Hứa Thanh Du và Ninh Tôn điên loạn một hồi trên giường rồi mới ngồi dậy đi chỗ khác.
Cũng hơi muộn, hai người họ cũng không muốn nấu cơm nên đã kêu đồ ăn ngoài.
Trong lúc đợi người giao hàng đến, Hứa Thanh Du dọn dẹp giường lại cho gọn gàng.
Lúc trưa hai người họ quá mãnh liệt nên giờ ga giường gì cũng phải thay đổi hết.
Vốn dĩ Ninh Tôn ở bên cạnh giúp dọn dẹp, nhưng ga giường vẫn chưa trải xong thì điện thoại bỏ ở đầu giường của Hứa Thanh Du đã rung lên mấy lần.
Chỗ Ninh Tôn đứng khá gần với tủ đầu giường nên thuận tay lấy điện thoại.
Vốn dĩ anh ta muốn đưa điện thoại cho Hứa Thanh Du nhưng anh ấy lại thấy trên màn hình hiện lên tin nhắn.
Người gửi tin nhắn đến là A Trạch.
Những chữ đầu tiên mà anh ta nhắn là vừa nãy anh đang bận.
Ninh Tôn dừng lại một chút, mắt vẫn nhìn vào điện thoại.
Anh chăm chú nhìn vào những dòng tin nhắn đso
Hứa Thanh Du nghe thấy tiếng rung của điện thoại.
Nhưng cô vẫn đang dọn dẹp và không dừng lại, cũng không nhìn Ninh Tôn mà cô chỉ hỏi: “Ai gửi tin nhắn đến vậy anh.”
Ninh Tôn ngước mắt lên nhìn Từ Thanh Đầu, giọng điệu vẫn rất bình thường, “Là A Trạch.”
Hứa Thanh Du hơi ngạc nhiên, bây giờ cô mới dừng hết việc lại.
Cô đưa tay cầm lấy điện thoại, bấm vào đó và đọc tin nhắn.
Có lẽ là lúc nãy cô ấy gọi thoại đến mà không ai bắt máy.
Bây giờ mới gửi tin nhắn đến để thông báo là lúc nãy đang bận nên mới không nghe máy được.
Hứa Thanh Du chỉ chậc chậc vài tiếng, “Đúng thật là phiền phức mà.”
Ninh Tôn lại không tức giận.
Nhưng đối với Ninh Tôn mà nói A Trạch chẳng là mối nguy hiểm gì cả.
Nhưng anh ấy vẫn hỏi: “Anh ta tìm em làm gì vậy? Chúng ta đã không tham gia bên kia nữa, anh ta vẫn còn liên lạc với em à.”
Hứa Thanh Du đưa điện thoại cho Ninh Tôn, điện thoại vẫn đang mở khóa, là trang trò chuyện WeChat của cô và A Trạch.
Ninh Tôn lướt lướt cài cái trên màn hình, liền nhìn thấy đoạn đối thoại của hai người họ lúc trước.
Ninh Tôn cũng không hiểu nhiều về A Trạch cho mấy.
Vì vậy anh ấy cũng không nhìn ra được có phải A Trạch đã gửi những đoạn tin nhắn này hay không.
Chỉ là những dòng chữ mà trước đó A Trạch gửi đều là những lời giống dạng như lúc ngủ đã mơ thấy Hứa Thanh Du, Ninh Tôn thấy được liền cau mày.
Hứa Thanh Du ở bên cạnh nói, “Chắc không phải là A Trạch.
Em đoán là cô gái đã thích A Trạch lấy điện thoại của anh ta cố ý gửi những tin nhắn này cho em, để tham dò em ấy.”
Ninh Tôn dừng lại, nhíu mày chặt hơn, “Cô gái kia bị bệnh à?”
Lần trước, cô ta đã chặn xa của anh và Hứa Thanh Du lại, Ninh Tôn đã nói rất nhiều rời khó nghe.
Anh vốn nghĩ rằng sau sự việc đó, công thêm việc Hứa Thanh Du và anh đã rời khỏi thì bên đó sẽ không còn quấy rầy nữa.
Kết quả, anh thực sự không ngờ rằng cô gái này thực sự quá cứng đầu.
Nhưng phương hướng mà cô luôn cố chấp đã sai rồi.
Ninh Tôn kiểm tra ID WeChat của A Trạch, sau đó anh lấy điện thoại di động của mình ra, trực tiếp thêm vào danh sách bạn bè.
Hứa Thanh Du tiếp tục trải ga trải giường, nhưng cô vẫn đang nhìn Ninh Tôn.
Qua một loạt hành động của anh thì cô biết Ninh Tôn muốn làm gì.
Vì thế cô mới nói, “Anh không cần ra mặt đâu.
Đợi có thời gian rảnh em sẽ nới với A Trạch một tiếng.
Thân phận của anh cũng khá mẫn cảm, nếu như trước tiếp tìm anh ta thì có chút không được thích hợp cho lắm.
“
Ninh Tôn không nói gì, xem dáng vẻ của anh ta chắc là không nghe lời khuyên của Hứa Thanh Du.
Thông tin cá nhân của Ninh Tôn cũng không phải là thông tin thực của anh ấy.
Vì vậy qua một lúc bên chỗ A Trạch vẫn chưa đồng ý thông qua.
Ninh Tôn không vội.
Cho dù có đồng ý thông qua thì bây giờ người cầm điện thoại là cô gái ấy, nên cũng không có gì đáng để nói cả.
Đợi Hứa Thanh Du trải ga trải giường xong, hai người ra khỏi phòng, trở lại ghế sô pha.
Ninh Tôn bật ti vi lên, hai người cùng xem một lúc.
Ninh Tôn lại cảm giác điện thoại của mình hình như lại rung lên mấy lần.
Anh lấy điện thoại ra sau đó coi qua một lượt.
Bên chỗ A Trạch đã đồng ý.
Ninh Tôn do dự một hồi, sau đó anh đứng dậy đi ra ban công.
Hứa Thanh Du quay đầu lại nhìn Ninh Tôn, cô gần như có thể đoán được anh ta định làm gì.
Vậy nên cô chỉ thở dài, không nhìn nữa mà tiếp tục xem ti vi.
Ninh Tôn không gửi tin nhắn cho A Trạch, mà gọi trực tiếp qua cuộc gọi thoại.
Bên đó qua một lúc mới nghe máy, bên đó truyền qua tiếng của A Trạch, “Aloo, xin hỏi là ai vậy?”
Giọng điệu của Ninh Tôn rất bình thường, “Là tôi, Ninh Tôn.”
A Trạch dừng lại một chút, chắc là anh ta không ngờ Ninh Tôn sẽ kết bạn với mình, “Ồ, hóa ra là anh.
Sao vậy, có chuyện gì không?”
Ninh Tôn hỏi thẳng: “Vừa nãy anh gửi cái gì cho Tiểu Du vậy?”
Giọng A Trạch xen vào đó một chút khó hiểu, “Hả, cái gì chứ, gửi cái gì qua chứ?”
Khi anh ta nói điều này, Ninh Tôn cũng tin những gì Hứa Thanh Du nói vừa rồi.
Anh ấy cười nhạt, “Anh hãy lo bảo quản điện thoại của