Lương Ninh Như vẫn không hỏi Chương Tự Chi xem hôn lễ đã chuẩn bị như thế nào rồi.
Mấy chuyện mình không thể giúp được thế này, cũng không cần kén chọn làm gì.
Nhưng mỗi ngày Chương Tự Chi về đến nhà, ôm lấy cô, sẽ khai báo với cô hôm nay đã làm cái gì.
Mỗi lần Lương Ninh Như cũng đều phối hợp gật gật đầu với anh: “Vâng,em biết rồi.”
Có lần Chương Tự Chi không nhịn được, hơi nghiêm mặt, oán giận thái độ của cô lạnh nhạt, không quan tâm đến hôn lễ của hai người.
Lương Ninh Như bất đắc dĩ giải thích: “Quan trọng là em không biết nên nói cái gì hết.
Rất nhiều thứ anh nói với em, em đều không hiểu, cũng chỉ có thể nói em biết rồi thôi.”
Chương Tự Chỉ không nói lời nào, Lương Ninh
Như không còn cách nào lại giải thi: “Các anh
làm thật sự quá long trọng rồi, em quả thật là
chưa từng tiếp xúc qua.
Nghe cũng không hiểu
được, tự nhiên ý kiến gì cũng không nói ra
được rồi.”
Chương Tự Chỉ nhìn Lương Ninh Như chăm
chú.
Lương Ninh Như vội vàng ôm lấy cánh tay anh:
“Vậy anh muốn em nói cái gì, anh nói với em,
lần sau em phối hợp với anh.”
Thái độ của cô tốt như vậy, khiến cho trái tìm
của Chương Tự Chi liền lập tức mềm mại.
Anh ôm cô thật chặt vào trong lồng ngực: “Là
tâm trạng của anh không tốt, là thái độ của anh
có vấn đề.”
Cái tính tình xấu này của Chương Tự Chi, trước
mặt của Lương Ninh Như cũng không tức giận
được.
Lương Ninh Như vuốt ve khuôn mặt của
Chương Tự Chỉ, không nói thêm lời nào nữa.
Thật ra không phải là thái độ của cô lạnh nhạt, chỉ
là cảm thấy không có đề xuất gì, cũng không có
gì mà bắt bẻ cả.
“`…
Buổi tối, lúc Chương Tự Chỉ đè lên người cô,
giọng nói có chút áy náy, trước tiên là nói xin
lỗi, nói bản thân bởi vì bận rộn mà đầu óc có
chút mê man, thái độ mới không được tốt.
Lương Ninh Như hôn hôn anh: “Không sao đâu.
Em biết là anh rất mệt, em có thể hiểu được.”
Chương Tự Chi chuyển sang chuyện khác: “Chúng ta phải nỗ lực, đứa nhỏ nhà A Uyên cũng sắp sinh rồi, chúng ta không thể để bị rớt lại quá xa được.”
Bản thân Lương Ninh Như cũng có chút ý loạn tình mê, căn bản không suy nghĩ cái gì liền mơ mơ hồ hồ vâng một tiếng.
Lăn đi lăn lại đến hơn nửa đêm, thế cho nên ngày hôm sau lúc Lương Ninh Như tỉnh lại, thời gian rõ ràng đã qua giờ đi làm bình thường rồi.
May mà Lương Ninh Như là bà chủ, đi muộn hay đi sớm cũng không có người để ý.
Cô còn ra ngoài ăn sáng cũng với Chương Tự Chi, sau đó ngồi xe của Chương Tự Chi tới phòng tập thể hình.
Hôm qua Lương Ninh Như bị Chương Tự Chi giày vò quá mức, ăn sáng xong lại dựa lưng vào ghế muốn ngủ.
Chương Tự Chi giơ tay xoa xoa đầu cô: “Em ngủ đi, tới rồi anh gọi em.”
Thật ra đoạn đường cũng không xa lắm, ngủ cũng không được, Lương Ninh Như cũng chỉ dựa lưng nhắm mắt nghỉ ngơi thôi.
Lúc xe dừng lại ở phòng tập thể hình, Lương Ninh Như đã phản ứng, chỉ là còn không chờ cô mở mắt ra, Chương Tự Chi ở bên cạnh bỗng nhiên mở cửa xuống xe, còn nói ra một câu thô tục: “Con mẹ nó, anh ta còn dám tới đây.”
Lương Ninh Như bị thái độ của anh làm cho giật mình, vội vàng nhìn ra bên ngoài.
Người đàn ông đang đứng ở cửa phòng tập thể hình, hai tay để trong túi áo, cổ rụt lại, một bộ dạng sa sút tinh thần.
Lương Ninh Như nhíu màu.
Lâm Sinh lại có thể dám tới đây, anh ta chưa trực tiếp đụng mặt Chương Tự Chi, còn chưa bị đánh, trong lòng anh ta không thoải mái phải không?
Lương Ninh Như chậm rì rì mở cửa đi xuống xe, Chương Tự Chi đã đi tới trước mặt Lâm Sinh.
Lâm Sinh nhìn thấy Chương Tự Chi rõ ràng là sợ hãi, anh ta né tránh lui lại phía sau.
Kết quả cánh tay Chương Tự Chi dài, duỗi ra liền kéo anh ta lại.
Anh nắm lấy cổ áo của Lâm Sinh, tay có hơi dùng sức.
Lâm Sinh giống như một con gà giãy dụa vài cái: “Bỏ ra, anh bỏ ra trước đã.”
Giọng nói Chương Tự Chi lạnh lùng: “Anh tới đây làm cái gì? Chưa có ai cho anh một trận, trong lòng liền không thoải mái?”
Nói như vậy, tay anh lại dùng thêm chút lực nhấc anh ta lên.
Lập tức mũi chân của Lâm Sinh chỉa xuống mặt đất, mặt của anh ra căng ra, đỏ lên: “Tôi đến tìm Tiểu Như….”
Có thể là nhìn thấy vẻ mặt của Chương Tự Chi trong nháy mắt lạnh xuống, liền vội vàng giải thích: “….Tôi đến để xin lỗi cô ấy, lần trước trong điện thoại là tôi ăn nói hồ đồ.
Tôi uống rượu trong lòng không thoải mái, đã nói lung tung.
Xin lỗi, thật lòng xin lỗi, hai người đừng chấp nhặt với tôi…..”
Nói cũng chưa nói xong, anh ta thoáng nhìn thấy Lương Ninh Như cách đó không xa, vội vàng khua tay về phía Lương Ninh Như: “Tiểu Như Tiểu Như, là anh.
Tiểu Như, em nhìn anh đi.”
Lương Ninh Như không muốn phản ứng lại Lâm Sinh.
Thật ra, mấy lời anh ta nói trong điện thoại trước đây, Lương Ninh Như cũng chẳng để trong lòng.
Cùng người như thế so đo hoàn toàn không cần thiết.
Lương Ninh Như đi về phía bên này, nhưng lại không phải vì Lâm Sinh, cô chỉ vỗ vai Chương Tự Chi: “Em vào đây, trưa nay cùng nhau ăn cơm nhé.”
Chương Tự Chi quay đầu nhìn cô, giọng điệu vô