễn gia mà thôi. Bởi vậy nói chuyện nói chuyện lão liền không khỏi mở miệng hơi hơi ẩn ý khuyên nhủ Nguyễn Trọng Lăng.
-Công tử! Ngài cũng đừng trách lão đây lắm lời. Người năm nay cũng có không ít tuổi đầu rồi. Cũng nên chăm chú lại vào việc tiếp thu sản nghiệp của Nguyễn gia chúng ta đi thôi. Không thể cứ mãi nhàn tản như thế này nữa. Ông lớn sức lực chung quy là có hạn, người…
-Được được! Nguyễn thúc đừng nói! Đừng nói! Mấy cái này ta hiểu! Ta hiểu cả! Ngài tiếp tục làm việc! Tiếp tục làm việc đi~ Ta đây đi tìm mẹ ta nói chuyện. Thế nhé Nguyễn thúc!
Nói nói Nguyễn Trọng Lăng liền không chịu nổi Nguyễn quản gia tiếp tục lải nhải, hắn quyết định chuyển hướng suy nghĩ. Không đi dây dưa với vị lão quản gia này nữa. Có câu là mẹ chiều thì con hư. Tuy rằng hắn không cho rằng mình là trẻ hư thế nhưng việc bà Hải Như chiều chuộng hắn lại là sự thực không thể chối cãi. Hiện tại tình thế này hắn cũng chỉ có thể trông cậy vào sự giúp đỡ của mẹ hiền rồi.
Nguyễn đại công tử ý nghĩ trở nên rõ ràng, thân hình liền nhẹ nhàng linh hoạt hẳn. Bước một bước như đi hai ba bước, rất nhanh liền rời đi tìm mẹ hắn đi rồi. Để lại tại chỗ Nguyễn quản gia lắc lắc đầu ngao ngán. Miệng không ngừng than thở giới trẻ thời nay thật sự là rất không khiến cho người ta bớt lo. Còn ý tưởng của Nguyễn đại thiếu gia thì lão vừa liếc nhìn liền biết. Có điều lão cũng biết chuyện liên quan tới đất cát hương hỏa đều là chuyện lớn bằng trời.
Đừng nói bà Hải Như không có quyền quyết định. Dù có thì cũng không có chuyện dễ dàng liền cho Nguyễn đại công tử đắc thủ được như vậy đâu. Nếu không hỏi rõ ràng mọi chuyện ra ngô ra khoai thì đừng có hòng mà được bà lớn đồng ý.
Có điều… vẫn là một câu kia, mẹ chiều thì con hư. Tuy rằng bà Hải Như cũng nổi tiếng là tinh minh sắc sảo, có điều đối với Nguyễn đại công tử mà nói…. Vẫn là lão đây vất vả đi thông báo ông lớn một tiếng đi thôi. Tin rằng chỉ cần ông lớn ra tay, Nguyễn đại công tử là rồng thì phải lặn xuống, là hổ thì phải phục quỳ. Nói chung là đừng có mà hòng linh tinh beng léng phéng gì được.
Đúng! Cứ quyết định như vậy đi! Nghĩ nghĩ Nguyễn quản gia liền chuyển thân rời đi. Vừa đi còn vừa đắc ý vì sự tinh minh và trung thành của mình lắm lắm chứ đùa.
Thời gian trôi qua thật nhanh…
Trên đời này có một cái gọi là không xảo thì không thành sách truyện tiểu thuyết. Nguyễn đại công tử vẻ mặt hăng hái đi tìm bà Hải Như muốn năn nỉ kiếm lấy một tòa biệt viện đen đủi thế nào lại gặp đúng lúc hai ông bà nhà đang ngồi nói chuyện với nhau. Nội dung ngược lại là thân thiết liên quan đến tương lai đại sự của hắn. Tóm lại một câu là trai lớn dựng vợ gái lớn gả chồng. Hai ông bà đang đau đầu tìm đâu ra một mối hôn nhân môn đăng hộ đối lại tốt đẹp để phối hợp cho hắn thì chính chủ Nguyễn đại công tử ngu ngơ như con gà tơ mò tới.
Kết quả là…
-A! Không phải đâu! Tại sao lại có thể như vậy!
-Hai người các