“Lốp bốp lốp bốp lốp bốp!!” Trong tiếng vỗ tay nhiệt liệt, Lộ Nhâm đỏ mặt, cậu đi theo Ân Bắc Lâm còn có đạo diễn Từ ở phía sau, cả ba cùng lên sân khấu.
Nhân viên đã chuẩn bị sẵn ba chiếc ghế dựa trên sân khấu.
Lộ Nhâm ngồi xuống, xoa xoa mặt.
Hy vọng độ nóng trên mặt có thể giảm bớt chút ít.
Vừa rồi, đạo diễn Từ ở bên cạnh đột nhiên xen vào, khiến cậu thanh tỉnh hơn một chút.
Cũng may bọn họ không kết hôn, cũng may đạo diễn Từ không thấy được.
Nhưng lúc đứng lên, lão đại Trần Tư Vũ ồ lên một tiếng…khẳng định là anh ta để ý đến rồi!!!
Lộ Nhâm lệ rơi đầy mặt, hơn nữa lúc vừa mới đứng lên cậu phát hiện, có phóng viên ở hàng ghế đầu.
Trời đất ơi…
Lộ Nhâm ngồi trên sân khấu, trên mặt tuy rằng đang mỉm cười nhưng trong lòng đã gào thét ra tiếng.
Cậu nhắm mắt lại – sẽ không bị phóng viên chụp lại đâu ha?
Mẹ nó mẹ nó mẹ nó mất mặt chết đi được mà!!!
Lộ Nhâm ở một bên còn đang gào khóc, bên này người dẫn chương trình đã mỉm cười bắt đầu buổi phỏng vấn.
Cậu vốn còn đang lo lắng, bởi vì ký ức của nguyên chủ tiểu thiên tài này khi tốt khí xấu.
Lộ Nhâm đối với ký ức về đoàn phim cũng chỉ có một ít ký ức mơ hồ không rõ ràng, chi tiết quay chụp của đoàn phim, cùng rất nhiều chuyện khác cậu không nhớ rõ, ấn tượng lại càng không sâu đậm lắm.
Cũng may là, trước khoảng thời gian mà phim công chiếu, Lộ Nhâm có xem bản cắt thô, còn đọc kịch bản lại vài lần.
Tuy là mỗi lần đọc đều không nghiêm túc lắm, hoặc là đi chơi với Ân Bắc Lâm, không thì cũng là đang chơi với Ân Bắc Lâm…nhưng không ít thì nhiều, cũng coi như một buổi học bù, cũng làm cậu nhớ lại vài chuyện ngẫu nhiên.
Chỉ là theo ký ức dần hiện lên, Lộ Nhâm cũng dần dần ý thức được, những lời mà bác Trịnh Hùng nói với lão già…hẳn là không phải những lời bịa đặt.
Nguyên chủ thật sự là vì Đỗ Hoài mới đến đoàn phim này.
Bởi vì những hình ảnh từ các ký ức rời rạc ấy cơ hồ toàn bộ đều có liên quan đến Đỗ Hoài.
Cái gì mà vẻ mặt nghiêm túc của Đỗ Hoài khi phát biểu, rồi Đỗ Hoài đang ăn cơm, còn có việc cậu đi ngang qua đỗ hoài, Lộ Nhâm mơ hồ nhớ ra rồi.
Lộ Nhâm:”==”
Các loại ký ức này…không có còn hơn.
Người dẫn chương trình mỉm cười hỏi: “Đạo diễn Từ, nghe nói trong kịch bản ban đầu, nam chính là một người tương đối không lộ liễu, hoặc có thể nói, chính là một người bình thường, lúc ngài tuyển chọn người, tại sao lại nghĩ đến việc lựa chọn Ân lão sư đây?”
“Lúc ấy tôi cũng không nghĩ là chọn Bắc Lâm.” Gương mặt nghiêm khắc của ông tức khắc lộ ra chút cười cười “Hẳn mọi người cũng nhìn ra được, hai chữ bình thường hoàn toàn không ăn nhập gì đối với Ân Bắc Lâm.”
“Bất quá cậu ta chính là kẻ mà tài cao ga cũng rất lớn.” Đạo diễn Từ tán thưởng mà nói “Tôi mời cậu ta thử vai, cậu ta mặc quần áo mua ở vỉa hè, xám xịt, cũng không đeo khẩu trang, cũng không gọi vệ sĩ, trong đoàn phim của tôi lặn lộn hơn hai giờ, không một ai phát hiện ra cậu ta là Ân Bắc Lâm.”
“Lúc Ân Bắc Lâm đến trước mặt tôi.” Đạo diễn Từ cười nói “ Lúc ấy tôi nói, có thể, cậu có thể đến nếu cậu muốn.”
Người dẫn chương trình kinh ngạc: “Thật sự có chuyện này sao?”
Ân Bắc Lâm nhàn nhạt mà gật đầu: “Đúng thật là có chuyện này.”
Toàn hội trường tức khắc kinh ngạc mà “Oa!” lên một tiếng cảm thán.
“Nhưng đây là bản đẹp mà.” Ân Bắc Lâm dừng một chút, sau đó nói: “Tôi bên cạnh đạo diễn Từ hai giờ hơn, ông ấy không phát hiện ra tôi, cho rằng tôi đến muộn, sau đó vô cùng tức giận mà gọi điện…”
Đạo diễn Từ khụ một tiếng cắt ngang: “Được rồi, được rồi, không cần kể chi tiết, tỉ mỉ như thế đâu.”
Khán giả bật cười, Lộ Nhâm cũng cười.
Cốt truyện này cậu cũng biết, lúc Đông Phương Chi Trúc viết ra, có rất nhiều người mắng rằng đang viết nhăng viết cuội gì vậy.
Nhưng cậu là người lạc vào trong cảnh, tự mình thật sự nhìn điện ảnh, nhưng thật ra cũng cảm thấy, giống như trong tiểu thuyết viết cũng giống nhau —
Trần Đao và Ân Bắc Lâm là hai thái cực hoàn toàn bất đồng.
Kỹ thuật diễn xuất của Ân Bắc Lâm thật sự rất tuyệt vời.
Cho dù là ngũ quan, anh tưởng tượng Trần Đao là một người hoàn toàn không có chút thu hút nào, ai cũng có thể một chân mà dẫm lên, khác hoàn toàn so với khí chất của Ân Bắc Lâm.
Người dẫn chương trình cũng cười, anh ta lại hỏi: “ À Ân lão sư, hình như đây cũng là lần thứ hai ngài hợp tác cùng đạo diễn Từ rồi, lần hợp tác này, ngài cảm thấy phong cách của đạo diễn Từ có thay đổi không?”
Ân Bắc Lâm bình đạm cười.
“ Chuyện tôi và đạo diễn Từ họp tác đã là chuyện của bốn năm trước.”
“Phong các của đạo diễn Từ trước đây tương đối trầm mặc ít lời, sau khi quay xong một phân cảnh, người ta hỏi ông ấy thế nào.” Ân Bắc Lâm trầm ngâm hai giây, học theo ngữ khí của đạo diễn Từ “Ông ấy chỉ nói rằng là ổn.”
“Nhưng mà đối với diễn viên chúng tôi mà nói, bọn tôi chỉ muốn có hai câu trả lời, hoặc là tốt, hoặc là không tốt.” Ân Bắc Lâm nói “Một khi nghe được câu này, bọn tôi thường quay lại từ đầu.”
“Hiện tại đạo diễn Từ nói nhiều hơn trước rất nhiều, lúc thảo luận cùng bọn tôi, ông ấy sẽ nói ông ấy muốn thế nào, muốn hiệu ứng như thế nào, tất cả ông ấy đều nói rất rõ ràng.”
“Bằng không lúc diễn” Ân Bắc Lâm nhẹ nhàng cười “Số lần quay của mỗi người khẳng định là gấp mười lần hiện giờ.”
Người dẫn chương trình bật cười.
Đạo diễn Từ liếc Ân Bắc Lâm một cái, bản thân cũng không kiềm được mà nở nụ cười.
Sau đó cả hội trường cũng vang lên tiếng cười.
Tiếp theo, người dẫn chương trình lại hỏi đạo diễn Từ và Ân Bắc Lâm một chút vấn đề về tác phẩm điện ảnh, sau đó, chuyển câu chuyện đến cho Lộ Nhâm.
“Muốn hỏi Đường lão sư một chút, trước đây ngài cũng đã từng đóng qua vai tương tự thế này, lần này ở Lưỡi Đap, tôi phát hiện kỹ thuật diễn xuất của ngài có chút thấp hơn so với trước kia rất nhiều, đến cuối mới có thể biểu hiện điên cuồng, chuyện này là đang có chuyện đặc biệt suy xét sao.”
Nghe xong vấn đề này, Lộ Nhâm đổ mồ hôi hột.
CẢm giác được đây cũng không phải là chuyện suy xét đặc biệt gì – chủ yếu là cậu không có cảnh đặc tả diễn xuất nào cả!!!
Nguyên chủ hẳn là có một số ít cảnh đặc tả, nhưng có lẽ không đạt tới yêu cầu của đạo diễn Từ nên đều bị xóa rồi.
Nhân vật Ôn Niệm này chỉ có một số ít cảnh quay, lúc trước có một ít cảnh quay tay chân nhân vật, bóng dáng, gương mặt cũng chỉ là một thoáng kinh hồng, nên cảnh quay ít đến thảm thương.
Những lời này không thể nói với khán giả, Lộ Nhâm nghĩ, liền thay đổi phương pháp giải thích.
“Từ góc độ của bản thân mình, tôi cũng không cố ý đóng vai nhân vật thần bí – chỉ là trong hoàn cảnh bất đồng, nhân vật cũng sẽ có trạng thái bất đồng.”
“Nhân vật Ôn Niệm này nửa đầu vẫn tương đối tự do, hắn ta giống như một người ngoài cuộc, cao cao tại thượng mà nhìn các nhân vật chính, cũng là do có một đoạn tùy thời tự do, cho nên một nửa mọi người sẽ cảm thấy thần bí, mà thật ra, cốt truyện cho hắn giống như một loại thợ săn đùa bỡn con mồi, rất có cảm giác thành thạo.”
Lộ Nhâm dừng một chút, cười gượng: “Chính là…cũng không có đặc thù gì để suy xét.”
“Bởi vì theo cốt truyện dần dần phát triển, Ôn Niệm từ người ngoài cuộc thành một ký ức với tôi.” Đạo diễn Vương ha ha cười “ Nghe thấy chưa?”
Từ đạo trên sân khấu nói: “Vậy thì ngài đến chậm một bước, đã có người xếp hàng rồi.”
Mọi người bị đạo diễn Từ chọc cười.
Trần Tư Vũ và Châu Tử Xuyên cũng tiếp nhận phỏng vấn.
Châu Tử Xuyên ngây ngốc, người dẫn chương trình hỏi cậu ta có muốn nói gì không, cậu ta cầm micro, nói: “Bộ điện ảnh đúng là lợi hại thật nha, tôi suy nghĩ cả ngửa ngày rốt cuộc hung thủ là ai, ban đầu tôi còn tưởng hung thủ là Quan lão sư, kết quả sau đó phát hiện không phải, sau đó tôi lại cho rằng là Đỗ lão sư, kết quả Đỗ lão sư cũng bị bắt luôn.”
“ Ha ha ha ha ha ha ha ha!”
Trần Tư Vũ so với cậu ta thì dè dặt hơn nhiều, những gì anh ta nói đều rất nghiêm túc.
Lộ Nhâm nghe những gì anh ta đã nói đều vô cùng nghiêm túc, ai ngờ Trần Tư Vũ đột nhiên thay đổi chủ đề, bắt đầu đoán hung thủ: “Nhưng ý kiến của tôi và Tử Xuyên không giống nhau lắm, nếu như mà nói hung thu, thì hung thủ chính là Lộ Nhâm.”
Sau đó Trần Tư Vũ thao thao bất tuyệt hết hai phút nói lý do, Lộ Nhâm trên sân khấu rất muốn cười phá lên.
Đại ca! Làm sao mà mấy cái anh nghiêm túc toàn là sai thế hả?
“Đạo diễn Từ, ngài đồng ý với ý kiến của Tư Vũ hay ý kiến của Tử Xuyên hơn?” Người dẫn chương trình nói: “Giữa hai người bọn họ có người nói đúng sao?”
“Tôi thật mừng vì mọi người có ý kiến không giống nhau.” Đạo diễn Từ ha ha cười một chút “Lúc tôi quay "Đao Phong", hy vọng có thể chiếu một nửa, nửa còn lại để cho mọi người phỏng đoán xem.”
“Còn đúng sai, chỉ cần là khán giả tán thành thì tôi đều cảm thấy có lý.”
Tiếng vỗ tay vang lên, buổi công chiếu xem như là kết thúc.
Nhưng Lộ Nhâm vừa ra ngoài, cùng lúc đụng phải Nhiêu Manh Manh cùng với Đỗ Hoài, còn có Hà Châu từ một sảnh lớn khác ra tới.
Cậu lại thấy, không chỉ Nhiêu Manh Manh, Lạc Cửu Ca và Hứa Thanh Thanh cũng ở đây.
Ba người nói nói cười cười cùng nhau ra.
Bạc quản gia trầm mặc mà đi theo bên cạnh.
Lộ Nhâm kinh ngạc.
Cậu còn tưởng rằng giống như Tô Hi, Hứa Thanh Thanh và Lạc Cửu Ca không có đến, không nghĩ là họ cũng đến, nhưng họ không muốn gặp Ân Bắc Lâm lắm.
…Xem ra bất kể thế giới này là nguyên tác hay là đồng nhân văn, Ân Bắc Lâm và bốn nữ chủ cái gì cũng chưa có.
Lộ Nhâm có chút chột dạ.
…Như thế này là do cậu hại sao?
Nhưng cậu vừa mới nghĩ như vậy, Nhiêu Manh Manh đã nhìn đến cậu, tựa hồ có chút sửng sốt.
Giây tiếp theo, Lộ Nhâm nhìn cô cùng với Lạc Cửu ca và Hứa Thanh Thanh ở bên cạnh nói vài câu, sau đó đã rời đi.
Thực tế, nói chuyện ở lối đi cũng không tiện lắm.
Một là bởi vì có rất nhiều lẵng hoa bài trí, hai là còn có phóng viên, còn có người xem vừa mới ra khỏi hội trường, bọn họ ở một bên chú ý đến mấy người Lộ Nhâm.
Nhiêu Manh Manh đi đến, đầu tiên là cười chào hỏi cậu, sau đó nhiệt tình mà ôm cậu một chút, nhân tiện nhỏ giọng nói với Lộ Nhâm.
“Cậu chờ đi, nhớ theo dõi điện thoại.”
Lộ Nhâm ngẩn ra, theo bản năng liếc nhìn cô một cái.
Nhưng Nhiêu Manh Manh nói xong, ôn nhu cười cười, quay lại chào hỏi.
Chờ nhân viên đưa họ theo một hướng khác, đi qua lối dành cho nhân viên, không có người khác, Lộ Nhâm liếm liếm môi, sau đó lấy ra điện thoại nhìn thoáng qua.
Trên đó là tin nhắn Nhiêu Manh Manh nhắn cho cậu.
Manh Manh: [Lộ Nhâm, gần đây có người tìm đến bạn học đại học của chúng ta, hỏi về không ít chuyện lúc đại học của cậu.]
Manh Manh: [Bạn của tôi nói lại với tôi, những người này lòng vòng quanh co mà hỏi về quan hệ của cậu với Đỗ Hoài.]
Lộ Nhâm vội vàng đọc, tim như hẫng mất một nhịp, vội vàng nhắn lại