Mẹ kiếp , tao đã cảnh cáo mày điều gì? Mày có vấn đề về tai sao?
Từ Vũ khôi ôm bên mặt vừa bị đấm đã rỉ chút máu ở khoé môi , tay lau đi vệt máu đó cười khẩy lên , nói :
- Thì sao nào? Dù gì mày với em ấy cũng chia tay rồi , mày không có quyền cấm tao tiếp xúc với em ấy mày hiểu chưa!
Lại một cú đấm được ráng lên mặt , Từ Vũ Khôi loạng choạng ngã xuống đất , Đinh Tuấn Trạch với khuân mặt lạnh và đôi mắt chết người đi lại , giọng lạnh nhạt pha thêm sự cảnh cáo :
- Tao nói cho mày biết , dù tao và Mộng Ánh đã chia tay nhưng em ấy vẫn là của Đinh Tuấn Trạch này , mày có mơ cũng đừng ảo tưởng đến việc đụng vào Mộng Ánh, nếu yêu bản thân mình thì giữ khoảng cách với em ấy là vừa.
Nói xong anh quay người rời đi để lại một mình Từ Vũ Khôi ngồi ngậm cục tức trong lòng mà không thể làm được gì , bộc miệng nói :
- Cứ chờ đi Đinh Tuấn Trạch tao sẽ lấy tất cả của mày .
Đinh Tuấn Trạch về đến nhà với vẻ mặt không mấy vui vẻ , đi thẳng lên phòng đóng sầm cửa lại.
Đinh Tuấn Trạch dường như phát điên, muốn đập phá tất cả mọi thứ trước mắt mình nhung cố kím nén lại , anh ngồi xuống giường với một tâm trạng tồi tệ , một lúc sau Đinh Tuấn Trạch bước lại tủ lất một bộ đồ rồi đi vào phòng tắm.
Khoảng một lúc lâu sau anh mới bước từ phòng tắm ra lâu khô tóc anh từ từ đi xuống dưới lầu , giờ cũng đã tối Đinh Tuấn Trạch ngồi vào bàn ăn , quay ra hỏi ông quan gia :
- Ba mẹ và Ngọc Lan họ đâu hết rồi?
Ông quản gia khẽ cúi đầu nói :
- Lão gia và Phu nhân có công việc nên đã ra ngoài từ chiều , còn tiểu thư thì đã quay về Mĩ rồi thưa thiếu gia .
Đinh Tuấn Trạch lạnh giọng nói :
- Ừm.
Sau khi ăn tối xong , Đinh Tuấn Trạch lên phòng thì nhận ngay một cuộc gọi , anh nheo mày bấm máy nghe :
-"Chuyện gì?"
Mộng Cao Lãnh nói :
-"Tao qua Mĩ du học"
Đinh Tuấn Trạch cau mày nói :
-"Bao giờ đi?"
-"Sau mày một ngày , tao qua đó vừa học vừa phát triển để tiếp quản lại tập đoàn của Mộng Thị"
Đinh Tuấn Trạch hỏi :
-"Vậy còn Mộng Ánh, mày đi ai giữ cô ấy cho tao?"
Mộng Cao Lãnh ở đầu dây bên kia giọng thản nhiên nói :
-"Tao nói chuyện với con bé rồi , nó nói không muốn yêu nữa."
Đinh Tuấn Trạch bỗng có chút nhói lên , nói :
- "Ừm"
Tắt máy Đinh Tuấn Trạch ngồi xuống giường, anh cảm thấy áy náy cũng có chút mừng.
Áy náy vì bản thân anh khiến cô không còn tin vào tình yêu nữa , làm cô sợ tình yêu không muốn yêu nữa , nhưng vui vì có thể thời gian anh xa cô , anh sẽ an tâm hơn vì cô không yêu ai nữa chắc chắn bản thân sẽ có cơ hội làm lại .
Thời gian dần trôi qua , cuối cùng cũng đến ngày mà anh phải rời bỏ tất cả mọi thứ đang diễn ra để bắt đầu quá trình chữa trị căn bệnh suy tim quái ác mà anh đang mắc phải.
Chuyến bay sắp khởi hành , Đinh Tuấn Trạch tạm biệt ba mẹ mình rồi tiến vào bên trong , bước lên chuyến bay này thì tương lai anh cuộc sống của anh sẽ thay đổi hoàn toàn từ đây .
Chuyến bay cất cánh , ngồi 14 tiếng đồng hồ dài đằng đẵng trên máy bay , Đinh Tuấn Trạch mệt mỏi bước xuống , vừa ra sân bay một chiếc xe