Y Vương Vạn Dặm Truy Thê

Chương 18


trước sau



Thấy đám đàn em của mình đã tới, Chu Đống lập tức kêu to: “Bao vây chúng nó cho tao, đứa nào dám báo cảnh sát thì cứ đánh!”
Nghe vậy, mấy sinh viên sắc mặt tái nhợt, nhanh chóng bỏ di động xuống, không muốn bị đánh.
“Hà Đình, cậu thả bọn tôi ra đi, chúng tôi sao rồi.” Có nữ sinh khóc nói.
Lưu Hà Đình cũng không dám nói chuyện.

Chu Đống đang nổi nóng, mình nói đỡ co họ cũng sẽ bị mắng, sau này Chu Đống không yêu mình nữa thì sao? Vất vả lắm mới cua được bạn trai giàu có, cũng không thể vì những kẻ râu ria này mà làm hỏng.
Thấy Lưu Hà Đình không lên tiếng, mấy sinh viên đều cảm thấy tuyệt vọng.


Trần Thành Hạo không biết lấy đâu ra dũng khí, cầm ghế lên quát: “Tới đi! Đừng tưởng đông người thì muốn làm gì cũng được!”
Thực ra chân cậu ta đã run rẩy, thật sự sợ hãi khi đối mặt với đám du côn giang hồ này.
Ninh Vũ Phi cười khẽ: “Chu Đống, nói đi, mày muốn gì?”
“Mày sợ rồi đúng không? Vừa rồi mày còn ngang tàng lắm mà, sao bây giờ lại sợ rồi?”
“Đúng là tao hơi sợ đấy.

Chi bằng thế này đi, chúng ta ra ngoài giải quyết, phá hủy mấy thứ kia thì tao cũng hẳng biết giải thích sao đâu.” Ninh Vũ Phi nói tiếp: “Tao tin mày cũng không muốn đánh nhau ở đây đâu nhỉ.

Làm hỏng bất cứ thứ gì ở đây thì mày cũng không đền nổi đâu.”
“Hừ! Vậy thì chúng ta ra ngoài giải quyết!” Chu Đống cũng sợ hãi.

Vừa rồi hắn ta cũng lo nghĩ không biết nên đánh nhau như thế nào mới được.


Lầu Tiên Cư toàn là các nhân vật tai to mặt lớn, mình cũng không thể vì đánh một thằng quê mùa mà đền tiền.
Đám côn đồ vây quanh Ninh Vũ Phi, sợ Ninh Vũ Phi bỏ trốn.

Sau khi ra ngoài, Chu Đống hút thuốc, bước đến trước mặt Ninh Vũ Phi ngẩng cổ lên.

Chu Đống chỉ cao có 1m60, nhưng lại ra vẻ máu lạnh: “Ninh Vũ Phi, tối nay mà không giải quyết chuyện này thì mày đừng hòng rời đi, nói đi.”
“Không phải là mày nói sao?”
“Được, quỳ xuống, cho mình

mười cái tát, sau đó lại chui qua háng tao, tao sẽ bỏ qua chuyện này.” Chu Đống cười nói.
“Mày đừng khinh người quá đáng!” Trần Thành Hạo giận dữ.
Ninh Vũ Phi kêu Trần Thành Hạo đừng xúc động, sau đó mỉm cười nói với Chu Đống: “Mày tới đây, tao nói cho mày nghe.”
“Hừ!” Chu Đống không hề phòng bị đi tới.

Người phe mình đông, Ninh Vũ Phi sẽ không dám ra tay.
Vừa tới gần Ninh Vũ Phi, Chu Đống cảm thấy ánh mắt tối sầm, tiếng bạt tai vang lên, bên má đau rát, hắn ta ôm mặt hét lên: “Á! Ninh Vũ Phi, mày dám đánh tao hả? Tối nay tao phải chặt tay mày! Xông lên cho tao!”

“Dừng tay!” Bỗng có mười người cầm gậy xông vào, dẫn đầu là Lý Đại Hắc.

Lý Đại Hắc cũng là một trong các thế lực ở nơi này, giận dữ mắng: “Có tao ở đây, để tao xem ai dám đụng vào cậu Ninh!”
“Mày là ai? Biết tao là ai không?” Chu Đống hỏi.
“Bố thèm vào biết mày là ai! Hôm nay chúng mày đừng hòng động vào một cọng lông của cậu Ninh!”
Thấy Lý Đại Hắc xả thân cứu mình, Ninh Vũ Phi cũng chẳng bất ngờ, đơn giản là muốn nịnh bợ mình mà thôi.
Thấy số người hai bên bằng nhau, Chu Đống thở hổn hển nói: “Hãy đợi đấy! Muốn đấu số người chứ gì? Đừng cho rằng tao sẽ sợ chúng mày!”
Thực ra Lý Đại Hắc không coi như là xã hội đen, chẳng qua chỉ là một tên cho vay nặng lãi mà thôi.
Mấy phút sau, một gã đàn ông đeo vòng vàng ôm một người phụ nữ xinh đẹp đi tới, chung quanh còn có một đám đàn em.

Thấy gã này, chân Lý Đại Hắc run lên, nuốt nước miếng nói: “Cậu Ninh, không ổn rồi, tên này là một tiểu đà chủ của Thiên Hội, đằng sau còn có ít nhất 100 tay đấm cơ.”.



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện